Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 122: Quyển 4 - Chương 121 Xao động trước ngày cưới


Ngày hôm đó, Gia Cát Mỹ Yên thỏa sức khóc một trận, khiến ba người họ đến tối muộn

mới rời khỏi viện. Sau lần đó, Từ Man vẫn luôn nghĩ, giả sử Gia Cát Mỹ

Yên không biết Đinh Hạo Nhiên là vì gia thế mới sinh ra hứng thú với

nàng, hoặc là cho dù có biết, cũng tự tin cho rằng sau khi thành hôn

chính mình có thể chiếm được trái tim Đinh Hạo Nhiên. Như vậy, liệu vẻ

mặt u sầu của Gia Cát Mỹ Yên lúc này, có lẽ sẽ là vẻ mặt đầy mong chờ về một cuộc sống tốt đẹp của tương lai chăng.

Chỉ tiếc,

không có nếu như, cũng không có giá như, trước giờ tính cách của Gia Cát Mỹ Yên không chứa nổi một hạt cát trong mắt, đối với nàng mà nói, cho

dù không tìm được một nam nhân tình trường si tình giống như Gia Cát Sơ

Thanh, cũng nhất định phải tìm được một đại nam tử đầu đội trời chân đạp đất giống như Gia Cát Sơ Liêm vậy.

Mà kiểu

người như Đinh Hạo Nhiên, một thời gian trước còn đang chăm chăm quận

chúa của phủ công chúa, sau biết được quận chúa đã định hôn sự, còn sắp

được tứ hôn, cư nhiên không có lấy một chút đau khổ, liền tức khắc dời

tầm mắt lên người Gia Cát Mỹ Yên, loại nam nhân như vậy thật sự là quá

thực dụng, cũng thật đáng sợ. Hạng người như vậy, có lẽ có thể cùng

hưởng phồn hoa, lại không thể cùng chia hoạn nạn.

Sau Gia Cát

Mỹ Yên dần dần giảm bớt liên lạc với Đinh phủ, Từ Man thấy thế cực kỳ

bội phục, trước đây nàng vừa nhìn là hiểu, Gia Cát Mỹ Yên đối với Đinh

Hạo Nhiên cho dù từ đầu chỉ là vì bề ngoài, nhưng chung đụng lâu như

vậy, tình cảm cũng sẽ từng bước sâu nặng. Nếu muốn cứ thế mà một đao cắt bỏ, thì nỗi đau bi tình kia tuyệt đối không phải người bình thường có

thể chịu đựng được, bằng không tại sao bất luận cổ kim đều có nhiều nữ

nhân như thiêu thân lao đầu vào lửa mà ‘lấy thân quên tình’ như vậy chứ. Nhưng chỉ có nỗi đau kia, Gia Cát Mỹ Yên mới có thể ra đi mà không quay đầu lại, quân đã vô tình, ta liền rời đi.

Kỳ thật Từ

Man cảm thấy tiếc thay cho Đinh Hạo Nhiên, bất luận là trong sách hay là trong kiếp này. Hoàng Tú Oánh của kiếp thứ nhất trong sách, mặc dù có

chút tùy hứng, song lại không mất đi thiên chân khả ái, lại đối với Đinh Hạo Nhiên tình sâu bén rễ, chỉ tiếc đến cuối cùng dẫn đến kết cục kia.

Mà ở kiếp hiện tại này, Gia Cát Mỹ Yên đối với hắn nhất kiến chung tình, tính cách lại ngay thẳng hào phóng, hoạt bát đa tình, nhưng hết lần này đến lần khác vì bị người Đinh gia lợi dụng, mà thất vọng rời đi. Hai nữ nhân này, đối với Đinh Hạo Nhiên đều là thật tâm, nhưng thứ mà Đinh Hạo Nhiên muốn, căn bản không phải những thứ họ có thể cho, cho nên hắn

đáng sống một cuộc đời cô độc, không hề có một ai có thể cùng hắn ý hợp

tâm đầu, càng đừng nói là cảm nhận được lưỡng tình tương duyệt, tình

thâm của lúc cùng chung hoạn nạn. Trong thế giới của hắn, hoặc là nói

thế giới của Đinh gia, ngoài quyền lợi ra thì không hề có thứ gì khác,

đáng tiếc, đáng thương, mà cũng thật đáng buồn.

