Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 26: Quyển 1 - Chương 25 Nhất kiến ghi thù


Kỳ thật

trong phủ còn có những vị khách khác, nhưng bởi vì thân phận cũng không

thấp, lại do nhà Gia Cát mời đến, cho nên đám nữ quyến đều đợi ở phòng

khách khom người đón chào, còn nam tử chỉ có thể ở ngoài phòng khách

chắp tay hành lễ, rồi được quản gia mời đến tiền viện.

Từ Man trốn

trong lòng Niên ma ma, tạm thời không muốn để ý tới Gia Cát Sơ Thanh,

nàng tiến vào phòng khách liền nhìn thấy một mảng ‘hoa hồng liễu lục’,

trên đầu họ đội đủ loại trang sức, thực khiến cho người quê mùa như Từ

Man được mở rộng tầm mắt một lần. Thêm cả những loại vải dệt, phối sức

ngày thường hiếm thấy, cũng làm cho người ta hoa cả mắt, khó trách người ta nói, ở cổ đại, màn tụ hội của các quý nhân giống như một màn trình

diễn thời trang thời thượng quy mô nhỏ vậy, các quý nhân đều vắt hết óc

suy nghĩ, chỉ để làm cho chính mình tỏa sáng, hiển lộ ra phẩm vị tôn quý của mình.

Nhìn quanh

một vòng, Từ Man kinh ngạc phát hiện, Đại bá mẫu Lý thị cư nhiên vắng

mặt trong một dịp được lộ diện rạng rỡ thế này? Mà tiểu thẩm thẩm của

nàng lại lui vào một góc trong cùng, bên cạnh còn đứng một cô nương 7-8

tuổi.

“Thỉnh an Đại trưởng công chúa.”

Đại trưởng

công chúa đợi mọi người đứng ngay ngắn xong, mới dẫn đầu đi đến trước

mặt một người phụ nữ trung niên gần đó, tươi cười khéo léo hàn huyên:

“Trần phu nhân, gần đây tất cả vẫn tốt chứ?”

Vị phu nhân

trung niên có gương mặt tròn mập kia, cười ha ha, thân thiết kéo tay Đại trưởng công chúa, gật gật đầu nói: “Nhờ phúc của thánh nhân và công

chúa, tất cả đều tốt, chỉ là đứa con gái không nên thân của ta, đã làm

cho Hoàng hậu nương nương cùng công chúa điện hạ lo lắng rồi.”

“Đâu có đâu

có, Trần mỹ nhân vẫn luôn biết đại thế, Thục Thận Đại công chúa lại

ngoan ngoãn đáng yêu, Hoàng hậu nương nương và ta thương yêu còn không

kịp nữa là.” Nụ cười của Đại trưởng công chúa không đổi, nhưng Từ Man

luôn cảm thấy nụ cười hôm nay của mẫu thân vẫn chỉ ở mặt ngoài.

“Đây… đây là hai vị tiểu lang cùng quận chúa phải không, chao ôi, thời gian trôi qua nhanh thật đấy, mới đây đã lớn như vậy rồi.” Con mắt không được lớn lắm của Trần phu nhân nhìn về phía Từ Man, giật mình và tán thưởng một cách đúng mức, làm cho Từ Man thấy người này thân phận nhất định không thấp.

Đại trưởng

công chúa tự nhiên cảm khái một phen, sau nghiêng người, mời Gia Cát lão phu nhân đi ra, cười nói: “Hôm nay là ngày vui của Gia Cát lão phu

nhân, chúng ta cần phải tận tình vui mừng một bữa.”

Gia Cát lão

phu nhân không hề tỏ ra một chút nào là cáu giận vì bị ‘khách đoạt chủ’, ngược lại đi lên trước vui cười hớn hở nói: “Mọi người cùng vui vẻ

nhé.”

Đám người

nhất thời cùng nở nụ cười, mời Gia Cát lão phu nhân vào trong phòng

khách, lúc đi qua Đại trưởng công chúa luôn phải nhún nhường, Gia Cát

lão phu nhân hơi thoáng dè dặt ngồi trên chủ vị, bắt đầu tiếp đãi mọi

người uống trà ăn trái cây.

