Cuộc Chiến Thượng Vị

Chương 101: Quyển 3 - Chương 100 Đôi trẻ định tình


Hoàng Tú Oánh đã từng nghĩ, biểu ca rồi sẽ lấy người khác, cũng từng nghĩ biểu ca sẽ thích người khác, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ, có một ngày biểu ca sẽ không hề lưu tình mà hạ lệnh đuổi khách đối với

mình, thậm chí còn muốn đoạn tuyệt quan hệ hai nhà. Nàng bàng hoàng

không thể tin được lui ra sau vài bước, nhìn Gia Cát Sơ Thanh ngồi trên

băng ghế, đây vẫn là biểu ca của kiếp trước đó sao? Vẫn là người biểu ca từ nhỏ đã cùng nhau cận kề bầu bạn, nâng niu mình trong lòng bàn tay

sao? Vì sao gương mặt vốn tràn đầy ý cười ôn hòa, giờ phút này lại lạnh

lùng, trong đôi con ngươi vốn nên đong đầy tình yêu, giờ phút này lại

đầy chán ghét ghê tởm đến vậy.

Đúng rồi, đây đã không còn là kiếp trước, Hoàng Tú Oánh thất vọng cúi đầu, cô gái từng bầu bạn bên cạnh Gia Cát Sơ Thanh đến lớn đã biến thành Từ Man, cô gái từng có

thể khiến cho Gia Cát Sơ Thanh xả thân bảo vệ cũng đã biến thành Từ Man. Từ Man, Từ Man… phảng phất như Hoàng Tú Oánh nàng đã sống lại một đời,

bỗng nhìn thấy người con gái ác độc đã cướp hết tất cả của nàng, hủy đi

cả đời của nàng.

“Không! Không phải, biểu ca, ngày ấy là muội bị Từ Man đánh ngất xỉu, sau đó mới xảy ra việc này, sao huynh

có thể nghĩ oan cho muội được.” Mặc kệ có phải là Từ Man làm hay không,

Hoàng Tú Oánh đều phải chối đến cùng, cho dù biểu ca không thể chấp nhận nàng, tuyệt đối cũng không thể để biểu ca lấy Từ Man được.

Gia Cát Sơ Thanh lại liếc nhìn nàng ta một cái, nhìn mãi đến khi Hoàng Tú

Oánh rét lạnh cả đáy lòng, lưỡi co rút lại, hắn mới quay đầu đi nói: “Sự thật như thế nào, trong lòng ta và ngươi biết rõ ràng, cần gì phải làm

bộ làm tịch.”

Hoàng Tú Oánh cảm thấy như có một chậu

nước lạnh đổ ập lên đầu, mồ hôi lạnh từ thái dương lăn qua cằm, nàng

theo không biết Gia Cát Sơ Thanh còn có một bộ mặt như vậy, trước nay

nàng vẫn cho rằng Gia Cát Sơ Thanh là dịu dàng, là bao dung, là đối với

bất cứ ai cũng hiền hòa, tuyệt đối sẽ không lãnh khốc vô tình như này.

Hắn không phải là biểu ca của mình, nhất định không phải!

“Chẳng lẽ là… là huynh!” Hoàng Tú Oánh trước giờ không hề cảm thấy Từ Man có

bản lĩnh gì, nay sự tình bại lộ, nàng không thể không nghĩ nhiều hơn.

Gia Cát Sơ Thanh tựa tiếu phi tiếu ngước nhìn nàng, gập gập tay áo, chẳng nói chẳng rằng.

“Huynh sẽ hối hận, huynh nhất định sẽ hối hận! Một ngày nào đó huynh sẽ biết,

chỉ có muội!” Hoàng Tú Oánh vỗ ngực, khàn giọng kiệt lực nói: “Chỉ có

muội mới là người yêu huynh nhất, chỉ có muội…”

“Ta

không cần, Hoàng Đại cô nương.” Gia Cát Sơ Thanh vẻ mặt dửng dưng nói:

“Trừ A Man ra, ai ta cũng không cần, cho dù ngươi có nói A Man ác độc,

dù ngươi nói A Man muốn hại ta, ta đều không quan tâm.”

“Huynh…” Hoàng Tú Oánh níu chặt vạt áo, thốt lên sửng sốt, cho dù là kiếp trước, biểu ca cũng chưa từng đối với nàng thâm tình như vậy.

Gia Cát Sơ Thanh nói một câu cuối cùng: “Cho dù A Man có bưng thuốc độc đến cho ta, ta cũng có thể cười mà nuốt xuống!”

