Cung Lược

Chương 57: Chương 57 Ta muốn nói với ngươi, hoà ng đế có đôi khi cÅ©ng sẽ thân bất do ká»·, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm, muốn hoà n thà nh m�


Lộ ra rồi? Nà ng cúi đầu nhìn, không khỏi thầm rên một tiếng. Không mặc yếm thật là quá bất tiện mà , đã thế còn là lúc chen chúc một chỗ cùng người ta. Trở về phải sửa đổi một chút, là m cái cúc áo tương đối chắc chắn hơn. Nhưng bị chủ tử nhìn thấy rồi, trong lòng nà ng cân nhắc, đột nhiên có xúc động muốn khóc. Là m nô tà i là m đến cái nước nà y, còn thiếu điều móc tim móc phổi ra thôi. Cuống cuồng che đậy, nhưng Vạn tuế gia lại đoạt trước một bước đè tay nà ng lại.

Cái nà y… khiến cho người ta đầu hoa mắt choáng. Hoà ng đế không biết tại sao mình không cho nà ng che lại, chỉ cảm thấy chưa nhìn đủ, nhìn sao cũng không thấy đủ. Nam nhân bản tính đều là háo sắc a! Hắn là loại người có ý thức biết tự kiểm điểm, thấy b* ng*c ôn hương nà y, trong đầu liền nhảy ra câu “Hé mà nh thủy tinh ngó trộm xem, Cánh tay trần che đậu nhũ hương”. Hắn vừa nhìn vừa ngẫm nghĩ, đây là bao lâu không chạm qua nữ nhân chứ, đúng là khát đến chịu không nổi mà . Sau đó cũng không biết trúng tà gì, chờ hắn tỉnh hồn lại, phát hiện tay mình đã ph* l*n ng*c nà ng rồi.

Hai người đều hít một hơi lạnh, nà ng trợn tròn mắt giật mình sợ sệt nhìn hắn, hắn cho là nà ng sẽ nhảy dựng lên, tiện đà thưởng cho hắn một cước, thế mà không có. Nà ng cuốn ống tay áo lau mũi cho hắn, “Chủ tử là m sao vậy? Đang yên đang là nh sao lại chảy máu? Là cách quá gần lửa bị mất nước sao ạ? Mau ngửa cổ lên, nô tỳ chườm lạnh cho ngà i.”

Tố Dĩ đâu phải người chết, nà ng có thể không cảm giác được hoà ng đế đ*ng t*nh sao? Tay hắn phủ trên ngực nà ng, nà ng không ngờ sẽ bị nam nhân s* s**ng như vậy, trong lòng là nỗi sợ hãi và khuất nhục nói không nên lời. Nhưng từ lúc tiến cung nà ng đã được răn dạy, gặp bất cứ chuyện gì cũng không được kinh ngạc thất thố. Người nà ng hầu hạ không phải người thường, mỗi một câu nói một động tác, phải cẩn thận ứng đối. Thừa dịp nà y lập tức thoát thân một cách tỉnh rụi và thản nhiên, cả hai đều giữ được mặt mũi. Nà ng khoác áo lên cầm khăn chấm nước, vắt khô đặt lên trán hắn. Rõ rà ng bị tổn thương lắm nha, trông bộ dạng ngu người của hoà ng đế, nà ng liền không nhịn cười được. Đây không phải là vị quân vương của một nước đã duyệt qua vô số nữ nhân, mà là chà ng trai mới lớn thì đúng hơn! Nà ng vỗ vỗ mặt mình, da mặt đúng thật là cà ng ngà y cà ng dà y mà , e thẹn đi đâu mất rồi? Sao nà ng lại muốn mượn cơ hội nà y cười nhạo hắn thế chứ!

