Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 65: Quyển 3 - Chương 64 Lá đỏ ngày thu


Cầm chiếc lá đỏ, Từ Man soi về phía mặt trời, màu đỏ vàng kim, trên chiếc lá đỏ tươi còn mang theo lấm tấm vàng kim, giống hệt như những lỗ hổng biết hô

hấp, mang theo làn gió ấm áp. Cất phiến lá đỏ kia vào hộp, Từ Man muốn

trở về chế thành thẻ kẹp sách có hương, những vật theo mùa mang đầy dấu

vết sinh mệnh này, Từ Man cảm thấy so với đủ loại thẻ trưng trong phòng, càng hợp sở thích của nàng hơn.

Nơi này là

chùa Hồng Giác Tự ở trên núi Ngưu Thủ Sơn, từng có cái tên là Phật Quật

Tự, vì nơi này có không ít tượng đá phật tổ ở trong động quật, cũng là

một trong những ngôi chùa cổ nhất trong thành Kiến Khang. Mặc dù không

gian song song, lịch sử thay đổi, nhưng đứng tại nơi lâu đời tĩnh mịch

này, trong từng tiếng tiếng chuông chùa vang vọng, Từ Man vẫn không khỏi cảm thán sự bao la rộng lớn của nơi đây. Trái tim vốn gấp gáp xốc nổi ở trần thế, cũng được âm phật gột rửa, dần dần yên ả lại, quét sạch sương mờ trước mắt, mới có thể quan sát rõ thế giới này.

Ôm hộp, vuốt hình điêu khắc trên vách đá, nhớ lại kiếp trước mình cũng là một người

trong đám du khách, cũng tại vị trí này, nàng đã từng tới, nhưng chỉ có

thể đứng xa xa nhìn. Chính là đồng dạng tình cảnh này, khiến Từ Man bỗng có một loại cảm giác mê mang không biết thân đang ở nơi nào, tựa như bỏ qua cách ăn mặc của mình, bỏ qua sự tồn tại của đám nha hoàn ma ma ở

xa, chỉ cần nàng nhắm mắt lại, rồi mở ra, thế giới liền biến thành hình

dáng như ban đầu của nàng, nàng có thể từ Từ Man khôi phục thành Từ Mãn, câu chuyện cũ đã nhiều năm kia, chẳng qua cũng chỉ là một giấc mộng

trong thư viện mà thôi.

“Quận chúa, Hòa Húc điện hạ phái người tới tìm ngài.”

Tay Từ Man

khựng lại, thở dài, một lần nữa ổn định lại tâm tình, ôm hộp xoay người, mỉm cười nói: “Nhị nương nương đã hỏi được thiên cơ gì rồi sao?”

Thanh Mai đi vòng đến sau lưng Từ Man, nhặt lá cây dính trên váy nàng, vừa định ném

xuống, chỉ thấy Từ Man đưa chiếc hộp tới, nói: “Tính kết thiện duyên

sao.”

Thanh Mai

cong người cúi đầu, để chiếc lá vào trong hộp, mới nói: “Thiên cơ gì ạ,

nô tỳ cũng không biết, nhưng nô tỳ thấy lúc công chúa Hòa Húc điện hạ đi ra, vẻ mặt có chút cổ quái.”

Từ Man đưa

hộp cho Hương Xuân đang đi tới, nhớ tới chuyện mẫu thân lo lắng mấy ngày trước, tinh thần lập tức tỉnh táo, thần bí lém lỉnh hỏi: “Cổ quái như

thế nào?”

Thanh Mai nhớ lại một chút, mờ mịt nói: “Giống như… giống như vừa vui vừa lo.”

“Vừa vui vừa lo?” Từ Man lẩm nhẩm, mắt híp lại, bước chân tăng nhanh, chút nỗi niềm

thương hoài vừa rồi như ném lên chín tầng mây.