Từ Man cũng

theo Niên ma ma ngồi xuống cạnh mẫu thân, nàng nhìn Đại cô cô của mình

ra ra vào vào trong phòng khách, dáng vẻ thập phần đảm đang giỏi giang,

ngoại trừ lúc nãy có hỏi han vài câu cùng Đại trưởng công chúa ra, còn

lại gần như không có tiếp xúc gì với bọn họ, mà con dâu thứ hai của nhà

Gia Cát lại trông như chỉ đi theo Đại cô cô trợ giúp

Lại ngồi

trong chốc lát, phu nhân nào đó của Tả tư mã Hữu tư mã* đi đến nói đôi

câu, hoặc là các vị phu nhân của Cửu khanh lại đây nói chuyện phiếm, Từ

Man bị mùi hương son phấn nồng nặc của họ làm cho đau đầu, nhưng đành

phải cố gắng chịu đựng, dựa người vào ở một bên, khép hờ mắt.

* Tư mã: một chức quan trông coi về quân sự

Bởi vì là

thọ yến của Gia Cát lão phu nhân, nên lần này đến dự chẳng những nhiều

phu nhân, mà các phu nhân mang theo con nhỏ cũng nhiều, như thẩm thẩm

của Từ Man thì dẫn theo thứ nữ của nàng, nhưng tính tình thẩm thẩm vốn

yếu đuối, cho nên chưa nói mấy câu, đã dẫn thứ nữ kia đi. Từ Man chỉ kịp nhìn vài lần, sau đó rất là thất vọng, nàng còn tưởng rằng người mà tổ

mẫu muốn đưa vào cung, sẽ là hạng mỹ nhân gì chứ, thì ra chỉ là một cây

đỗ đậu èo oặt, vẫn còn là một nhóc con.

Buồn ngủ, Từ Man tựa đầu trên vai Niên thị, nhưng trong một thoáng lơ đãng ngẩng đầu kia, xa xa giữa một đám bé gái, có một bóng dáng phá lệ làm cho người

khác chú ý, thoáng chốc hấp dẫn chú ý của Từ Man. Cô bé kia không lớn

lắm so với cặp sinh đôi, nhưng từ cử chỉ đến biểu tình nhìn sao cũng

không giống với một tiểu cô nương, tựa hồ mỗi một động tác một cái biểu

tình đều đã được thiết kế sẵn, lưu loát mà tao nhã, nhưng phối hợp với

khuôn mặt trẻ con kia, nhìn sao cũng thấy quái dị.

Lúc này,

nàng ta đang nói chuyện cùng với một cô bé khác có hơi lớn tuổi hơn, hai người càng nói càng ăn ý, mặt mày đều đầy ý cười, vui vẻ giống như

người truyền bá vậy, các cô bé chung quanh mặc dù không tham dự, nhưng

cũng theo đó mà tâm tình thư sướng hẳn lên.

Từ Man nhìn

hồi lâu, nhưng suy nghĩ ban đầu trong lòng lại đang chậm rãi nổ sụp, cái loại sợ hãi không biết tên, lại không khống chế được này, trong bất tri bất giác đã dễ dàng giảm nhạt đi.

A… Thì ra nàng ta lớn lên trông như vậy a, Từ Man dường như nghe thấy tim mình đang nói chuyện.

Một cảm giác bình tĩnh không giải thích được, Từ Man nhìn gương mặt bình thường lại

sinh động kia, rất có thể lúc đang viết quyển sách này, truyện xuyên

không đang lưu hành mốt “nữ chính diện mạo bình thường điềm tĩnh đấu với nữ phụ xinh đẹp não phẳng”, cho nên, nàng ta nhìn qua cũng không xinh

đẹp, nhưng giống y như trong sách miêu tả: đôi mắt hai mí của nàng phi

thường sáng, tựa như tập trung rất nhiều năng lượng, bao hàm cả một câu

chuyện xưa, làm cho người ta vừa liếc mắt một cái, liền muốn không ngừng tìm hiểu, mà dẫn tới hãm sâu trong đó.

“Thì ra, đây là chính là nữ nhân vật chính mờ nhạt điềm tĩnh a.” Từ Man nhịn không

được thầm cảm thán, nhìn khí tức an tường hài hòa vờn quanh thân nàng

ta, nhìn cử chỉ không có lúc nào là không vượt xa bản mẫu của nàng ta,

lại nhìn đến nụ cười mỉm vừa đúng mức của nàng ta. Từ Man rốt cục hiểu

được, vì sao mẫu thân không cho nàng học thành như vậy. Làm như thế kia

thật sự quá mệt mỏi, hơn nữa phỏng chừng có học cỡ nào, nàng cũng không

đạt đến cảnh giới như vậy được.

