Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 50: Quyển 2 - Chương 49 Một bình trà độc


Thanh Mai

vừa thẹn vừa xấu hổ, mới làm nha hoàn nhất đẳng dự bị không được bao

lâu, liền gây họa rồi, làm sao đối mặt với tín nhiệm của quận chúa đây,

ngay cả việc châm trà nhỏ như vậy cũng làm không xong, sau này còn trông cậy được gì cho quận chúa chứ.

Thấy nàng

như vậy, Từ Man cũng không tức giận, ai cũng có lúc sơ sẩy, vả lại Thanh Mai làm việc luôn luôn cẩn thận, lần này chỉ là một chuyện ngoài ý

muốn, cũng không đến mức trách cứ, chỉ nói: “Không cẩn thận, phạt ngươi

ba tháng tiền tiêu vặt, ngươi đứng lên đi.”

“Đa tạ quận

chúa thương tình.” Thanh Mai vụng trộm xoa xoa mắt, nhưng không đứng

lên, chỉ vươn tay thu dọn đồ trên đất, mảnh sứ rơi rớt khắp nơi, nàng

cẩn thận nhặt từng chút, giống như muốn lập công chuộc tội vậy.

Từ Man không ngăn, ngược lại quay đầu kêu Hồng Thược lấy ki hốt đến, giúp nàng ta thu dọn.

Trải qua

việc nhỏ bất ngờ ngẫu nhiên này, Từ Man vẫn không quên chuyện quan trọng cần nói với đại ca, vì trong phòng bừa bộn, bèn dẫn các ca ca đi vào

phòng trong của mình, nghĩ chỗ ít người, cũng là nơi dễ nói chuyện.

“Đại ca, nha đầu San Hô kia ở trong phủ chúng ta cũng không gây ra chuyện gì, có

tiếp tục vài ngày nữa, cũng không nhìn ra được cái gì.” Từ Man vừa ngồi

xuống liền lo lắng nói.

“Theo như

huynh thấy, không bằng bắt lại, đánh vài gậy, xem nàng ta có nói hay

không.” Từ Hải Thiên ngã người dựa trên bàn nhỏ, đứng không ra đứng,

nói.

Từ Hải Sinh

lại không đồng ý nói: “Nếu là một nha hoàn bình thường, tùy tiện cho đệ

hành hạ, nhưng nàng ta do tổ mẫu phái đến chăm sóc chúng ta, dù sao cũng không phải người của phủ ta, mặt ngoài nàng ta vẫn phải quay về Từ phủ, nếu tùy tiện đuổi đi, sẽ gây trở ngại đến thanh danh phụ thân, đối với

mẫu thân cũng không tốt.”

“Cùng lắm chỉ là một đứa nha hoàn.” Từ Hải Thiên bất cần nói.

“Chỉ sợ tổ

mẫu mượn cớ này để gây sự, bà ta không tiện quở trách mẫu thân, nhưng

phụ thân nhất định trốn không khỏi.” Tổ mẫu là người thế nào, bọn họ còn lạ sao, cho nên San Hô chỉ có thể tìm lý do đưa trả về, tạm thời không

nên manh động.

“Quả là

phiền chết được, còn mụ Quan ma ma kia thì sao? Mụ già kia ấy thế mà gần đây không bước chân ra khỏi phủ.” Từ Hải Thiên gãi gãi đầu, không kiên

nhẫn nói.

Từ Hải Sinh lại nhìn về phía Từ Man.

Từ Man im lặng một lúc, đoạn thở dài nói với đại ca: “Đại ca có thể tùy ý xử trí.”

Từ Hải Sinh

vỗ vỗ tay muội muội, chuyện này cho dù đã định trước rồi, mặc dù Quan ma ma là người Từ phủ, nhưng ở mặt ngoài mụ ta cũng đã là người của phủ

công chúa, tổ mẫu có làm cách nào cũng không nhúng tay vào phủ công chúa được, cho dù phụ thân đối với Quan ma ma còn có chút tình nghĩa, nhưng

ngần ấy thời gian dài, phụ thân đối với từng hành động của Quan ma ma

cũng không phải không phát hiện, đến lúc đó chỉ biết mở một mắt nhắm một mắt, mẫu thân thì lại càng không thèm để ý, một lão nô mà thôi, cho tới bây giờ chưa từng để trong lòng.