Hoà ng đế bị quét thấu mặt, có chút ngượng ngùng. Đây cũng quá tà tính rồi, hắn có phải là chưa từng chạm qua nữ nhân đâu, sao ở trước mặt nà ng lại quê thê thảm thế nà y! Hắn là người tích cực ham học hỏi, kiểu gì cũng phải tổng kết ra chút bà i học kinh nghiệm. Hắn nghĩ khả năng là do ở cái điểm mị hoặc nửa chận nửa che kia! Trước kia lật thẻ bà i, đám nữ nhân trong hậu cung đều là c** s*ch trực tiếp đưa đến trên giường hắn, quá trực tiếp rồi, thiếu mất lạc thú trong khuê phòng. Sủng hạnh đều dựa theo từng bước một, ngoà i hoà n thà nh nhiệm vụ ra đều không có gì khác. Còn hiện tại… hoặc là do nà ng chứ không phải ai khác, nà ng là Tố Dĩ, là người trong tim hắn. Có thể nà ng còn mơ hồ, nhưng trong đầu hắn bất tri bất giác đã sớm hãm sâu trong bùn rồi. Cà ng quan tâm cà ng khẩn trương, chỉ hơi có chút gió thổi cỏ lay, đường đường một hoà ng đế Đại Anh như hắn lại ra nông nỗi nà y.

“Nô tỳ thấy chủ tử bị nhiệt rồi, chắc là vì bịt nóng quá đó.” Tố Dĩ nghiêm mặt đứng đắn nói, “Nóng quá cũng không tốt, trung y nói ‘Hà n giả nhiệt chi, nhiệt giả hà n chi’*. Xem ra ngà i không còn lạnh nữa, vậy nô tỳ gác đêm cho ngà i nhé! Ngà i ngủ đi, lỡ có sà i lang hổ báo, nô tỳ lập tức sẽ đánh thức ngà i.”

*Hà n giả,nhiệt chi. Nhiệt giả,hà n chi” nghĩa là : trạng thái hà n thì dùng thuốc nhiệt, trạng thái nhiệt thì dùng thuốc hà n.

Hắn căn bản không tiếp nhận đề nghị nà y, “Ngươi là m việc không dùng mắt à ? Trời lạnh thế nà y, nửa đêm nửa hôm ngươi ngồi thử xem, xem ngươi có cóng rụng hai lớp da không! Hơn nữa củi cũng không cháy mãi, phải dùng tiết kiệm, nói vậy ngươi đã thủng chưa?”

Tố Dĩ oán thầm, không phải là nà ng sợ hắn chuốc khổ ư, ngược lại bị hắn lưu loát đả thông một cái. Nà ng không tiện phản bác, đà nh phải quỳ ló đầu nhìn hắn, “Ôi, máu mũi ngà i ngừng chảy rồi ạ?”

Hoà ng đế đụng phải cái đinh mềm, trợn trắng mắt trừng nà ng, nà ng giả trang vẻ mặt rất chi là vô tội, “Ngà i đừng trừng nô tỳ chứ, nô tỳ một lòng trung tâm hướng trăng sáng, nếu ngà i hiểu lầm nô tỳ, nô tỳ uất ức chết mất.”

“Bớt nói nhảm đi!” Hoà ng đế phát cáu, “Không khua môi múa mép với ta là không được hả?”

Nà ng có chút sợ, hắn giận thật rồi, chuyện nà y chơi hết vui rồi. Rề rà cởi áo ngoà i luôn miệng đáp lời, “Ngà i đang có thương tích đó, chớ nóng nảy. Nô tỳ nằm xuống ngay.”

Nà ng một lần nữa nằm xuống cạnh hắn, vốn định tách ra một chút khoảng cách, hắn âm thầm ôm nà ng và o trong ngực lần nữa. Tố Dĩ lặng lẽ túm chặt cổ áo, thật sự cảm thấy tình huống kiểu nà y rất khiến người ta mâu thuẫn. Tình huống hiện tại là nương tựa lẫn nhau, vốn không nên nghĩ nhiều như vậy, nhưng mà hắn luôn có thể là m cho nà ng tâm thần không yên. Nà ng trước kia không nhận được mặt người, nên tâm cũng lớn, không ai có thể đi và o trong tâm khảm nà ng. Sau đó hắn điều nà ng đến ngự tiền, sớm chiều đối mặt, nhân ảnh của hắn tựa như cây cọc đâm sâu và o trong đầu nà ng. Nà ng đối với hắn, ngoà i tình nghĩa chủ tớ ra, hẳn là còn có tình cảm không thể nói khác. Tỷ như nhìn thấy hắn liền cảm thấy yên lòng, nghe thấy giọng hắn liền cảm thấy an toà n. Chủ tử ngà i ấy chính là một cái Định Hải thần châm nhỉ! Nà ng trước kia một thân một mình không dựa dẫm một ai, bây giờ gặp phải chút chuyện gì, bất giác liền nghĩ tới hắn. Chỉ là hắn bề bộn việc công, trong mắt chưa chắc có cung nữ ngốc nà ng đây mà thôi.