Cuối tháng

đó, sau khi nghe tin Hoàng đế đột nhiên ban hôn quận chúa cho một kẻ

thương nhân như Gia Cát Sơ Thanh, trên triều đình lại bắt đầu trở nên có chút hỗn loạn, rất nhiều người không rõ hàm ý của Hoàng đế, cho là có

hiềm khích gì đó với phủ công chúa, mà người biết nội tình, lại hiểu rõ

mồn một, xem ra Hoàng đế đã hạ quyết tâm sửa lại án sai của Gia Cát gia, lại còn muốn vực dậy cả nhà Tả tướng.

Sau đó, lang chủ đại phòng của phủ Gia Cát – cha đẻ của Gia Cát Sơ Thanh, nguyên

Thái Thường được gọi vào cung. Rất nhanh, Hoàng đế đã lật lại bản án vụ

công chúa bị đâm năm đó, giải tội cho phủ Gia Cát. Lang chủ đại phòng

của Gia Cát gia, cũng vì mấy năm nay say mê học vấn mà không để ý tới

chính sự, được phong làm Thái tử Thiếu phó, cũng không có thực quyền,

chỉ chuyên tâm ở trong Cung học giảng dạy cho Tứ hoàng tử cùng với những công tử trong tộc.

Có điều, đợi sau khi cả nhà đại phòng Gia Cát gia chuyển về nhà cũ trước kia, rồi

thay tấm biển phủ Thái tử Thiếu phó, vẫn không thấy bóng dáng của Tả

tướng xuất hiện, khiến những người cứ đinh ninh rằng Hoàng đế sẽ ban

thưởng liên tiếp, thất vọng. Cũng có vài kẻ bên Phái Bảo Thủ muốn thừa

dịp Tả tướng khởi phục mà động chút tay chân, không thể không một lần

nữa ngủ đông, cắn răng tiếp tục chờ.

Vì Từ Man và Gia Cát Sơ Thanh đã được ban hôn, cũng đã nạp thái, trao đổi bát tự,

chỉ chờ cuối mùa xuân sang năm Gia Cát Sơ Thanh đến đón dâu. Cửa hôn sự

này nay là ván đã đóng thuyền, cho nên Đại trưởng công chúa mọi ngày

nhắm một mắt mở một mắt, liền thay đổi, kiên quyết không cho Từ Man

trước khi cưới gặp mặt Gia Cát Sơ Thanh, thay vào đó bắt nàng ở trong

phủ thêu hà bao túi thơm, và cả một ít vật nhỏ. Mặc dù đồ cưới thậm chí

là hôn phục của Từ Man đều do hoàng gia chuẩn bị, nhưng một ít vật nhỏ,

đặc biệt là quà gặp mặt phải đưa tặng thân thích, suy cho cùng cũng

không nên mượn tay người khác. Nghe nói năm đó dù Đại trưởng công chúa

gả cho Hoàng tướng quân, mấy thứ quà tặng gì đó đều là tự mình chuẩn bị, không có chút nào qua loa.

Từ Man không được gặp Gia Cát Sơ Thanh, sốt ruột cũng không phải là Từ Man, mà là

Gia Cát Sơ Thanh – cái người mới được nếm mùi vị lưỡng tình tương duyệt, hầu như là ngày nhớ đêm mong, hận không thể chạy thẳng đến phủ công

chúa, nhưng quy củ còn đó, hắn có ngứa tim ngứa phổi cách mấy, cũng

không muốn rước thị phi cho Từ Man.

Vì thế, thực khóc không ra nước mắt, thiếu niên nào đó vào một ngày rời giường, phát hiện q**n l*t ẩm ướt.

Gia Cát Sơ

Thanh đầu tiên là kéo cái quần ẩm ướt, phát ngốc hơn nửa ngày, sau đó

mới luống cuống tay chân, mặt mày đỏ bừng c** q**n ra, lại mở ngăn tủ

đựng đồ lót ngày thường, lấy ra một chiếc quần mới, cuối cùng dùng chiếc q**n l*t dơ qua quít chà lau trên người một phen, mới mặc quần mới vào, thở phào một hơi.

Mà chiếc q**n l*t cũ nhăn dúm kia, đáng thương nằm trên mặt đất, đâm thẳng vào hai mắt Gia Cát Sơ Thanh.