Từ Man lại

nghĩ nhiều hơn các ca ca, trong sách Quan ma ma vẫn luôn dựng lên hình

ảnh một lão ma ma thiếp thân nhìn như trung thành, kỳ thật đầy bụng tai

họa. Đại trưởng công chúa đặt ở bên người nữ nhi, cũng là có mặt mũi lắm rồi, dù sao bên người quận chúa còn có nhũ mẫu và ma ma giáo dưỡng, lại quên rằng, trẻ nhỏ luôn thích nghe lời nịnh nọt tán dương, luôn thích

được người chiều chuộng, nhũ mẫu và ma ma giáo dưỡng tâm tư có đoan

chính thế nào đi nữa, cũng có thời điểm nghiêm khắc. Nhưng Quan ma ma

vẫn luôn là người xin gì được nấy, đọc qua tiểu thuyết, có lẽ biết, loại phương pháp này gọi là “chiều hư”. Nhưng trong hoàng gia, kiêu ngạo tùy hứng cũng không phải tật xấu. Thậm chí thời kì của tiên hoàng, lấy ví

dụ một gia đình nuôi con trai thành công tử bột, quần là áo lụa, chỉ vì

người của hoàng gia, chỉ cần không dính đến chính sự thì mãi mãi có tiền bạc tha hồ tiêu xài. Quan ma ma ở trong đó cũng không tính là duy nhất

gây chú ý.

Mà nay, tuy

không mò ra được kẻ đứng sau sai khiến Quan ma ma, nhưng một khi San Hô

bị đưa trả về, nếu trong chuyện này thực sự có gì mờ ám, chắc hẳn Quan

ma ma cũng không làm gì được, chỉ không biết trong phủ công chúa còn có

ai là người của tổ mẫu hay không.

Huynh muội

ba người vừa thương lượng xong, định ngày mai sẽ đưa San Hô về Từ phủ,

lại nghe bên ngoài Hồng Thược sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó là một

tràng huyên náo. Lập tức, Bích Cúc từ bên ngoài vọt vào, không kịp hành

lễ kinh hãi nói: “Thanh Mai… Thanh Mai nàng ấy té xỉu ạ.”

Từ Man nhíu mày, từ vị trí đứng lên, đi tới cửa, bất an nói: “Sao lại thế này?”

Bích Cúc run lập cập trả lời: “Hồi bẩm quận chúa, vừa rồi Thanh Mai cùng Hồng Thược

tỷ tỷ đang thu dọn mảnh sứ vỡ, nhưng nàng ta không cho Hồng Thược tỷ tỷ

động tay vào, muốn một mình dọn, kết quả dọn xong, không bao lâu liền té xỉu.”

Từ Man quay đầu liếc nhìn đại ca, đều cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng không chậm trễ, tức khắc đi ra phòng.

“Nàng ta bị

sao vậy?” Từ Man vừa thấy đám tỳ nữ ba chân bốn cẳng nâng Thanh Mai lên

chiếc sập nhỏ, nhíu mày hỏi: “Đã mời đại phu đến chưa?”

Hồng Quế lập tức kêu lên: “Nô tỳ đi mời liền.” Nói xong nhanh chân chạy biến.

Từ Man đi

đến cạnh Thanh Mai, nhìn nàng toàn thân phát run, môi trắng bệch, người

đầy mồ hôi, sắc mặt thoáng có chút xanh đen, cực kỳ không bình thường.

Từ Hải Sinh

đứng sau lưng Từ Man, cũng lia mắt nhìn Thanh Mai, lại cảm thấy có chỗ

nào đó quái dị, vừa rồi rõ ràng còn đang bình thường, thoạt nhìn sắc mặt hồng nhuận, hơi thở có lực, sao mới qua thời gian nói vài câu, tự dưng

hơi thở mong manh như sắp tắt rồi.

“Trên váy nàng kìa…” Từ Hải Sinh đảo mắt một cái, thoáng giật mình, lập tức cúi đầu nói với muội muội.