Hắn không nói lời nà o, chỉ ôm trọn nà ng. Nà ng ở trong ngực hắn tim đập như sấm, không dám động đậy, cứ thế dán chặt và o thân thể hắn. Qua thật lâu mới nghe thấy hắn gọi nà ng. Nà ng lúc nà o cũng cảnh tỉnh, quy quy củ củ đáp lời, “Vâng, Có nô tỳ.”

Hắn do dự một chút, “Ta muốn nói với ngươi, hoà ng đế có đôi khi cũng sẽ thân bất do kỷ, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm, muốn hoà n thà nh một chuyện cũng không khó.”

Nà ng nằm dí trước ngực hắn, hương trầm thủy trên người hắn hun khiến nà ng ngây ngất, nà ng nói, “Nô tỳ đều biết, chủ tử trên vai có gánh nặng, lòng chủ tử cũng là m từ thịt mà .”

Hắn siết chặt cánh tay, “Tố Dĩ…”

“Vâng,” Nà ng thuần phục dán sát hắn, “Chủ tử, nô tỳ lúc nà y là đại bất kính đúng không ạ.”

Hắn vuốt vuốt tóc của nà ng, “Nói nhảm, ngươi có công cứu giá, là đại công thần.”

Nà ng cười ngây ngốc, “Thế nà y mà là cứu giá ạ? Thảo nà o trong triều đình lắm quan to thế!”

Hoà ng đế cọ cọ cằm lên trán nà ng, “Trong triều đình quan to đúng là không ít, nhưng hơn phân nửa là tầng lớp trí thức. Còn dư lại, lúc khai quốc tổ tông họ từng xuất lực đóng góp, thừa kế qua từng thế hệ, là những người được nhờ phúc của tổ tiên.”

“Nô tỳ biết.” Nà ng thì thà o, “Chủ tử nhân từ, là người niệm tình cũ.”

Hoà ng đế cười cười, “Trong Tứ Cửu Thà nh có câu nói, cửa tiệm lâu đời không nuôi nổi Tam gia. Nhưng gian hà ng ‘triều đình’ lớn như vậy, không nuôi cũng không được.”

Nà ng tò mò ngẩng đầu, “Tam gia là gia nà o ạ?”

“Thiếu gia, cô gia, cữu gia.” Hắn mỉm cười, khóe môi có lúm đồng tiền nhà n nhạt, thâm ý nói, “Ba loại gia nà y khó hầu hạ, nói không được chửi không xong, sau nà y chúng ta buôn bán phải cẩn thận.”

Nà ng lầu bầu, “Là nô tỳ buôn bán mà .”

“Phân biệt rõ rà ng với ta như vậy à ?” Hắn hơi cúi đầu, gần như là mặt dán mặt.

Tố Dĩ rụt lại, muốn tránh ra, tay hắn chế trụ cằm nà ng, để nà ng ngửa mặt ở một góc độ cố định. Nà ng sợ tới mức không dám nhìn hắn, duy chỉ nghe thấy lời thì thầm của hắn, “Chúng ta cũng coi như cùng chung hoạn nạn rồi.” Nà ng còn muốn ngắt lời, hắn suỵt một tiếng, “Con gái ăn nói vụng về chút cũng đáng yêu.”

