Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 34: Quyển 2 - Chương 33 Tiểu viện hẻo lánh


Bởi vì hai

công chúa kia bị phạt, trong lòng Từ Man cảm thấy thống khoái, ngay cả

việc thêu thùa phiền não nhất mọi ngày, cũng thoạt nhìn đáng yêu hơn

ngày thường, hơn nữa nàng sớm đã có quyết tâm học giỏi, nên càng thêm

dụng tâm. Thành thử, dù Từ Man không được khéo tay cho lắm, nhưng thấy

nàng chăm chỉ như thế, nữ quan dạy thêu cũng nhiệt tình nguyện ý hướng

dẫn cho nàng.

Cứ thế từng đường kim mũi đi mũi về, thời gian cực nhanh, trong lơ đãng một buổi chiều đã trôi qua.

Đứng dậy

nhìn nữ quan rời đi, Từ Man để Hồng Quế thu thập đồ đạc, rồi chuẩn bị

cùng Thục Gia trở về, nàng vẫn chưa quên lời hẹn với các ca ca, hiện tại thời gian còn sớm, đi đi về về cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

“A Man.”

Trưởng công chúa Thục Thận thấy Từ Man muốn đi, nhịn rồi lại nhịn mới đi lại, do dự nói: “Muội cũng biết Thục Mẫn cùng Thục Viện các muội ấy…”

“Sợ là thân

mình không khỏe, nên chắc không tới.” Từ Man đem một chiếc khăn tay thêu rối nùi cất vào tay áo, vật như vậy nên ‘nhân đạo hủy diệt’ thì hơn,

nàng dám khẳng định, ông anh nhị ca đáng ghét kia của mình tuyệt đối sẽ

đi lục lọi bao kim chỉ Hồng Quế mang về, nếu để cho huynh ấy lục được

mảnh khăn này, thể nào cũng bị cười một trận.

(*nhân

đạo hủy diệt: hủy diệt với mục đích nhân đạo, thường dùng cho những con

vật, giống như một cách giải thoát cho những con vật bị bệnh không thể

cứu chữa)

Thục Thận bị lời của nàng chặn nghẹn, trong lòng cũng có chút không chắc, lại nói: “Nhưng buổi sáng, nhìn không giống a…”

“Cũng có thể ăn cái gì hỏng bị đau bụng a.” Từ Man vẻ mặt thản nhiên, lại giương

giương cằm về phía Thục Gia: “Thục Gia, ngươi giữa trưa không phải cũng

la làng bị đau bụng đó sao?”

Thục Gia dĩ

nhiên lập tức gật gù, xoa xoa cái bụng thịt của mình, vẻ mặt đau khổ

nói: “Đúng vậy, hại ta cả buổi chiều còn rất nhiều điểm tâm chưa kịp

ăn.”

Thục Thận ngượng ngùng nở nụ cười một chút, thấy cũng không hỏi được gì, bèn lấy lý do thăm bệnh, đi trước.

Từ Man nhìn

chằm chằm bóng dáng nàng xa dần, đáy lòng một mảnh phức tạp, công chúa

Thục Thận bây giờ còn là đứa nhỏ, tâm cơ cũng đã không kém, chuyện giữa

trưa nhìn như không có liên quan đến nàng, nhưng lấy tính cách ngày

thường ỷ lại nàng ta của Thục Mẫn, trong đó nhất định sẽ không đơn giản

như vậy. Lúc ấy sao lại có thể vừa khéo đến vậy, ngay giữa trưa, trên

hành lang gấp khúc chỉ có Thục Mẫn cùng Thục Viện, Thục Thận đi đâu?

Chẳng lẽ nàng ta một mình ở lại Linh Tước Lâu? Chuyện này cũng rất kỳ

quái.

“A Man, cùng ta trở về Thúy Duyên cung đi, a nương ta mà biết ngươi tới nhất định sẽ rất vui.” Thục Gia đôi mắt nhỏ đảo quanh, lôi kéo tay Từ Man nói.

Từ Man quay

đầu, dùng sức bẹo hai má núc ních của Thục Gia, cắn răng nói: “Ngươi bớt làm trò đi, khẳng định là ngươi sợ Giang lương nhân phát hiện ngươi hôm nay học hành không tốt, muốn kéo ta đi làm thuyết khách, nghĩ hay nhỉ,

hôm nay ta đã có hẹn với các ca ca rồi, phải trở về.”

