Cung Lược

Chương 37: Chương 37 Trẫm ghét gương mặt cá»§a ngươi, hết lần nà y đến lần khác ngươi lại cố tình khiến trẫm chú ý, ngươi nung nấu ý �


Vẻ mặt Hoà ng đế trông có phần cụt hứng, chà o hỏi đám hoà ng thân quốc thích vương gia của Mông Cổ của Chuẩn Cát Nhĩ xong, cuối cùng cười nói, “Ngà y mai đến bãi săn, tất cả mọi người xuất hết bản lãnh của mình. Săn cho thật giỏi, chỗ trẫm đã chuẩn bị đủ cả rồi, mỗi người đều được ban thưởng. Hôm nay xin cảm tạ, một lát tại Tùng Hạc Trai bà y tiệc, sẽ khoản đãi các vị đường xa mà đến.”

Đây là lời ngụ ý giải tán, mọi người nghe vậy lần lượt hà nh lễ thối lui ra khỏi Nam Mộc Điện.

Tiểu công gia chưa đi, nhìn thấy hoà ng đế từ ngự tọa bước xuống vội đi lên nâng đỡ, một mặt nói, “Trong vòng một trăm dặm thần đã an bà i cấm quân canh gác, chủ tử xuất hà nh ắt không ngại. Ngà y mai đến bãi săn Mộc Lan, chúng ta nghỉ một đêm ở Miếu Cung, ban nãy đã sai người đến đó chuẩn bị rồi. Chủ tử đi đường vất vả cực nhọc, đêm nay nghỉ ngơi cho thật tốt, giờ Thìn sáng mai chúng ta sẽ xuất phát.”

Hoà ng đế liếc gã một cái, mặc dù bọn họ không xem là bạn từ nhỏ, nhưng cũng cùng lớn lên. Lại e ngại hoà ng hậu, hắn đối với gã vẫn luôn giống như huynh trưởng yêu quý đệ đệ vậy. Ân Hựu tính cách cà lơ phất phơ, có rất ít thời điểm nghiêm túc như nà y, xem ra đúng là lớn thật rồi, dường như cũng có thể đảm đương trọng trách.

Hắn gật gật đầu, “Trẫm đã biết, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”

Tiểu công gia cười nịnh nọt, “Nô tà i theo hầu chủ tử chút nữa ạ.”

Hắn không là m buôn bán lỗ vốn, xum xoe như vậy, trong lòng hoà ng đế biết hắn tính toán gì. Muốn mở miệng mượn người ư? Vốn đã tính xong, từ lúc nhìn thấy bọn họ nói chuyện hợp rơ không kiêng kẽ thế kia đã nổi dao động. Hắn không nói gì, ngón tay cuộn lại, trầm mặc.

Tiểu công gia không chịu nổi tịch mịch, hắn nhắm chuẩn thời cơ sáp lên, “Chủ tử… anh rể, đệ có một chuyện muốn cầu ngà i.”

Hoà ng đế chậm rãi ra khỏi Nam Mộc Điện, phía sau đi theo một hà ng tùy tùng. Bước qua trước điện phụ cũng không hề xoay mặt nhìn, bởi vì biết Tố Dĩ có theo phía sau. Trong lòng hắn cũng kiên định phần nà ot, chầm chậm nói, “Ngươi vốn không có chuyện không lên Điện tam bảo, lôi lôi kéo kéo thế nà y, khiến trẫm khiếp đến hoảng đấy.”

“Nà o có ạ!” Tiểu công gia ở bên cạnh khúm núm như chó vẫy đuôi, “Ngà i là trượng phu của tỷ tỷ thần, đổi lại là người khác thần cũng không khép nép thế nà y. Hắc hắc, tháng trước Tổng đốc Sát Cáp Nhĩ có tặng thần một con Hải Đông Thanh, con chim kia lại quá lỳ lợm, cứng mềm không ăn, suốt ngà y vỗ phà nh phạch trong lồng, thần thấy cũng nhức đầu. Hai ngà y trước hạ quyết tâm muốn huấn luyện, kết quả thần căn bản không phải là đối thủ của nó. Nó nhìn thần chòng chọc, thần đã có chút sờ sợ… Tư trướng bên người ngà i, chính là Tố Dĩ từng hầu hạ tang sự a mã thần ấy, nghe nói nhà nà ng ấy xuất thân là luyện ưng. Nô tà i muốn xin chủ tử, mượn cô nương ấy và i ngà y, chờ luyện được ưng rồi sẽ trả lại cho chủ tử.”

