Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 96: Quyển 3 - Chương 95 Cha của phò mã


Hoàng đế

nhíu mày, chậm rãi từ long ỷ đứng lên, vòng qua bàn đi đến trước mặt bà

lão kia, quan sát từ trên xuống dưới nhiều lần, kết quả càng nhìn càng

thấy quen, càng nhìn càng kinh hãi, cuối cùng lại lui về sau hai bước,

hơi kích động quay đầu nói với thái giám tổng quản: “Nhanh! Nhanh đến

Vĩnh Xuân Cung mời cô mẫu ngươi đến đây.”

Thái giám tổng quản cũng cả kinh, lại nhìn bà lão kia thêm vài bận, lập tức vâng dạ liền chạy ra ngoài.

Đám đại thần đều khó hiểu, không biết Hoàng đế kích động cái gì, còn muốn mời cô mẫu của thái giám tổng quản ở Vĩnh Xuân Cung đến. Vị cô mẫu kia và thái

giám tổng quản thật ra cũng không phải ruột thịt gì, bởi vì đều cùng một họ, hơn nữa vị ma ma kia là ma ma bên người Hoàng đế, nên lúc bấy giờ

kết nghĩa cô cháu, chuyện này ở trong cung cũng không hiếm thấy.

Có điều vị

ma ma thiếp thân bên người Hoàng đế kia ấy vậy mà là người có lai lịch

lớn, nghe nói là cung nữ thiếp thân năm đó đi theo Tiên hoàng hậu tiến

cung, tuổi nhỏ hơn Tiên hoàng hậu, thông minh lanh lợi, sau vì Tiên

hoàng hậu sinh hạ công chúa, liền ở bên cạnh chăm sóc. Lại sau đó bởi vì Tiên hoàng hậu bệnh chết, khi ấy Hoàng đế vẫn còn là hoàng tử tuổi lại

nhỏ, liền vứt bỏ cơ hội xuất cung, một mạch thủ tại bên cạnh công chúa

và tiểu hoàng tử, mãi đến khi hoàng tử đăng cơ thành hoàng thượng, liền

từ chối đề nghị về hưu dưỡng già của Hoàng đế, đến Vĩnh Xuân Cung hầu hạ Tần thái mỹ nhân, hiện tại đã lớn tuổi, cũng không thường hầu hạ ở

trước mặt Tần thái mỹ nhân, phần lớn thời gian là ở trong Phật đường,

nên người biết đến bà cũng không nhiều.

“Thật sự… bà là…” Hoàng đế cũng không biết nên nói gì, có hơi nói năng lộn xộn.

“Lão nô Hàn

Mai thỉnh an hoàng thượng.” Bà lão kia hai tay có hơi run run, nhưng

hành cung lễ lại không có một chút sai sót, càng khiến cho người xung

quanh thêm tò mò.

“Mai cô cô

mau miễn lễ.” Hoàng đế vừa mở miệng, lại khiến cho các đại thần chấn

động, Hoàng đế chưa từng có vẻ mặt ôn hòa đối với một thảo dân như thế,

thậm chí còn có ý tôn kính.

“Lão nô chưa từng gặp qua hoàng thượng, lại không nghĩ rằng hoàng thượng đã lớn như

vậy.” Hốc mắt bà lão đỏ lên, vượt quá phận mà đánh giá Hoàng đế, lập tức dùng ống tay áo vải xoa hốc mắt ẩm ướt, nói: “Hoàng thượng thật giống

nương nương.”

Một câu nói, khiến Hoàng đế thiếu chút nữa rơi lệ, lại e ngại đám đại thần có mặt ở

đây, chỉ có thể cố nén, ân cần nói: “Mai cô cô mấy năm nay vì sao không

vào cung? Cẩn cô cô vẫn luôn nhớ đến bà, bao nhiêu năm nay…”

Bà lão kia

vừa nghe thấy cái tên này, nhất thời che mặt bật khóc nức nở, Từ Hải

Sinh không thể không tiến lên an ủi, người chung quanh đầu óc càng mờ

mịt.

Không đợi Hoàng đế hỏi thêm vài câu, chợt nghe thái giám ngoài cửa hô: “Vĩnh Xuân Cung Cẩn ma ma cầu kiến.”

Hoàng đế lập tức trả lời: “Tuyên!”