“Ngươi àm ao à bík (làm sao mà biết)?” Bị Từ Man bẹo má biến dạng, Thục Gia vất vả nói.

Từ Man cười, buông tay ra, cũng không chờ Thục Gia, mang theo Hồng Quế liền đi ra

ngoài, Thục Gia đành phải thở hổn hển chạy theo sau, chỉ chốc lát sau,

hai người lại ríu ra ríu rít.

Đến Phượng

Tê cung, Thục Gia thỉnh an Hoàng hậu, thấy Từ Man thật sự không đi cùng

mình, đành lưu luyến không rời, trở về. Tiếp theo Từ Man lại cùng Hoàng

hậu và cả Tứ hoàng tử Tôn Mẫn Hi nói chuyện phiếm một hồi, mới thấy cặp

sinh đôi tan học, nhị ca Từ Hải Thiên khẩn cấp chạy vào trong cung, đưa

mắt ra hiệu cho Từ Man.

“Hôm nay trời còn sớm mà.” Hoàng hậu biết bọn họ sắp rời cung, trong lòng luyến tiếc, bèn uyển chuyển nói.

Đại trưởng

công chúa tự nhiên biết nhi tử tính tình hấp tấp, cho nên cũng không

tiện ở lại, bèn nói: “Huynh đệ bọn chúng đã sớm bàn trước rồi, đợi lát

nữa ra cung, không chừng sẽ đi chỗ nào chơi, muội ấy à, dù có giữ được

người, cũng không giữ được tâm.”

Từ Man nhéo

nhị ca sớm đã ngượng chín mặt, tự mình tiến lên ôm cánh tay Hoàng hậu

làm nũng nói: “Cữu mẫu, mợ cháu ta còn nhiều thời gian, con cũng không

phải mỗi ngày đều không vào cung, nhưng xuất môn là rất khó được a.”

Nếu Từ Man

cũng đã nói vậy, Hoàng hậu đương nhiên cũng không nên ngăn cản, chỉ nói

với nàng hai câu liền thả đi, nhưng lúc Từ Man sắp đi, Tứ hoàng tử Tôn

Mẫn Hi không chịu, một phen ôm chầm lấy Từ Man, khóc đến nước mắt nước

mũi, ai khuyên cũng không được. Từ Man bất đắc dĩ, dùng khăn tay lau

nước mắt nước mũi cho nó, mới ghé vào lỗ tai nó thì thầm, thế mới dỗ

được tiểu tổ tông này trở về, bọn họ mới thuận lợi ra cung.

Mãi đến khi

ngồi trên xe ngựa, Từ Hải Thiên tò mò hỏi: “A Man, muội nói gì với tiểu

tử bướng bỉnh kia, mà làm cho nó chịu thả chúng ta về vậy?”

Từ Man sắc

mặt cổ quái, nhưng vẫn đúng lý hợp tình mà nói: “Muội nói, nếu nó ngoan

ngoãn ăn cơm cho lớn, lúc cao bằng muôi, muội liền dẫn nó ra ngoài cùng

chơi.”

“Phụt.” Đại

ca Từ Hải Sinh cũng nhịn không được bật cười, chỉ Từ Man nói: “Muội nha

đầu này, bụng dạ thật xấu, tiểu tử kia sao có thể một ngày ăn lớn lên

được.”

Từ Man bĩu môi, nguýt ca ca một cái, liền dựa vào mẫu thân nhõng nhẽo.

Xe ngựa chạy thẳng đến lân cận Tần Hoài, mới ngừng lại, Đại trưởng công chúa lại

phân phó vài câu, mới làm bộ như không biết, để cho bọn nhỏ đổi xe ngựa, mình thì mang theo người quay đầu trở về phủ Đại trưởng công chúa.

Từ Man xuống xe ngựa của mẫu thân, nhìn theo xe ngựa mẫu thân dần dần đi xa, nhịn không được gợi lên khóe miệng.

Chờ Từ Man

lên xe rồi, đi được một đoạn mới phát hiện, con đường này không phải con đường thông đạo của quan lại, sau khi giật mình, mới hậu tri hậu giác

nhớ ra, nhà Gia Cát đã không còn ở phủ Gia Cát nữa.