Không phải một ngà y hay hai ngà y, mà là “và i ngà y”, hoà ng đế lia mắt qua đánh giá gã, “Ngươi đánh chủ ý là đánh tới lên người trẫm? Nà ng trên vai gánh nhiệm vụ, đi theo ngươi luyện ưng, chỗ trẫm thì là m sao bây giờ?”

Tiểu công gia nghe ra mùi vị chủ tử gia kháng cự, là m như không có Tố Dĩ, Hoà ng thượng không thể ngủ ngon vậy. Không phải còn có hai người khác sao? Tư trướng không có thì có Tư khâm đấy thôi, cũng đâu phải là việc gì khó a!

“Còn nữa, luyện ưng là cả đêm, nà ng ấy là một cô nương, cùng ngươi ở trong một gian phòng và i đêm như vậy, sau nà y danh tiếng còn có hay không?” Hoà ng đế liếc xéo gã, một loáng mà trong đầu đã biến hóa thật nhiều suy nghĩ.

* luyện ưng: vì chim ưng tập tính hung dữ, vừa bắt về sẽ luyện bằng cách không cho ưng ngủ, liên tục mấy ngà y, dã tính của chim ưng sẽ được giảm bớt.

Tiểu công gia hơi giương miệng, hắn thật không ngờ Vạn Tuế Gia sẽ có thái độ nà y. Hắn tuy là hoà ng đế, bình thường cũng uy nghiêm khiếp người, nhưng trong mắt gã vẫn là người gã muốn thân cận. Hơn nữa a mã không còn, tiểu công gia không có người tâm phúc, cũng bởi vì có ông anh rể đệ nhất thiên hạ nà y, con đường gã muốn đi cũng có phương hướng. Vạn tuế gia tuy tính tình lãnh đạm, nhưng là người biết nghĩa khí có kiên nhẫn. Huynh ấy lớn hơn gã và i tuổi, lúc nhỏ mình thích quậy phá, Vạn tuế gia thấy mình nhỏ nên luôn nhường nhịn. Sau nà y lên ngôi xưng đế, gã có vấn đề gì khó khăn cũng đi là m phiền hắn. Nói một cách thẳng thừng hoà ng đế ở trước mặt người khác là hoà ng đế, nhưng riêng giữa họ, lại giống như người nhà mình vậy, đế vương cũng có một mặt ôn hòa mà .

Tiểu công gia trước nay luôn thuận buồm xuôi gió, trên con đường gã đi chưa từng chạm phải một cái đinh mềm, bấy giờ thật sự có chút mò mẫm không nhìn ra phương hướng.

“Ngà i không đồng ý sao ạ?” gã lại xuống nước thêm và i phần, “Chủ tử, van xin ngà i, cho đệ mượn đi!”

Hoà ng đế nhìn bộ dạng xin xỏ vô lại kia thì có chút căm tức, dứt khoát ném một câu, “Không cho mượn!”

Tiểu công gia mím môi, đắn đo một phen nói, “Chủ tử yêu thương đầy tớ, cái nà y nô tà i biết. Ngà i là sợ nà ng ấy bị hỏng danh tiếng, tương lai không gả cho người ta được ư? Nếu là như vậy, chủ tử có thể yên tâm, trong phủ nô tà i…”

“Ngươi nghe không hiểu lời trẫm ư?” Hoà ng đế không cho hắn nói thêm lời nà o nữa, một ngón tay chỉ ra hướng Ngọ môn, lạnh lùng nói, “Đi ra ngoà i cho trẫm, còn đến om sòm nữa, trẫm trị tội ngươi.”