Từ Man mang

theo đám nha hoàn ma ma bước vào thiền viện, nơi này có cung cấp thiện

phòng cho khách đến dâng hương nghỉ ngơi, mấy năm trước chưa bao giờ

thấy công chúa Hòa Húc vào chùa dâng hương, nhưng qua mấy năm nay, cõi

lòng nàng đã bình thản, đem tất cả chuyện cũ chất chứa trong lòng buông

ra, thay vào đó lại thích môi trường u nhã tĩnh mịch của chùa miếu,

thường xuyên sẽ đến chùa ở một đoạn thời gian, lúc ở Hàng Châu đã thế,

trở về Kiến Khang cũng không ngoại lệ, cũng là Từ Man may mắn gặp đúng

dịp.

“Nhị nương

nương, con đã trở lại.” Cất bước vào phòng, Từ Man để Hương Xuân cởi bỏ

áo choàng, mới đi đến bên người công chúa Hòa Húc, lại không gặp loại vẻ mặt như Thanh Mai nói.

Công chúa

Hòa Húc đang uống trà khổ đinh đặc hữu của chùa, tuy đắng lại chất chứa

rất nhiều mùi vị phức tạp, tựa như cuộc sống này vậy, quanh đi quẩn lại, người trong lòng vốn ngỡ là phu quân cả đời lại chỉ là người qua đường

đi lướt qua nhau, sợ là chỉ có người thân mới có thể chân chính gắn bó

làm bạn bên mình cả đời.

“Thu cao khí sảng quả không tệ, nhưng dù sao nơi này cũng là trên núi, đừng chạy

giỡn để cả người đổ mồ hôi, bằng không trời trở lạnh dễ nhiễm phong hàn

đấy.” công chúa Hòa Húc hiện giờ không con không cái, Hòa Phong lại sinh toàn con trai, ba chị em họ chỉ có mỗi một cô nương bảo bối này, có con trai cũng không tinh quý bằng Từ Man.

“Nhị nương

nương, gần chùa có nhiều cây phong lắm, một mảng đỏ rực trông đẹp cực

kỳ, dì xem con nhặt được hẳn một hộp lá phong này, đem về làm thẻ

hương.” Từ Man cầm chiếc hộp tới, đem từng chiến lợi phẩm hôm nay ra

khoe cho công chúa Hòa Húc xem, rất là đắc ý.

Công chúa

Hòa Húc lật một chiếc lá phong, bất đắc dĩ nói: “Thật không biết đầu óc

con nghĩ cái gì, con nhà người ta đều thích vàng bạc châu báu, vải vóc

lụa là, con lại thích những thứ phàm vật (vật tầm thường) này.”

“Cái gì mà

phàm vật, rõ ràng là linh mẫn vật.” Từ Man lấy chiếc lá trong tay công

chúa Hòa Húc để lại vào hộp, chu miệng làm nũng nói: “Nhị nương nương

nói mới là tục vật ấy.”

Con người

vốn là thế, thứ có được rồi sẽ không yêu thích nữa, đối với những thứ

vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là kia, các cô gái khao khát phần lớn là

không thể có được hoặc là có không nhiều lắm. Còn đối với người cái gì

cũng có như nàng, không chỉ là tất cả châu báu gấm vóc của nước Ngô,

hiện tại Gia Cát Sơ Thanh có được đường biển thông thương, cho dù những

thứ của châu Âu, trong nhà cũng có không ít, đương nhiên không đa dạng

mới lạ như thời hiện đại, song đây là điều mà đến kiếp trước Từ Man cũng tuyệt đối không ngờ tới.

Công chúa Hòa Húc từ ái nhìn Từ Man, tâm tư không biết lại bay đi đâu.

Từ Man ngồi

mới một lúc đã thấy chán, nghe nói trong thiền viện này có một gốc cây

hoa mai từng được dời đến từ núi Hoa Mai Sơn, đã có tuổi thọ trên trăm

năm, trước đây Từ Man vẫn chưa có cơ hội đi xem thử, hiện tại nếu đã

không có gì, lại không hóng được chuyện gì của công chúa Hòa Húc, bèn

sửa sang một chút, lại khoác áo choàng đi ra sân.