Gần như

không để cho mọi người chờ đợi, liền thấy ngoài cửa đi vào một vị ma ma

ăn mặc như phụ nhân, nhưng hiển nhiên vị phụ nhân này thoạt nhìn trẻ hơn rất nhiều, ước chừng mới hơn 40, bảo dưỡng khéo, thân mình đầy đặn, tuy chỉ là áo tơ trắng, nhưng vải dệt tinh quý, so với bà lão thất tuần

kia, quả thật quý trọng hơn nhiều.

“Lão nô

thỉnh an hoàng thượng.” Miệng tuy nói, nhưng phụ nhân này vẫn nhìn chăm

chăm bà lão bên người Từ Hải Sinh, càng nhìn giọng nói càng run.

“Cẩn cô cô

không cần đa lễ, cô cô nhìn người này có nhận ra là ai không?” Hoàng đế

nâng Cẩn cô cô dậy đưa đến bên cạnh bà lão kia, hai vị phụ nhân nhìn

nhau, thật giống như thời gian đã rất lâu, lại thảng như chỉ mới vụt qua một thoáng.

Bỗng nhiên,

chợt nghe Cẩn cô cô ôm chầm lấy bà lão khóc rống: “A tỷ! Đúng thật là tỷ rồi, a tỷ, sao nay tỷ mới trở về, muội còn tưởng là…. tưởng là tỷ đã

sớm không còn trên đời nữa rồi.”

Bà lão kia bị ôm chặt đến khó thở, cũng trả lời: “Một lời khó nói hết a, một lời khó nói hết!”

Cẩn cô cô lệ rơi đầy mặt, ôm bà lão không chịu buông tay, cuối cùng vẫn là Từ Hải

Sinh ở bên cạnh khuyên hai câu, mới buông ra đứng ở một bên, song kiểu

nào cũng cũng không chịu buông tay tỷ tỷ ra.

“Hoàng

thượng, lão nô có oan khuất muốn tâu!” sau khi nghẹn ngào một hồi, bà

lão kéo tay muội muội, quỳ xuống trước mặt hoàng thượng, Cẩn cô cô bên

cạnh bà đương nhiên cũng không đứng mà quỳ xuống theo.

Hoàng thượng thấy vậy, nào dám để cho hai người họ quỳ thật, vội gọi thái giám tổng

quản tới, chẳng những nâng hai người dậy, còn ban thưởng ghế ngồi.

“Mai cô cô, bà cứ nói, trẫm nghe là được.”

Bà lão xoa

xoa mắt, ổn định lại một chút, mới xa xăm nói: “Năm đó, lão nô được Tiên hoàng hậu ban cho phu nhân Trực vương làm nô tỳ thiếp thân, vốn tưởng

rằng mọi người đều ở Kiến Khang, chỉ chờ muội muội đến tuổi, có thể được ân chỉ xuất cung là cả nhà đoàn viên. Lại không ngờ, sau đó cư nhiên

xảy ra chuyện bi thảm kia.”

Dường như

không chịu được nỗi bi thống cực lớn, hai tay bà run run, mãi đến khi

muội muội vịn chặt, bà mới tiếp tục nói: “Lão nô ở phủ Trực vương rất

được phu nhân tín nhiệm, sau trên đường về thăm Ninh gia, lại gặp Từ tỷ

tỷ. Từ tỷ tỷ là người đôn hậu thuần lương, rất dễ ở chung, mọi người

giống như chị em một nhà, sống trong phủ vui vui vẻ vẻ. Cho dù không lâu sau Từ tỷ tỷ gả cho Trang tướng quân, cũng thường xuyên trở về thăm

chúng ta. Lại về sau, lão nô được phu nhân an bài, gả cho quản sự Vương

phủ, trở thành quản sự nương tử, vẫn làm việc ở trong phủ.