Từ Man cũng

nhìn qua, trên váy Thanh Mai có một vết máu nhỏ, màu sắc đỏ tươi, giống

như vừa mới có, liền cầm tay nàng lên tìm kiếm, nhưng căn bản không sao

cả, chợt phát hiện trên ngón cái nàng ta bị thứ gì cắt phải, còn bị chảy máu, vết máu chỉ vừa mới khô, không tiếp tục chảy nữa.

“Hồng Thược

ngươi đi rót cho nàng ta chén nước, Bích Cúc ngươi đi tìm Niên ma ma và

Tân ma ma, nhân tiện kêu đám tiểu nha hoàn đang chơi bên ngoài không

được tiến vào.” Từ Man ngẩng đầu làm như không có việc gì nói.

Hai người họ không hề nghi ngờ điều gì, lập tức đi làm việc. Từ Man lại kéo đại ca

tới, để hắn nhìn thấy ngón tay Thanh Mai, mặc dù nơi đó miệng vết thương đã khô, nhưng mơ hồ vẫn có thể nhìn thấy màu da quanh miệng vết thương

có hơi biến đen.

Đồng tử của Từ Hải Sinh co rụt lại, sợ hãi toát mồ hôi lạnh cả người.

Từ Hải Sinh

là người thừa kế, còn là trưởng tử của công chúa được Hoàng đế coi

trọng, sau khi trưởng thành sẽ được phân đất phong hầu. Từ nhỏ, hắn đã

học tập những thứ sâu xa lại thêm uyên bác hơn Từ Man, những thủ đoạn

xấu xa chốn hoàng gia cũng nghe biết không ít, nhưng tận mắt nhìn thấy

thật sự là lần đầu tiên.

So với Từ

Hải Sinh đã được dạy bảo từ nhỏ, Từ Man càng có nhiều kinh nghiệm được

học từ tiểu thuyết hơn. Một người hoạt bát khỏe mạnh bình thường, bỗng

nhiên té xỉu không có lý do, ngoại trừ bệnh cấp tính ra, cũng chỉ có một khả năng, đó là trúng độc. Nhưng cả ngày hôm nay, Thanh Mai luôn ở bên

cạnh nàng, một tấc không rời, nếu muốn hạ độc nàng ta, rất không dễ

dàng, mà cũng không cần thiết. Như vậy nếu nàng ta trúng độc, cũng chỉ

có lý do là trùng hợp, vô duyên vô cớ thành con dê chịu tội thay mà

thôi.

“A Man, chuyện này e là không giấu được rồi.” Từ Hải Sinh chưa bao giờ nghiêm túc như lúc này, nói.

Từ Man cũng gật đầu, chuyện này đã vượt qua khỏi phạm vi những đứa trẻ như họ có thể xử lý.

Từ Hải Thiên đầu tiên là không thấy gì, sau được Từ Hải Sinh chỉ điểm, đầu óc vừa

đảo một cái lập tức nghĩ tới điểm mấu chốt, lại hỏi hôm nay ấm trà kia

đã qua tay những người nào, ngay lập tức dẫn theo gã sai vặt đi ra

ngoài, thẳng hướng đến phòng của San Hô, bất luận có phải nàng ta làm

hay không, cũng không thể dễ dàng bỏ qua.

Hồng Thược

bưng nước đến, đứng từ xa nhìn nhị công tử không hiểu sao rời đi, bỗng

chốc sững sờ, lúng túng không biết làm sao, cũng là Từ Man kêu nàng đút

chút nước cho Thanh Mai, mới thấp thỏm đợi Hồng Quế tìm đại phu đến.

Sau đó, đại

phu đến, sau một hồi xem xét, xác nhận Thanh Mai chính xác là trúng độc, lại gom những mảnh ấm trà vỡ lên cùng với bã trà cam cúc hoa cẩn thận

kiểm tra kỹ, quả nhiên trong nước trà chứa một loại độc dược cực kỳ

mạnh, chỉ cần dính một chút vào miệng, trong một khắc sẽ bỏ mạng. Mà

Thanh Mai tuy chỉ miệng vết thương dính độc, cũng cần hơn nửa năm điều

dưỡng mới có thể khôi phục, chung quy mạng có thể giữ lại đã là rất may

mắn.