“Muội muội,

một lát vào cửa, chúng ta cũng chỉ gặp đại cô và các biểu ca thôi, Gia

Cát lão phu nhân bà ta… thân mình không tốt lắm.” Từ Hải Sinh nghĩ rất

nhiều, ngày trước vốn cũng tốt, địa vị mọi người mặc dù có khác biệt,

nhưng dù sao Tả tướng thực quyền vẫn còn đó. Nhưng hôm nay Gia Cát gia

đã là bạch đinh (người không còn chức tước), Gia Cát tiểu thúc lại không ở cùng họ, nếu thực sự để cho mấy vị trưởng bối đó khom mình hành lễ, quả là trong lòng có chút áy náy.

Từ Man liếc mắt nhìn đại ca một cái, ngẫm nghĩ một lúc cũng hiểu được.

Bởi vì mang

theo thân vệ, nên nhân số không ít, đại ca Từ Hải Sinh đầu tiên là bảo

những người dư thừa nghỉ ngơi trong quán trà chung quanh ngõ nhỏ, còn

lại chỉ mang theo vài người tài giỏi, rồi cùng vào ngõ.

Từ Man xuống xe ngựa, ngẩng đầu nhìn cây cối cao lớn chung quanh, mùa thu đã đem

chúng nhuộm thành màu vàng kim, vệt sáng loang lổ xuyên thấu qua, rơi

trên mặt đất và trên người, nàng bỗng nhiên có chút hoảng hốt, tựa như

thấy được những con đường ở Nam Kinh thời hiện đại, kia một hàng cây ngô đồng nước Pháp rậm rạp thô chắc, mặc dù gió thổi lên rải rác khiến

nhiều người chán ghét, chỉ khi nào đến mùa hè, mới giống như những tán ô thiên nhiên, che phủ lên mặt đường nóng đến tan chảy, khiến người ta từ tinh thần đến thân thể đều cảm thấy sảng khoái mát mẻ.

“Muội muội,

nơi này không thể so với trước đây, cẩn thận dưới chân.” Từ Hải Sinh

thấy muội muội nhìn quanh quất, không khỏi nhắc nhở nói.

Từ Man vươn

tay nắm chặt tay ca ca, vừa đi vừa nhìn, nơi này quả nhiên không bằng

phủ đệ lúc trước của Gia Cát gia, không nói diện tích và khí thế, mà đến hoàn cảnh cũng hạ cấp rất nhiều, lại nhìn từ đầu ngõ, dọc đường đi lại

đây, đám trẻ con lấp ló trốn sau gốc cây, quần áo vải đay, màu vải cũng

không sáng rõ, chắc hẳn đều là con cái nhà bình dân phổ thông.

Càng đi vào

trong, nhà cửa cũng càng cũ, đám người Từ Man cuối cùng dừng trước một

cánh cổng như vừa được sơn mới, Từ Man ngẩng đầu, phát hiện trên bảng,

không hề đề chữ gì.

Từ Hải Thiên tựa hồ là khách quen, quen cửa quen nẻo đi lên kêu cửa, chỉ chốc lát

sau bên trong thò đầu ra một lão nô, vừa thấy đám người Từ Man, đầu tiên là vẻ mặt cảnh giác, sau đó nhận ra Từ Hải Thiên, lúc này mới vẻ mặt

vui mừng mở cửa.

“Từ gia tiểu lang sao đến hôm nay?” Lão nô kia tóc hoa râm, cước bộ cũng có chút

nặng nề, thoạt nhìn tuổi không nhỏ, thấy người tiến vào, vội khom mình

hành lễ.

Từ Hải Sinh

lên tiếng chào, mới nói với Từ Man: “Bà ta là ma ma hầu hạ Gia Cát lão

phu nhân, trước đây đã chuẩn bị ra ngoài vinh dưỡng, nhưng Gia Cát gia

gặp nạn, gia nô đều bị tịch thu đi rồi, bà ta tuổi quá lớn nên được lưu

lại, hiện tại làm công việc giữ cửa.”

Từ Man âm thầm nhớ kỹ, chỉ đi theo phía sau huynh trưởng, không nói một lời.

“Sáng sớm

hôm nay phu nhân đã đến phủ nhà nhị lang quân chúng ta rồi, bây giờ vẫn chưa trở về.” Bà lão hơi khom người, cười nhe ra mấy cái răng thiếu,

tựa hồ đối với cuộc sống hiện tại cũng không có lời oán thán gì.

“Lão phu nhân có khỏe không?” Từ Hải Sinh lễ phép hỏi.