Hoàng Tú Oánh rốt cuộc không chịu nổi, hai tay bưng mặt, òa lên khóc rống,

quay đầu bỏ chạy ra ngoài, loáng cái đã không còn thấy bóng dáng.

Từ Man trốn sau bụi tường vi, mặt mày cũng hoảng hốt, một câu cuối cùng

của Gia Cát Sơ Thanh quả thực gây đến cho nàng chấn động quá lớn, trên

thế giới này, còn có ai có thể giao sinh tử của mình vào tay một người

khác.

Từ Man cảm động, không biết nên làm thế nào cho phải, trong lúc bối rối, mép váy móc vào bụi tường vi, xoẹt một cái,

tiếng vải bị xé rách, chẳng những đánh thức Từ Man bừng tỉnh, cũng làm

kinh động đến người ngồi cách đó không xa – Gia Cát Sơ Thanh. (cây tường vi có gai, nghe lén cũng biết lựa chỗ trốn ghê)

“Ai?”

Gia Cát Sơ Thanh nhíu mày, từng bước đi đến chỗ Từ Man.

Thanh Mai cùng Hương Xuân sớm đã sợ đến nhũn chân, ba chân bốn cẳng chạy tới

kéo làn váy mắc trên cây, Từ Man mắt nhìn Gia Cát Sơ Thanh sắp tới gần,

trong lòng vừa thẹn vừa gấp. Dùng sức kéo toạc mép váy một cái, cư nhiên khiến làn váy bị xé xuống hơn phân nửa, lần này, ba cô nương đều trợn

tròn mắt.

“Huynh… huynh đừng tới đây!” Từ Man che váy lại, nhắm mắt quát to một tiếng, nếu ở hiện đại nàng có thể hoàn toàn

không cần để ý, nhưng ở đây là cổ đại, nếu để Gia Cát Sơ Thanh nhìn thấy váy lót và quần trong, nàng không gả cho hắn là không xong.

Gia Cát Sơ Thanh vừa nghe là giọng của Từ Man, nhẹ nhàng thở ra, lại nghe

trong giọng Từ Man gấp gáp, không khỏi lo lắng nói: “A Man, bị thương

sao?”

Từ Man rối rít trả lời: “Không có, chỉ là váy bị rách, huynh đừng tới đây.”

Gia Cát Sơ Thanh thoáng ngẩn người, cũng không biết nghĩ tới cái gì, lỗ tai vậy mà đỏ ửng lên, nắm tay đặt lên miệng tằng hắng một tiếng, liền quay đầu đi nói: “Muội đợi chút, huynh đi tìm ma ma bên người mẫu thân tới.”

Từ Man chỉ có thể ừ một tiếng, xấu hổ trốn sau bụi tường vi, may mà Gia

Cát Sơ Thanh xem như cũng cẩn thận, dặn dò vài nha hoàn không cho phép

mấy người không phận sự bước vào hoa viên, còn hắn thì đi tìm phòng may

vá của mẫu thân lại đây. Tuy rằng váy đã bị rách một mảng lớn, nhưng

nương tử may vá của Gia Cát gia không ít, cùng ma ma đến sửa váy cho Từ

Man, không nói có ảnh hưởng mỹ quan hay không, ít nhất ở mặt ngoài cũng

hợp quy củ.

Đợi cho Từ Man hai má nóng bừng ngồi trong phòng khách uống trà, Gia Cát Sơ Thanh cũng chậm rãi bước vào, hai người bốn mắt nhìn nhau, dường như

đều bị chuyện vừa rồi ảnh hưởng, ngượng ngùng không nói được gì.

Cuối cùng chung quy Từ Man vẫn là một người hiện đại, dù sao kiếp trước mặc

quần bó đến trường, chuyện xấu hổ bị “dì cả” đến thăm cũng đã trải qua,

chút điểm này ngẫm lại kỳ thật cũng không tính là gì.

“Hoàng gia Đại cô nương tới tìm huynh?” Từ Man nắm niết ngón tay, cúi đầu hỏi.

Gia Cát Sơ Thanh cũng thẳng thắn gật đầu nói: “Nàng ta tới tìm tổ mẫu

huynh, biết tổ mẫu đến phủ tiểu thúc thúc, mới đến tìm huynh.”

Từ Man thầm bĩu môi, đừng nói là Hoàng Tú Oánh nghĩ rằng chỉ cần tìm Gia

Cát gia lão phu nhân, là có thể buộc Gia Cát Sơ Thanh lấy nàng ta đó

chứ, cho dù Gia Cát gia lão phu nhân có xem trọng cửa thân thích kia đến đâu, cũng sẽ không để cho cháu nội nhà mình đội nón xanh đúng không.