Mãi đến vài

năm sau, Trực vương thấy ở mãi trong Kiến Khang không khỏi buồn chán,

bèn dẫn phu nhân ra ngoài giải sầu, nào ngờ… nào ngờ chẳng qua là đến

vùng biên cương, lại gặp phải Cảnh hoàng tử tạo phản, còn cấu kết cùng

thành chủ Tử Thành. Trực vương không còn cách nào, đành phải lãnh binh

đến đó, Trang tướng quân chặn hậu. Lão nô và phu nhân chỉ có thể ở lại

đại doanh biên cương chờ Trực vương trở về. Khi ấy, ngày ngày phu nhân

lo lắng như sống trên chảo nóng, nhưng xuất phát từ nguyên do đặc biệt,

không thể trở về Kiến Khang. Sau đó Lữ Miễn làm phản, đem tin tức của

Trực vương tiết lộ cho thành chủ Tử Thành không nói, thậm chí còn giả

lệnh của Trực vương, bắt cóc phu nhân, khi đó phu nhân của Trang tướng

quân – Từ tỷ tỷ cũng đi cùng chúng ta, liền bị bắt cóc.”

Trong phòng

lập tức trở nên cực kỳ ngưng trọng, lúc ấy Lữ Miễn thế nhưng là tay

không một mình trở lại Kiến Khang, cũng không nhìn thấy hắn bắt cóc

người nào.

“Chúng ta bị hắn mang theo thân tín dùng xe ngụy trang, áp tải về Kiến Khang, ban

đầu, chúng ta còn tưởng rằng hắn thật là người Trực vương phái tới, mãi

đến khi gặp được thân vệ của Trực vương, trên đường xảy ra tranh chấp,

mới vỡ lẽ, hắn là một kẻ tiểu nhân ti bỉ cỡ nào!” nói xong, vẻ mặt bà

lập tức trở nên thập phần dữ tợn, như thể hận không thể đem Lữ Miễn ra

băm vằm trăm mảnh, ăn thịt uống máu hắn.

“Thân binh

của Trực vương vốn đã bị thương, sau khi gặp phải Lữ Miễn, chỉ kịp đả

thương hắn, giết hết đám thân tín, rồi trọng thương mà chết, trước khi

chết, còn giao vật này cho lão nô.” Bà dùng sức giữ chặt tay mình, để

cho nó ngừng run rẩy, sau đó trân trọng lấy một cái bọc nhỏ từ trong

lồng ngực ra, đưa cho thái giám tổng quản.

Thái giám tổng quản cầm bọc nhỏ cẩn thận mở ra, phát hiện bên trong là một tấm Hổ phù*, còn có một phong thơ nhuốm máu.

* hổ phù: dấu hiệu để điều binh thời xưa, hình con hổ, chia làm hai mảnh, chứng tỏ có thực quyền điều binh khiển tướng.

Hoàng đế

không để ý đến ánh mắt nóng bỏng của những kẻ có tâm tư nào đó trên

triều, nghiêm trọng cầm lấy tấm hổ phù kia, nhét vào trong lồng ngực

mình, sau đó cầm lấy lá thư, cẩn thận đọc. Thế nhưng, càng đọc lòng càng nổi hỏa, càng xem nỗi giận càng dâng cao, cuối cùng xoay người đi đến

trước bàn, quét sạch giá bút tấu thư trên bàn xuống đất, phát ra thanh

âm đổ vỡ.

“Vô sỉ! Quả

thực là vô sỉ!” Hoàng đế đưa lá thư cho thái giám tổng quản, hắn đã tức

giận đến không nói ra lời, chỉ ra hiệu bảo thái giám đọc thư lên.

Trong thư

nói rất rõ ràng, năm đó Tử Thành bị bao vây, Trực Vương vốn sẽ thắng,

nhưng Lữ Miễn rất sợ chết, luôn cảm thấy Cảnh hoàng tử người đông thế

mạnh, bèn muốn trốn về Kiến Khang, ai ngờ bị Trực vương phát hiện, phạt

nặng một trận, cho nên sinh lòng oán giận, đầu óc nóng lên, cư nhiên cấu kết với mật thám của đối phương, lại móc nối với thành chủ Tử Thành.

Bọn chúng cùng thiết kế bố cục, Trực vương có chắp cánh cũng không bay

được.

Thế là, Trực vương bị bao vây, thành chủ lại sợ Trang Thành đến cứu viện, bèn kêu Lữ Miễn rải lời đồn trong quân, nói là Trang Thành làm phản, đã đầu nhập

vào Cảnh hoàng tử, bên ngoài thành chủ Tử Thành lại tung chút tin giả,

trong lúc nhất thời lòng người hoang mang, cuối cùng, Trực vương dẹp tan nghị luận của mọi người, gởi tin cho Trang Thành, lại bị người của

thành chủ và Lữ Miễn g**t ch*t ngay trên đường báo tin.