Bà già trông cửa kia thu cười, buồn phiền nói: “Lão gia chúng ta nay vẫn chưa biết thế nào, sao có thể khỏe được… Aizz…”

Mọi người

cũng không biết nói gì nữa, dù sao việc này cũng có liên quan đến Đại

trưởng công chúa, nhưng Gia Cát lão phu nhân trị gia không nghiêm, cũng

là thật.

Từ Man đi

theo phía sau, đột nhiên tâm sinh cảm thán, bên người mẫu thân cũng là

một nha hoàn, mà bên người Gia Cát lão phu nhân cũng đồng dạng là một

nha hoàn. Nha hoàn của mẫu thân có thể sử dụng tính mạng bảo vệ chủ

nhân, nhưng nha hoàn bên người của Gia Cát lão phu nhân, lại là người

rước họa cho toàn phủ. Tương lai, nếu bản lĩnh nhận biết người học không tốt, quả thật vô cùng nguy hiểm.

Bà lão trông cửa tìm một gã sai vặt, bảo hắn đi gọi các tiểu lang trong nhà, còn bà

thì mời mọi người đến một chỗ đặt bàn ghế đá sạch sẽ. Từ Man nhìn ra

phía trước, mảnh sân này, chỉ là một tiểu viện nhị tiến* (hai sân), so với phủ công chúa, quả thực còn nhỏ hơn sân viện của hạ nhân.

Cũng vì sân

nhỏ, cho nên mấy người Từ Man vừa ngồi xuống, hai huynh đệ Gia Cát đã đi tới. Trông Gia Cát Sơ Liêm có cao khỏe hơn so với trước kia, mà Gia Cát Sơ Thanh tuy cũng cao lên không ít, nhưng nhìn qua vẫn gầy yếu hơn so

với bạn đồng trang lứa, có điều phong thái trên người kia, Từ Man không

thể nói rõ được, tựa như vầng trăng vốn đã nở rộ, bỗng chốc giấu sau mây đen, chỉ chừa một bên vầng sáng, lộ ra vô hạn thần bí.

“Đại biểu

ca!” Từ Hải Thiên đứng lên chạy qua, nện Gia Cát Sơ Liêm một quyền, hai

người nhìn nhau cười, Từ Man cũng cong khóe môi. Rõ ràng nhìn ra, Từ Hải Thiên thích hai người nhà Gia Cát hơn, còn đối với mấy vị biểu ca đứng

đắn nghiêm chỉnh của nhà cữu cữu trong hoàng cung, ngược lại không quan

tâm mấy.

“Ta biết ngay hôm nay đệ sẽ đến mà.” Gia Cát Sơ Liêm vỗ vai Từ Hải Thiên, cao hứng nói.

“Đương nhiên, huynh sắp phải nhập ngũ rồi, sao đệ không đến đưa tiễn được chứ?” Từ Hải Thiên dáng vẻ nghĩa khí, vỗ ngực nói.

Gia Cát Sơ

Liêm vỗ hắn một cái, mới ôm quyền chu toàn lễ nghĩa với những người

khác. Khi thấy hắn đến, Từ Man cũng đứng ở một bên, tầm mắt không tự chủ được nhìn về phía Gia Cát Sơ Thanh bên cạnh.

Gia Cát Sơ Thanh không để ý đến, ngược lại tự nhiên hào phóng ôm quyền nói: “Đa tạ các vị đã đến tiễn đại ca ta.”

Từ Hải Sinh

đi đến trước, cao thấp đánh giá hắn một phen, mới quan tâm nói: “Huynh

khách khí làm gì, gần đây thân mình thế nào rồi?”

Gia Cát Sơ

Thanh khóe miệng nhu hòa, đôi con ngươi đen tựa như càng thêm thâm sâu

hơn so với ba năm trước đây, hắn rũ mắt trả lời: “Cảm thấy đã khá hơn

nhiều, hứng thú cũng lớn theo tuổi, sau này có lẽ sẽ càng dễ chịu hơn.”

“Ta cũng có

nghe người ta nói như vậy.” Từ Hải Sinh gật gật đầu, hắn rất vừa lòng

khi không nhìn thấy vẻ tịch liêu và oán giận từ đáy mắt Gia Cát Sơ

Thanh. Phải biết rằng, những đứa trẻ thế gia như bọn chúng, nếu còn nhỏ

tâm tính đã bất định, như vậy lớn lên cũng không nên kết giao.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.