Rất nhanh,

Hàn Y ở ngoài cửa liền ngửi thấy một mùi khét kỳ lạ, trong lòng căng

thẳng, vội đẩy cửa đi vào, chỉ thấy chậu than dưới gầm giường bị kéo ra, chậu than này trong ngày thường được dùng để tiêu hủy tin tức quan

trọng, lúc bấy giờ bên trong đang đốt một đụm vải không biết là thứ gì.

“Chủ thượng, cái này…” Hàn Y biết có một số việc hắn không thể hỏi.

“Ngươi đi ra ngoài đi, đóng cửa lại, ta đã mở cửa sổ, không có gì đâu, nhớ đừng cho

ai khác vào được,” Gia Cát Sơ Thanh nghiêm mặt nói.

Hàn Y lập tức vẻ mặt căng thẳng, trịnh trọng nói: “Dạ.”

Nhìn Hàn Y xoay người đi ra ngoài, Gia Cát Sơ Thanh chột dạ rũ hai vai, nhìn đụm q**n l*t cháy đen thui kia, thở dài.

Đợi cho

miếng vải kia đã bị đốt không còn nhìn ra hình dạng, Gia Cát Sơ Thanh

đen mặt lại, từ bên trong đi ra, bảo Hàn Y vào thu dọn hài cốt, còn luôn miệng dặn dò hắn không được cho bất cứ kẻ nào biết được.

Hàn Y cho là chuyện gì trọng đại, đương nhiên rất nghiêm túc mà ghi nhớ trong lòng.

Sau khi ăn

sáng xong, Gia Cát Sơ Thanh ở trong phòng đi tới đi lui, gần như sắp mài mòn đế giày đến nơi. Lại nhớ tới chuyện hôm qua hắn cùng với phụ thân

đi đón tổ mẫu, lại bị bà đối đãi lạnh nhạt, trong lòng càng thêm phiền

muộn, thực hận không thể cho tổ phụ trở về sớm một chút, cũng chỉ có tổ

phụ mới có thể nói được tổ mẫu, miễn cho tổ mẫu ngày ngày đều muốn tìm

mẹ kế cho hai huynh đệ hắn.

Nhấp một

ngụm trà, phát hiện loại trà Phổ Nhĩ lâu năm được đưa tới từ Vân Nam,

lần này uống vào thấy có vị là lạ, nhưng rõ ràng là loại trà này mấy

tháng trước uống còn thấy đặc biệt ngon.

*Trà Phổ Nhĩ là một loại chè được làm từ chè đen, qua một quá trình lên men giúp cho các vi sinh vật có lợi phát triển, giống như rượu vang, càng để lâu thì chất lượng càng được nâng cao.

Nguồn gốc của trà Phổ Nhĩ từ Trung Quốc, do sản xuất tại thành phố Phổ Nhĩ tỉnh Vân Nam nên mới có tên gọi này.

Đặt chén trà xuống, Gia Cát Sơ Thanh lại lấy sổ sách từ trên giá xuống, một tay gảy

bàn tính, một tay lật sổ, nhưng tính liên tục hai ba lần, con số đều

không khớp nhau, nỗi bực dọc trong lòng bất chợt đột phát ra. Hắn rầm

một tiếng đập lên bàn tính, ngửa đầu ngồi phịch ra ghế, rất là bức bí

không biết làm sao, nhưng hễ cứ nhắm mắt lại, nụ cười như tỏa nắng của

Từ Man vẫn luôn lập lòe nơi đó, bên tai còn như truyền đến tiếng cười

khanh khách của Từ Man, dịu dàng nói: muội thích huynh.

Gia Cát Sơ Thanh mở choàng mắt, nhoài người ra bàn, dán mặt lên trang sách, không nhúc nhích.

“Chủ thượng, chủ thượng!” Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của Hàn Y.

“Chuyện gì?” Gia Cát Sơ Thanh tâm tình không tốt trả lời.

“Đại công tử của phủ công chúa vì giữ chặt xe ngựa chấn kinh, mà kéo bị thương tay.” Hàn Y vừa nghe ra Gia Cát Sơ Thanh có chút không vui, đành phải nhỏ

giọng nói.

Ai ngờ cửa phòng bất chợt bị người đẩy ra từ bên trong, Gia Cát Sơ Thanh nhìn hắn chăm chăm nói: “Ai? Ai bị thương?”

“Là Đại công tử của phủ Đại trưởng công chúa ạ.” Hàn Y rụt cổ nói.