Viện quân cuối cùng không tới.

Trước khi

quân của Trực vương bị diệt, phát hiện không thấy tung tích của Lữ Miễn

đâu, liên hệ cao thấp, bắt được vài tên thân tín của Lữ Miễn, tất nhiên

hiểu ra chân tướng mọi việc, nhất thời hối hận chồng chất. Vì báo thù,

cũng vì bảo vệ Trang Thành, mà trước khi chết hắn viết phong thư này,

giao cho thân vệ đắc lực nhất, bảo hắn giao cho phu nhân còn ở trong đại doanh biên quan, tiện cho tương lai vì nước trừ hại.

Nhưng chẳng

ai ngờ rằng, phong thư này lại đến chậm ngần ấy năm, triều đại đã thay

đổi qua một đời Hoàng đế, chân tướng mới được phơi bày rõ ràng.

“Vậy… vậy

Từ thị cớ sao lại đưa đứa bé đến Từ phủ?” một vị tướng quân nào đó sau

khi trầm mặc, vẫn không kiềm được mở miệng hỏi.

Bà lão thở

dốc một hơi, ánh mắt đột nhiên trở nên nhu hòa, nhìn về phía Từ Văn Bân

còn đang quỳ, vừa như bi thương lại như hoài niệm nói: “Nguyên nhân phu

nhân ở lại đại doanh không thể hồi kinh, chính là trên đường du ngoạn

phát hiện mang thai, mãi đến khi Trực vương xuất chinh, phu nhân bởi vì

sầu lo quá độ, sinh non ra một nam hài.”

Lần này đến

cả Hoàng đế cũng choáng váng, chuyện của Trực vương cả Ngô quốc hiếm có

ai mà không biết, nhưng không một ai biết rằng Trực vương có hậu thế a.

“Lữ Miễn bị

tập kích, chạy trối chết, lúc ấy hắn cũng không biết phu nhân có con.”

Bà lão nghĩ lại mà sợ, nói: “Lão nô ôm thế tử nấp trong toa xe, Lữ Miễn

khinh suất, còn tưởng là con của Từ tỷ tỷ, nên tránh được một kiếp. Sau

đó Từ tỷ tỷ tương kế tựu kế, đưa đứa bé đến Từ phủ, nói dối là con của

mình.”

Hoàng đế hít sâu một hơi, nhìn về phía tỷ phu mình, trong đầu nghĩ hóa ra là vậy,

mặc dù Tôn Giản được ban thưởng họ Vương, lại không phải thật sự là con

cháu Tôn gia, nhưng hắn cùng với tỷ tỷ thành hôn cũng coi như thành hôn

cùng họ rồi, sau này phải làm sao bây giờ.

“Vậy phu nhân Trực vương và cả Từ thị đâu?” Hoàng đế hồi thần lại, vội vàng hỏi.

Vừa nhắc đến đây, nước mắt bà lão lại vỡ đê, bi thương nói: “Phu nhân ngài ấy… bởi

vì đang trong tháng ở cữ mà lang bạc kỳ hồ, tâm tình lại không tốt, cuối cùng băng huyết mà chết, mà Từ tỷ tỷ vốn đã bị thương trong lần đánh

nhau đó, sau đó hay tin Trang tướng quân bị hàm oan mà chết, bị đả kích

trầm trọng, đưa tiểu thế tử đến Từ gia xong, không lâu sau cũng qua

đời.”

Mọi người bất luận trong lòng suy nghĩ như thế nào, ở mặt ngoài đều cùng thổn thức một phen.

“Hoàng

thượng, mặc dù Lữ Miễn đã chết, nhưng còn có một người, biết rõ việc này mà còn vì kẻ ác nhân kia mà giấu giếm rất nhiều năm, làm ra rất nhiều

chuyện khiến người khinh bỉ.” không đợi mọi người tiêu hóa xong, bà lão

lại ngẩng đầu, lớn tiếng nói.

Từ Văn Bân quỳ gối tại chỗ, thân mình chợt cứng ngắc mất tự nhiên, còn hơi lung lay.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.