Việc này

theo đại phu đến đây, rốt cuộc không giấu giếm được, Từ Man nhìn đại ca

và nhị ca dẫn người đi bao vây tất cả người của phòng trà nước, lại đưa

tất cả người trong phòng Từ Man đến một gian phòng riêng sai người canh

giữ, ngay sau đó lôi Quan ma ma từ trong phòng mụ ra, trói gô lại tha ra ngoài canh chừng.

Mụ Quan ma

ma kia không muốn bị nhốt, lúc đi ngang qua khuê phòng Từ Man vội lớn

tiếng la ó: “Các ngươi buông ra, ta là ma ma của phò mã, phò mã là do ta trông nom đến lớn, phò mã đã đáp ứng sẽ đối xử tử tế với ta, ta bây giờ còn là quản sự ma ma của quận chúa, các ngươi sao có thể tùy ý bắt ta!

Quận chúa! Quận chúa ngài mau đến mà xem, xem bọn chết dẫm này vu họa

lão nô!”

Từ Man vốn

không muốn để ý đến mụ ta, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được đi ra

cửa. Quan ma ma thấy Từ Man đi ra, vẻ mặt sáng lên, lập tức tươi cười

nhưng sắc mặt bỗng cứng đờ, mụ chỉ thấy ánh mắt lạnh băng và biểu tình

xa cách của Từ Man, nào còn sự ngây thơ cùng ỷ lại của mọi ngày, xem ánh mắt của nàng, giống như đang nhìn một người xa lạ, hoặc nói là một con

kiến thôi.

Trong lúc

Quan ma ma còn đang bần thần hoảng hốt, gã sai vặt bên người Từ Hải Sinh trực tiếp nhét một miếng giẻ vào miệng mụ ta, lại kêu vài ma ma cao to

đến trực tiếp lôi mụ ta đi, thế là không còn thanh âm gì nữa.

Từ Man vẫn

một mực nhìn thẳng vào ánh mắt trợn trừng đỏ bừng xen lẫn với nỗi kinh

sợ chất chứa của Quan ma ma, nàng biết, đây là lần cuối cùng nàng nhìn

thấy Quan ma ma.

Chờ trong

sân yên tĩnh lại, Từ Man trở lại căn phòng trống rỗng chỉ còn mỗi Thanh

Mai, toàn thân mềm nhũn, đặt mông ngồi trên giường êm, thiếu chút nữa đã không gượng dậy được. Đó là trà kịch độc a, nếu vừa nãy không phải

Thanh Mai vô thức làm vỡ, nàng và các ca ca chắc chắn đã chết, chính là

cái chết thật sự a. Không phải là xuyên không mơ hồ nữa, không phải là

trò chơi, GAME OVER là có thể restart lại được nữa. Nàng không phải nữ

chính trong tiểu thuyết chết qua một lần là được sống lại, nàng căn bản

chính là trong cơn hôn mê vô thức mà đi đến nơi này không có lý do. Đối

với cái chết nàng không hề biết một chút gì, nàng cũng không biết sau

khi chết rốt cuộc sẽ đi đến địa phủ, hay là người chết giống như ngọn

đèn tắt, căn bản sẽ biến mất trong trời đất này, vĩnh viễn không còn tồn tại nữa.

Sao nàng có

thể không sợ, sao có thể không sợ hãi, làm quận chúa, trong lòng nàng

vẫn luôn treo lơ lửng một nỗi sợ, bởi vì bàn tay vàng của nữ chính trong sách thật sự khiến nàng khó quên được. Nàng từng sợ hãi nội dung truyện không thể nghịch chuyển, đến bây giờ nội dung đã hoàn toàn xáo trộn,

chỉ sợ ngay cả chính bản thân Hoàng Tú Oánh còn không thể quyết định

tương lai đi hướng nào. Nàng cảm thấy nàng đã an toàn, nàng nghĩ chỉ cần không dây dưa một chỗ cùng Hoàng Tú Oánh, là nàng có thể yên ổn sống

cuộc sống của mình. Nhưng nàng đã nhầm, thế giới này đúng như cái dạng

nàng đã từng nghĩ, quá lớn, không chỉ có mỗi Hoàng Tú Oánh, cũng không

chỉ có mỗi bàn tay vàng cẩu huyết của tác giả.

“Là ai… muốn giết chúng ta.” Trong căn phòng trống rỗng, chỉ có tiếng hít thở như có như không của Thanh Mai, không một ai trả lời.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.