“Hơn nữa, không phải muội có nghe nàng nói rồi sao?” Gia Cát Sơ Thanh nổi ý xấu, làm bộ như ngay thẳng nói.

Từ Man bị chặn họng một câu, mặt liền nóng ran, nàng nghe lén người ta nói chuyện quả thật không đúng.

“Muội đứng xa quá, không nghe rõ.” Từ Man dứt khoát trợn mắt nói dối.

Gia Cát Sơ Thanh cũng không lật tẩy nàng, chỉ cười cười cầm chén trà lên nói: “A Man hôm nay muội đến có chuyện gì sao?”

Từ Man quan sát Gia Cát Sơ Thanh một chút, thấy sắc mặt hắn tuy vẫn không

tốt như trước, nhưng nếu có thể tự mình đi lại, chứng tỏ người Sắc-mục

vẫn là có chút tài năng.

“Mấy ngày trước, muội không tới thăm huynh được, hôm nay đến bù.”

Gia Cát Sơ Thanh thấy nàng nói chuyện không được tự nhiên, nhưng lại chân

tình thực ý, đáy mắt cũng toát lên ấm áp, nói: “Huynh không sao, đã

khiến muội lo lắng rồi.”

Từ Man níu váy, lắc đầu nói: “Là muội không phải, vừa có việc liền bỏ quên huynh qua một bên.”

Gia Cát Sơ Thanh đặt chén trà xuống, chậm rãi đi đến trước mặt Từ Man, duỗi tay nắm chặt tay Từ Man, trêu tức nói: “Muội đây là muốn nói cho huynh

biết, trong lòng muội vẫn có huynh ư?”

Từ Man cả

kinh, nhìn quanh bốn phía, quả nhiên hạ nhân xung quanh đã lui ra ngoài, lại vừa nhấc đầu lên, đập vào mắt là vẻ mặt Gia Cát Sơ Thanh hoàn toàn

tương phản với ngữ khí thoải mái, bộ dạng hắn nghiêm túc, thậm chí khẩn

trương, mắt đều đong đầy sự dè dặt và khát vọng. Như thể thập phần khát

vọng mình tiếp nhận hắn, lại sợ mình chỉ thương cảm hắn, mới tiếp nhận

hắn, hoặc là dứt khoát trực tiếp từ chối hắn. Loại tình cảm này thật

phức tạp, nhưng thần kỳ là, Từ Man vậy mà vừa nhìn đã hiểu ra.

Ngẫm lại bao nhiêu năm nay, Gia Cát Sơ Thanh đối với nàng rất tốt, lại nghĩ

tới thái độ của Gia Cát Sơ Thanh đối với Hoàng Tú Oánh từ trước tới nay, và cả những lời vừa rồi ở hoa viên, Từ Man lồng hai tay lại. Cốt truyện sau khi Hoàng Tú Oánh sống lại đã bị nàng cải biến, hiện tại cũng không có người có thể uy h**p đến phủ công chúa…

Đầu nóng lên, Từ Man cư nhiên gật đầu.

Lúc này đến phiên Gia Cát Sơ Thanh ngây ngốc sững người ngay tại chỗ, giọng hắn run run, cười đến cứng ngắc nói: “A Man, muội nói phải chăng huynh

hoa mắt? Muội thế nhưng vừa gật đầu ư?”

Từ Man vừa

rồi vốn là nhất thời xúc động, lúc này sớm đã hối hận, nào chịu nổi câu

hỏi thế kia của hắn, vì thế, thẹn quá thành giận, đành hất tay hắn ra

bèn chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói: “Huynh hoa mắt rồi, muội mới không

có.”

Gia Cát Sơ Thanh đầu tiên là mất mát một trận,

sau thấy bộ dạng của Từ Man như thế, trong lòng động một cái, nỗi vui

mừng khôn xiết lập tức chiếm cứ toàn bộ đầu óc hắn, hắn rốt cuộc không

cố kỵ gì nữa, xoay người rảo bước vội đuổi theo Từ Man, một tay kéo nàng vào trong lòng, xúc cảm mềm mại kia, quả thực khiến hắn đỏ ửng cả hốc

mắt.

“Huynh lại làm gì?” bị ôm lần thứ hai, Từ Man lại không giống như kinh hoảng, chỉ cúi gằm đầu, lí nhí hỏi.