Lòng vòng

hết cả sân, Từ Man mới phát hiện một gốc cây mai cực kỳ tráng kiện tại

phía sau một nhà kho cũ kỹ, vị trí của cây mai không quá thu hút, song

thân cây to lớn ngoằn ngoèo uốn khúc kia, và cả những nhánh cây duỗi

người vươn thẳng lên trên, đều khiến cho người khác không thể bỏ qua sự

tồn tại của nó. Bây giờ vẫn là mùa thu, trên cành chưa ra hoa, nhưng dựa vào số cành, Từ Man nhìn ra, nếu đợi đến mùa đông, hoa mai bung nở,

thật sự sẽ như ‘hương mai lan tỏa mười dặm’.

“Không biết, mai này màu gì nhỉ?” mặc dù có thể đợi đến mùa đông lại đến xem, nhưng Từ Man đã có chút không đợi được.

Bên cạnh nhà kho, không biết từ đâu xuất hiện một bà lão, mặt đầy nếp nhăn, tóc hoa

râm, lưng còng, mắt híp lại như không thấy đường đi, thân vận quần áo

vải bông như rất lâu chưa giặt, bẩn thỉu lại còn đầy mụn vá.

Thấy bà ta

đột nhiên xuất hiện, Thanh Mai và Hương Xuân đi theo Từ Man lập tức cảnh giác đứng chắn trước mặt, ánh mắt bất thiện nhìn bà lão kia. Từ Man lại không sợ hãi, dù sao sân viện này đã sớm được thân vệ bao vây, Hồng

Giác Tự cũng không phải là ngôi chùa nhỏ, mấy biện pháp an toàn tất

nhiên phải có, huống hồ thế giới này cũng không giống như trong tiểu

thuyết võ hiệp, có mấy màn gì mà vượt nóc băng tường, bắt người độn thổ

gì đó.

Bà lão kia

không hề nói gì, chỉ chắp tay thi lễ với các nàng, sau đó cầm chổi đi ra ngoài, bước chân rất chậm, thoạt nhìn có hơi khập khễnh. Nhưng lúc đi

ngang qua Từ Man, hơi ngừng lại, dùng giọng nói khàn khàn, chậm rãi nói: “Cây này là mai đỏ.”

Nói xong, bà lão kia cung kính khom người rồi rời đi, Thanh Mai đi theo phía sau,

mãi đến khi thấy bà ta ra khỏi sân mới trở lại, thuận tiện còn hỏi thân

vệ canh cửa, mới biết được bà ta là người vẩy nước quét nhà trong chùa,

không họ không tên, mọi người đều gọi bà ta là Mai bà bà, vừa rồi là đặc biệt đến quét dọn nhà kho để công chúa chứa những đồ không cần thiết.

Từ Man biết

trong chùa miếu thường thu lưu vài phụ nữ trẻ em không có năng lực tự

nuôi sống mình, coi như là một loại công đức, hiện tại tận mắt thấy một

bà lão như vậy, khó tránh khỏi sinh lòng trắc ẩn, bèn kêu Hương Xuân đi

xin chỉ thị của công chúa Hòa Húc, đặc biệt quyên góp một ít ngân lượng, cấp cho những cụ bà và trẻ em cô quả này may vài bộ đồ mới, dù sao mùa

thu sắp qua, mùa đông sẽ đến, sẽ không chịu nổi.

Đương lúc Từ Man còn đang suy nghĩ làm việc thiện, Mai bà ba vừa mới quét sân kia,

run run rẩy rẩy đi đến rừng trúc phía sau chùa, nơi đó có một gian thiện phòng cũ nát, trước đây vốn là nơi ở của tội tăng, nay để bà làm chỗ

dung thân.

“Người cũng

đã thấy rồi, sau này đừng có tự ý hành sự nữa.” Dường như có người ẩn

mình trong rừng trúc, nhưng Mai bà bà lại không quay đầu nhìn, cũng

không trả lời.

“Độc của lão phụ Từ gia kia đã được giải, bà cũng đừng nghĩ động thủ lần nữa, lão

phụ đã có chỗ phát giác, nhưng chủ thượng đã đến giải quyết hậu quả cho

bà rồi.”