Từ Man hoàn

toàn khác hẳn Hoàng Tú Oánh, nàng không phải người bản thổ, đối với xã

hội này nàng còn đang tiếp nhận dần dần, suy nghĩ và cử chỉ thâm căn cố

đế của người hiện đại, không phải nói muốn sửa là có thể sửa được, giống như những quy củ, lễ tiết mà nàng được học vậy, nàng cũng không thể học nhanh được như người bản thổ được.

Mà ngược

lại, Hoàng Tú Oánh đã sống qua một kiếp, so với Từ Man, nàng ta càng

hiểu được quy tắc của thế giới này hơn, cũng biết rõ hơn làm thế nào mới có thể có lợi cho chính mình, cho dù Từ Man có được cái lợi là biết

trước được cốt truyện, nhưng dù sao trang sách cũng chỉ là một mặt

phẳng, nơi này sớm đã không chỉ giới hạn trong một quyển sách nữa rồi.

Đây là một thế giới chân thật, nơi này mỗi người đều đang sinh hoạt chân thật, bao gồm cả những gia đinh, phu xe, người làm vườn, thậm chí là gã ăn xin đầu đường mà trong sách chưa từng đề cập tới. Nhưng bọn họ không phải là những vai diễn quần chúng, bọn họ cũng là một phần trụ cột của

thế giới này, là một thế giới ngoài sách vở, là số nhân khẩu đông nhất.

Lòng người, không phải văn tự, cũng không phải trình tự, nó vĩnh viễn

đều rất khó đoán.

Từ Man hít

sâu một hơi, cũng không biết vì sao, ngay lúc nàng tận mắt nhìn thấy

Hoàng Tú Oánh, lòng sợ hãi đã tan đi hơn phân nửa, nàng ta là con người, mình cũng là con người, mà con người trí nhớ vốn có hạn, chính mình

chưa chắc sẽ chịu thiệt thòi. Huống chi, cho dù Hoàng Tú Oánh có thông

minh cách mấy, từ kiếp trước đến kiếp này nàng ta cùng lắm cũng chỉ là

một nữ tử sống trong hậu trạch, cho dù Từ Man nàng không được thông minh lắm, nhưng nàng còn có ca ca, còn có cha mẹ, còn có cữu cữu.

Có lẽ, bàn

tay vàng cũng không nhất định sẽ tồn tại vĩnh viễn, dù sao, chính bản

thân nàng đã là một minh chứng thay đổi lớn nhất đó thôi.

“Có phải

thấy khó chịu không, A Man, hay là con đến sương phòng nghỉ ngơi một

chút đi, Xuân Nha đã đi qua đó trước, chắc đã thu dọn xong rồi.” Đại

trưởng công chúa thành thạo trò chuyện cùng người khác, phát hiện sắc

mặt con gái có chút trắng bệch, tinh thần cũng không được tốt, liền vuốt trán con hỏi.

Niên thị đã

sớm cảm thấy nơi này không khí không tốt, nhưng bà là một hạ nhân, không tiện nhiều lời, lúc này chủ mẫu nhà mình đã nói vậy, bà đương nhiên vừa lòng mang theo quận chúa đi ra ngoài.

Sau khi xin

phép với Gia Cát lão phu nhân xong, Niên ma ma mang theo Từ Man đi theo

nha hoàn mà Gia Cát lão phu nhân phái tới dẫn đường, chậm rãi đi ra khỏi phòng khách. Từ Man nằm trên vai Niên thị, lúc quay người vừa vặn đối

mặt với một cô nương trong đám đông kia đã chú ý đến mình từ lâu. Từ Man mở to đôi mắt tròn, thản nhiên nhìn Hoàng Tú Oánh một cái, ngay sau đó

hai người rất tự nhiên tách ra, không còn nhìn nhau nữa.