“Chuẩn bị

xe! Ta muốn đi thăm.” Gia Cát Sơ Thanh câu lên khóe miệng, dường như tâm sự đều trôi đi hết, bầu không khí cũng theo đó mà mát mẻ hơn nhiều.

Hàn Y một

bên đáp lời, một bên rất lấy làm lạ, không nói tay bị thương chỉ là vết

thương nhẹ, mà nếu nói muốn lấy lòng anh vợ tương lai, cũng không cần

cao hứng bừng bừng thế chứ, người khác không biết còn tưởng là chủ

thượng đạt được gian kế cũng nên.

Gia Cát Sơ Thanh ngồi xe ngựa vội vàng thẳng hướng phủ công chúa, mà Từ Man lại nhìn tay đại ca, vẻ mặt bất mãn.

Từ Hải Sinh

bị muội muội nhìn đến trong lòng sợ hãi, đành phải cười làm lành nói:

“Lúc ấy huynh cưỡi ngựa, trên đường lại đông người, nếu không dừng xe

ngựa kia lại, không nói người trên xe ngựa, mà dân chúng trên đường cũng sẽ gặp nguy.”

“Vậy con

cũng không thể vội vàng chạy đến tìm chỗ chết chứ.” Bị con trai dọa tới

mức hồn vía lên mây, Đại trưởng công chúa tức giận nói: “Thị vệ con mang theo đâu? Chết cả rồi sao? Con không tự mình xông lên là không được

sao? Có thể chịu nổi không?”

“Lúc ấy nhất thời tình thế cấp bách, vả lại con đứng ngay vị trí tốt nhất, đợi điều

thị vệ đến, vừa tốn thời gian không nói, cũng không dễ bắt được góc độ.” Từ Hải Sinh chột dạ nói.

“Huynh bớt

vịn cớ đi, lần nào cũng nói nhị ca, đợi đến phiên mình còn không phải

đầu óc ngu si tứ chi phát triển sao.” Từ Man dốc sức châm chọc đại ca,

cũng nên để cho đại ca nhớ rõ hơn chút.

Từ Hải Sinh

chỉ có thể cười khổ mà hứng chịu, hai nữ nhân trong nhà hắn, ai cũng

không đắc tội nổi, còn không bằng nói ít sai ít.

“Con cứ chờ

xem, chờ A đa con về, xem ổng phạt con thế nào.” Đại trưởng công chúa

ban đầu còn giọng điệu nặng nề, sau nhìn tay con trai lại đau lòng.

“Cái xe kia là của nhà ai?” Từ Man không muốn đại ca khó chịu, bèn tìm đề tài khác.

“Nghe đâu là của phủ Trường tín hầu.” Từ Hải Sinh nhớ đến bộ dạng tiểu nha đầu kia,

xuống xe hai mắt đầy sùng bái, ngàn ân vạn tạ hắn, trông nàng cũng có

chút hối hận.

“Sẽ không là thế tử Trường tín hầu đó chứ?” Nếu như vậy, may mà đám công chúa không gả cho hắn, một cái gối thêu hoa.

“Làm sao có

thể.” Nhìn ra khinh bỉ của muội muội, Từ Hải Sinh buồn cười nói: “Đó là

xe ngựa của Trường tín hầu, chứ không phải là của thế tử Trường tín hầu, bất quá cũng chỉ là thân thích, là đường muội của thế tử Trường tín

hầu, một đích cô nương của nhị phòng Thôi gia.”

Đại trưởng công chúa chậm rãi nhíu mày, thản nhiên hỏi: “Thôi gia đến từ phương bắc đó ư?”

Từ Man cũng

biết Thôi gia, lúc trước Thục Thận muốn gả cho vị thế tử Trường tín hầu

kia, nguyên nhân nhất lớn nhất ngoài nông trường nuôi ngựa ở phương bắc

ra, còn có vùng đất rộng lớn và kỹ thuật chăn nuôi ngựa thuộc sở hữu của thị tộc Thôi gia ở phương bắc.

“Vâng, nghe nói…” Từ Hải Sinh hạ giọng nói: “Phương bắc cũng không an phận.”

Đại trưởng

công chúa ngẫm nghĩ, đoạn nói: “Thôi gia vẫn luôn trung thành với cữu

cữu con, cha của ngoại tổ mẫu con từng cứu mạng Thôi gia, nói vậy lần

này họ đến đây, cữu cữu con cũng có biết.”

Từ Man cảm thấy Kiến Khang sắp sửa không được yên tĩnh.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.