Nói xong,

người nọ không lên tiếng nữa, mà bà lão cũng không hề nhúc nhích. Cách

một thời gian dài, gió thổi rừng trúc vang lào xào, lá khô có vàng có

xanh rải rác trên đất, vô cùng hiu quạnh. Đột nhiên, trên cánh tay đặt

bên hông bà lão có một giọt nước mắt nhỏ xuống, môi cũng run run, rốt

cuộc nghẹn ngào nặn ra một câu: “Thật giống, thật sự quá giống, y hệt

như Tuyền phu nhân lúc còn sống vậy.”

Gió cuốn trúc diệp, bóng người khẽ lung lay.

Không biết từ đâu xuất hiện một người áo xám, quỳ xuống đất ôm quyền, lại không hề nói một lời.

Trước mặt

hắn có hai người, ngồi cách nhau một bàn đá, một tăng một tục, một áo

vàng một áo trắng, đang cầm quân cờ trong tay hạ trên bàn cờ bạch ngọc,

cạnh bàn cờ có một chiếc lư đồng nhỏ đang phả ra khí đàn hương, khói

hương lượn lờ bốc lên, tinh tế lại phiêu phiêu.

“Đại sư, tâm bất định ư?” thanh âm tuy hơi khàn khàn lại không khó nghe, đầu ngón

tay cầm cờ của thiếu niên kia trong suốt như muốn hòa cùng một thể với

quân cờ trắng nắm trong tay.

Lão tăng áo vàng kia cười ha ha, phản thủ hạ một con cờ, nhíu nhíu hàng lông mày trắng nói: “Tâm của tiểu hữu đã sớm động rồi.”

Người thiếu niên kia phớt lờ lời này, làm như không có việc gì hạ xuống một quân, nhưng tai hắn rõ ràng đã đỏ lên.

“Có một số việc không thể cưỡng cầu, cậu cũng đừng trách bà ta.” Lão tăng áo vàng đặt quân cờ xuống, bưng chén trà khổ đinh lên.

Thiếu niên

kia lắc đầu, hơi có chút tiếc hận nói: “Bà ta đã quá mức liều lĩnh, nói

thế nào, đó cũng là ngoại tổ mẫu của ta, lần này nếu không nhờ Hoàng gia biểu muội, ngoại tổ mẫu e là…”

“Trong lòng

bà ta có hận, không phải cậu đã sớm biết, bằng không sao bà ta phải nghe lệnh cậu.” Lão tăng áo vàng nhấp một ngụm trà, lại cầm một quân cờ lên, bất đắc dĩ nói.

Thiếu niên gật gật đầu, nhớ tới hành động của ngoại tổ mẫu cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, oan oan tương báo đến khi nào.

Lão tăng áo

vàng thấy thiếu niên cũng bưng chén trà, nhưng thấy trong chén trà lại

là nước trắng, không khỏi hiếu kỳ nói: “Tiểu hữu trước đây không phải là một người yêu trà sao?”

Thiếu niên

kia lại lắc đầu, nhấp ngụm nước, nói: “Có người nói, thân thể ta không

tốt, uống trà sẽ làm giải dược tính không nói, còn không có lợi cho giấc ngủ, ta thấy cũng có lý, nên chỉ uống nước trắng.”

Lão tăng áo

vàng vẻ mặt cổ quái nhìn người thiếu niên trước mặt: môi hồng răng

trắng, mặt quan như ngọc, quả thật là từ đầu đến chân cũng không nhìn ra điểm nào cho thấy thân mình hắn không tốt.

Thiếu niên

biết lão tăng đang nhìn mình, ngẩng đầu lên, dáng vẻ khổ não nói: “Lời

của người khác ta vẫn luôn không để ý tới, chính là của nàng lại không

được.”

Lão tăng bị hắn chặn nghẹn một câu, có chút tức tối nói: “Lão nạp chờ xem thời điểm cô nương kia biết được chân tướng.”

Thiếu niên

lại chậm rãi buông chén trà, duỗi tay lấy ra một quân cờ, tay còn lại

thì vén ống tay áo tuyết trắng lại, gió thu phớt qua, tóc trên trán

thiếu niên khẽ phiêu phiêu, áo trắng nhẹ lay động. Lúc quân cờ được

thiếu niên nhẹ nhàng đặt xuống bàn cờ, chợt nghe thiếu niên mở miệng nhẹ nhàng nói: “Đại sư, ông thua rồi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.