“A Man… huynh…” Đừng thấy Gia Cát Sơ Thanh nào giờ luôn khi dễ Từ Man, kỳ

thật là trong lòng không chống đỡ được thôi, một khi Từ Man đã chịu tiếp nhận hắn, hắn trái lại không biết làm sao, đến cả nói chuyện cũng ấp

úng.

Phì, Từ Man chưa bao giờ phát hiện Gia Cát Sơ

Thanh thú vị như vậy, lúc ban đầu gặp mặt hắn đã lưu lại cho nàng ấn

tượng từ một cậu bé đáng yêu lúc còn nhỏ, đến quân tử như lan, thanh nhã ôn nhuận sau đó, hoặc là ốm yếu kiên cường của sau này, nam nhân này

vẫn hay biến đổi, lại chưa bao giờ trông ngờ nghệch, mờ mịt như lúc này, khiến Từ Man được mở mang tầm mắt.

“Huynh sao?” Từ Man thích thú, từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lập lòe nhìn Gia Cát Sơ Thanh hỏi.

“Huynh…” vừa thấy bộ dáng ngây thơ kia của nàng, Gia Cát Sơ Thanh cả người như

nằm mộng, một luồng tê dại lạo xạo lên thành trái tim hắn, cánh tay ôm

nàng không kìm được mà siết chặt, cánh môi khô khốc hận không thể lập

tức dán lên gò má nàng, giống như lần trước vậy…

“Tiểu ca ca, huynh đang phát run hả?” Từ Man dán sát trên người hắn, cảm thụ

được mùi hương mà lần trước bị bỏ sót bởi hương hoa đào, mùi hương này

không phải cố ý thêm lên người, mà trái lại là mùi hương đặc biệt của

tuổi thiếu niên, thảng như ánh mặt trời, ấm áp, nhiệt tình mà trong

trẻo.

Gia Cát Sơ Thanh dường như không nhận thấy được chuyển biến của Từ Man, còn thật sự cho là Từ Man ngây thơ không biết

gì, chỉ vì lo lắng cho thân thể mình lạnh nên phát run, vì thế nội tâm

lại nhũn thành một đống bùn, dán cổ lên gò má nàng: “Chỉ vì huynh cao

hứng thôi… A Man, huynh cứ tưởng muội sẽ suy nghĩ rất lâu.”

Từ Man thẹn đến đỏ bừng hai má, thấy Gia Cát Sơ Thanh thành khẩn trả lời như vậy, đâm ra lại trông như nàng có sở thích ác ôn.

“A Man, huynh còn có hơn 2 năm là hết tang kỳ rồi…” Gia Cát Sơ Thanh nói

tới đây, cũng bắt đầu thấy chính mình ăn nói vụng về, hắn muốn đem tất

cả những lời trong lòng đều nói ra cho nàng nghe, nhưng lời đến bên

miệng lại như là ép hỏi hôn kỳ vậy, trong lòng không khỏi ảo não.

Từ Man lúc này lại không ngại ngùng, dù sao nàng đã bằng lòng thì chính là bằng lòng, nơi này không phải kiếp trước, không có tình cảm nam nữ bất

hòa thì chia tay, nàng đã chấp nhận hắn, dĩ nhiên chính là sẽ đem nửa

đời sau giao cho hắn, lại nói nếu muốn quan sát tìm hiểu một người, bao

nhiêu năm nay ngay cả mẫu thân cũng ca ngợi hắn không ít, nếu không phải nhà Gia Cát gặp chuyện không may, thân thể hắn lại không tốt, mẫu thân

đã sớm động tâm tư.

Huống chi, nay Hữu tướng bị khống chế, cữu cữu nhất định sẽ nhân cơ hội này thanh lý Phái Bảo Thủ, có thể sẽ đề bạt một người cùng chống lại Hữu tướng, có điều “làm chuyện dở

không bằng làm chuyện giỏi”, nếu vụ ám sát năm đó có bóng dáng của loạn

đảng, cữu cữu liền hoàn toàn có khả năng đưa Gia Cát tổ phụ từ trong lao ngục trả về vị trí cũ, lúc này, bất luận là trung thành hay là thù hận

đối với Hữu tướng, Gia Cát gia và Trần gia chắc chắn đã lâm vào thế

không đội trời chung.

Đến lúc đó, phủ công chúa sẽ

kết thân cùng Gia Cát gia, cái gọi là cường cường liên thủ, Phái Bảo Thủ sẽ không còn khả năng trở mình.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.