Nà ng còn chưa kịp phản ứng, hai cánh môi mềm ấm liền dính và o. Giống như buổi tối hôm đó ở bãi săn, chỉ dán, không có động tác tiến hơn một bước. Nhưng chỉ thế thôi đã khiến nà ng sợ hãi, nà ng run rẩy muốn lui ra, hắn chế trụ gáy nà ng. Một cái… lại một cái… hắn chầm chậm mổ lên môi nà ng. Tựa hồ hôn còn chưa đủ, bất kỳ chút phản ứng nà o của nà ng cũng không muốn bỏ qua. Hắn nhìn thấy gò má nà ng ửng đỏ, đôi mắt nhắm chặt của nà ng, cà ng bộc phát cao hứng. Nửa chống người lên, cúi người tỉ mỉ cảm thụ chút xúc cảm nà y, đem trái tim lấp đầy.

Bạn đang đọc truyện Cung Lược tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

Tố Dĩ mơ mà ng mở mắt ra, “Chủ tử…”

Hắn ừ một tiếng, hôn lên khóe môi nà ng, rất hưởng thụ loại cảm giác nà y. Hắn thích nà ng, thì ra thích một người là chuyện như thế nà y, không có mạo phạm thô bỉ, cho dù chỉ một hà nh động tương tác đơn giản nhất, hắn cũng đã cảm thấy thỏa mãn hạnh phúc.

Đáng tiếc cảm giác của nà ng lại không giống vậy, nà ng có chút kháng cự đẩy vai hắn, sợ sệt ngập ngừng nói, “Ngà i đừng…”

Hoà ng đế quyết định không để ý, hắn đang tính toán, nếu như có tiến triển mang tính thực chất, biết đâu nà ng sẽ yêu hắn, nguyện ý ở lại bên cạnh hắn thì sao. Tay phải của hắn ph* l*n ng*c trái nà ng, quen cửa quen nẻo tìm đến “nguyên điểm”, khẽ khà ng lướt qua một cái, thay và o đó vạch vạt áo phải nà ng ra. Lúc nà y cơn đau ở chân đã sớm vứt ra sau ót, t*nh d*c là giải dược tốt nhất, gây tê hết thảy đau đớn trong thực tế.

Nà ng không dám phản kháng, xoay đầu qua một bên. b* ng*c thoáng lạnh, nà ng không kiềm được run lên, thầm nghĩ quả nà y xong rồi, xem ra tránh không được một lần nà y rồi. Nà ng chật vật nuốt ngụm nước miếng, gân trên cổ nhảy lên thật cao. Hắn lại tới hôn nà ng, đôi môi men theo cần cổ của nà ng uốn lượn hôn xuống, nà ng định thần lại, đánh liều nói, “Chủ tử không thể ngừng, nô tỳ cũng không trách ngà i. Nô tỳ hôm nay hưởng ơn mưa móc, là may mắn nô tỳ tu luyện từ kiếp trước. Nô tỳ nguyện ý hầu hạ chủ tử, chẳng qua là … xin chủ tử đừng để lộ ra, chuyện nà y trời biết đất biết, sau đó thì quên đi, coi như là vinh sủng chủ tử đối với nô tỳ, có được hay không ạ?”

Nà ng nói như vậy là cam tâm tình nguyện sao? Chẳng qua là kẻ là m nô tà i phải khuất phục một cách bất lực. Lập trường của nà ng rất dứt khoát, mặc dù đã có được quan hệ, nhưng nên đi thì vẫn muốn đi. Tim Hoà ng đế lạnh mất một mảng lớn, hắn chống khuỷu tay cúi đầu ủ rũ, “Là ta là m khó ngươi.” Khép vạt áo của nà ng lại, mặc dù không nỡ cũng không thể lưu luyến nữa, bằng không hắn ở trong mắt nà ng là thứ gì? Là kẻ đốn mạt ỷ và o thân phận cưỡng đoạt sao? Không thể giữ nà ng lại, vậy hắn muốn một đêm nà y còn có ý nghĩa gì chứ? Không phải là đem chiếc cốc mỹ nhân* nà y đập ra một khe nứt, hại nà ng nửa đời sau mà thôi.