Dõi theo

thân ảnh của Niên ma ma biến mất trong phòng khách, một cô nương áo xanh lá vừa rồi còn trò chuyện vui vẻ với Hoàng Tú Oánh, khinh thường bĩu

môi, kéo kéo Hoàng Tú Oánh hỏi: “Tú Oánh, nha đầu kia là ai? Phái đoàn

thật rầm rộ a, còn sớm đã đi nghỉ ngơi rồi.”

“Ái Liên,

ngươi vừa từ biên cương trở về nên không biết, nàng ta là con gái út nhà Đại trưởng công chúa.” Không đợi Hoàng Tú Oánh lên tiếng, một cô nương

áo lam khác tựa hồ có chút sợ phiền phức vội nói.

Có được đáp

án, Hà Ái Liên lại không một tia sợ hãi, ngược lại cười khẩy nói: “Bất

quá chỉ là một quận chúa thôi, làm sao tôn quý bằng biểu tỷ của ta ở

trong cung được, trưởng công chúa là do tỷ ấy sinh ra a, huống chi dượng ta là đương kim Hữu tướng, cha ta lại trấn thủ biên quan nhiều năm như

vậy.”

Người chung

quanh tuy rằng phụ họa theo, cũng không dám nhiều lời, dù sao người

người đều biết địa vị đang ngồi của Đại trưởng công chúa, cũng chỉ có vị đại tiểu thư vừa từ biên quan trở về này mới không chút nào cảm kích

thôi.

Hoàng Tú

Oánh cúi đầu, không lên tiếng trả lời, cũng không phản bác, nàng gắt gao siết chặt tay áo của mình, run nhè nhẹ, đúng vậy, chính là ả ta, ả có

hóa thành tro mình cũng nhận ra được, tuy rằng không biết tại sao lại

gặp nhau trước thời hạn, nhưng nàng đã trọng sinh rồi, tiến trình trong

tương lai đương nhiên sẽ không bất biến. Nàng cắn chặt môi, mới có thể

đè nén được lửa giận trong lòng đến từ kiếp trước, chính ả nữ nhân ác

độc kia đã g**t ch*t biểu ca, chính là ả ta đã thiết kế một màn gặp gỡ

tình cờ cho nàng cùng người nọ, nếu không phải ả đàn bà ác độc kia một

lòng muốn giành lấy biểu ca, thì chính mình sao có thể bị lừa, mặc kệ

người nhà phản đối mà gả cho tên khốn kiếp kia. Nếu không… Nếu không,

nàng chắc chắn đã gả cho biểu ca, cả đời bình thản hạnh phúc, chứ không

phải là cô phụ tấm chân tình của biểu ca.

Nhưng, điều

càng đáng giận là, ả ta còn tính kế đến huynh trưởng của mình, vụ án

gian lận trường thi kia, tuyệt đối không phải lỗi của huynh trưởng, dựa

vào đâu mà cả nhà mình bị sung quân, để dẫn đến cả nhà trên đường bị

sung quân gặp phải trận ôn dịch kia, cuối cùng tất cả thân nhân ngay cả

thi thể cũng không được chuyển về, hàng năm nàng chỉ có thể quỳ trước mộ chôn quần áo và di vật người thân mà rơi nước mắt hối hận.

“Ta chưa từng yêu Gia Cát Sơ Thanh, ta chỉ là vì ghét ngươi, mới giành lấy hắn,

ngươi xem ta hiện tại có bao nhiêu tình nhân sẽ biết.”

Những lời

này, bất luận Hoàng Tú Oánh có sống lại hay không, đều khắc sâu vào

trong đầu nàng, đó là thời điểm trước khi nàng bị tên khốn kiếp kia hạ

độc chết, gặp mặt nữ nhân kia lần cuối cùng, ả ta tựa như một con rắn

độc, phun ra một câu nói ghê tởm nhất thế giới này, khiến nàng ngay cả

chết cũng không nhắm mắt được.

“Tú Oánh, hình như Đại trưởng công chúa từng là mẹ cả của ngươi đúng không?” Không biết là ai bỗng nhiên lên tiếng.

“Ừ, Đại trưởng công chúa là một người cao quý…” Hoàng Tú Oánh ngẩng đầu, cười một cách hàm súc, nhưng cũng có chút phiền muộn.

Biểu ca, kiếp này, muội tuyệt đối sẽ không để cho ả đàn bà ác độc kia thương tổn huynh.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.