Hắn nằm trở lại, thay nà ng dịch tấm chăn, “Là ta không cẩn thận, ta thiếu cân nhắc, về sau… sẽ không có nữa.”

* cốc mỹ nhân: nguyên văn “mỹ nhân cô”: một loại cốc uống rượu thời cổ đại có hình mỹ nhân.

Tố Dĩ quay lưng đi, vốn đang mừng húm vì thoát được một kiếp, nhưng nghe được lời của hắn, trong lòng bỗng dưng khó chịu hẳn. Thật sự mà nói, chủ tử đích thật là người tốt. Nếu như hắn có cái loại tính khí của công tử quý tộc đột nhiên tâm huyết dâng trà o liền “không chút lưu tình”, nà ng lúc nà y đến cả mẩu vụn sớm đã không còn. Nhưng hắn không là m như vậy, cà ng khiến nà ng thêm thương cảm.

Nà ng cảm thấy thẹn với hắn, ấp úng nói, “Nếu chủ tử ngà i khó chịu, nô tỳ dùng tay… giúp ngà i…”

Dùng tay? Hoà ng đế quả thực muốn cười khổ, về sau dùng tay mãi sao? Hắn thở dà i, lần nà y không mang cung quyến là thất sách, may ra trở lại Tử Cấm thà nh thì tốt rồi. Hậu cung ba ngà n giai lệ, ai không muốn được hắn lâm hạnh chứ? Hắn thảm thương đến mức nà y sao? Cần phải dùng tay nà ng?

Hắn nhắm mắt lại, bây giờ mới phát hiện cổ chân ân ẩn đau. Thử động đậy, không dùng lực được, nhưng chắc là không bị thương đến xương. Nà ng xoay người lại, sợ hắn phát hỏa, nhút nhát giật nhẹ ống tay áo của hắn. Hắn quét mắt liếc nà ng một cái, “Còn trêu chọc ta là m gì?”

Nà ng rụt tay về, không biết nói gì, mặt mà y ngưng trọng cúi gằm đầu.

Vẻ mặt nà ng như thế cũng khiến hắn động dung, hoà ng đế cảm thấy mình hết thuốc chữa rồi, ngay từ đầu rõ rà ng ghét nà ng như thế, hiện tại rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Động trăm dạng tâm tư, cuối cùng con vịt đã luộc chín bị bay đi mất, kỳ quái là hắn không cảm thấy tức giận, ngược lại có loại nhẹ nhõm sau khi hoà n thà nh mục đích.

“Ngươi không tự nguyện, dưa hái xanh cũng không ngọt, ta không phải hạng người háo sắc như vậy.” Hắn ra hiệu nà ng tới gần, “Nửa đêm lạnh lắm, đừng là m như ta đáng sợ như vậy. Ngươi yên tâm, nếu ta đã đáp ứng thì sẽ không đổi ý.”

Tố Dĩ cũng vỡ lẽ ra, loại chuyện nà y, chỉ cần cánh nam nhân dùng sức mạnh, nà ng trốn thì có thể trốn đi nơi nà o? Vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời, ngà n vạn lần không nên chọc giận hắn.

Hoà ng đế nhoà i người ra cầm lấy một que c*̉i ném và o đống lửa, đập trúng lửa than, bụi lửa văng khắp nơi. Hắn quay người bọc kín nà ng lại, ngửa đầu nhìn phía bên ngoà i, tối như bưng, chốc chốc có tuyết bay và o trong động, không biết là thế tuyết đã bớt đi hay là đổi chiều gió.

“Chủ tử, ngà y mai bọn họ sẽ tìm tới sao?” Nà ng tựa trong ngực hắn nói, “Vết thương của ngà i không có thuốc sợ là không ổn, chảy nhiều máu như vậy, để lâu không được.”

Hắn không lên tiếng, tận đáy lòng hy vọng bọn họ đừng đến nhanh như vậy. Mấy khi được thân thiết cùng nà ng như lúc nà y, để vuột qua, sau nà y có lẽ không còn cơ hội nữa

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.