Tiểu công gia ngây người, ấp úng nói, “Chủ tử…”

Hoà ng đế nhấc chân đạp một cước lên mông hắn, “Cút mau!”

Nổi giận lôi đình như nà y, đủ để dọa bể mật đám người ngự tiền. Bọn thái giám quỳ đầy đất, Tố Dĩ cùng Na Trinh quỳ sấp ở hà ng sau cùng, lời của họ nà ng nghe không rõ lắm, nhưng nội dung nà ng có thể đoán được đại khái. Đêm hôm đó phóng ưng còn nói tốt lắm mà , sao cách mấy ngà y đã đổi ý rồi? Nà ng không dám lên tiếng, cái trán tỳ sát trên nền gạch xanh. Lén nâng mắt dò xét, Tiểu công gia vẻ mặt ủ dột, ủ ê cúi đầu cúi chà o một cái, lê bước thối lui khỏi cửa cung.

Trên mặt Hoà ng đế như kết một tầng băng cứng, hắn vẫn luôn chú ý cái người đang quỳ trên mặt đất kia, từ góc độ nà y của hắn nhìn sang, hơi có một chút động tác cũng nhìn ra ngay. Nà ng nhìn lén, rốt cuộc đang nhìn cái gì? Là sợ Tiểu công gia bị phạt, hay vốn chỉ có lòng thích tham gia náo nhiệt?

Nếp nhăn giữa hai hà ng mà y Hoà ng đế cà ng sâu, sau khi không đầu không đuôi phát tiết một trận, trong lòng lại trở nên trống rỗng. Đến tột cùng là không đúng chỗ nà o? Hắn quả thật đã bị ma chứng, tự mình nổi giận, là vì cái gì? Liệu có đáng hay không?

Hắn bước qua, đi tới trước mặt nà ng. Đây là đầu sỏ mầm họa, khiến cho hắn tinh thần không yên. Quả nhiên diện mạo nà y chính là tai tinh (sao chổi), hắn nhớ tới Đông Ly bí mật xuất gia trong chùa Phổ Ninh, đó là vết xe đổ, là bi kịch lớn nhất đời nà y mà hắn từng gặp.

Cũng là vì gương mặt nà y!

Hắn mặt không cảm xúc quan sát nà ng, “Ngươi đứng lên.”

Tố Dĩ nhìn hai bên, không một ai nhúc nhích, lẽ nà o là đang nói chuyện với nà ng? Nà ng nơm nớp lo sợ ngẩng đầu lên, hoà ng đế rũ mắt xuống nhìn nà ng, ánh mắt lãnh lệ, “Là ngươi đấy.”

Tim nà ng đánh thót, dự cảm sẽ có chuyện, vội thưa vâng, đứng lên cung kính nghe lệnh. Hoà ng đế rất tức giận, không nói lời nà o, tiếng thở có hơi gấp. Nà ng rụt cổ một cái, vô cùng chật vật mà tìm tòi, hai vị tổng quản cũng chổng mông lên quỳ rạp trên đất, không ai có thể nghĩ kế thay nà ng, cũng không ai có thể giúp nà ng. Hoà ng đế bình thường rất ôn hòa nhã nhặn, một khi nổi giận lên lại đáng sợ như vậy! Nà ng nuốt nước miếng, “Chủ tử bớt giận, đừng tức giận hại đến thánh thể.”

Nà ng còn có mặt mũi khuyên can ư? Hắn cà ng tức hơn, biết cơn lửa giận nà y của bản thân đến vô cớ, lại không cách nà o khắc chế được. Đanh mặt trừng nà ng, hai con mắt nai con chớp chớp kia, vừa sợ sệt vừa vô tội dò xét hắn, trong miệng thỏ thẻ, “Chủ tử là m sao vậy ạ? Chi bằng ngà i đánh nô tỳ và i cát bớt giận nhé?”

Hoà ng đế nguôi ngoai nửa ngà y, đột nhiên cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Chầm chậm thở dà i, hắn giơ ngón tay chỉ nà ng, “Ngươi thân là nữ quan ngự tiền, rốt cuộc là có còn chút quy củ nà o hay không? Nếu không nể tình ngươi ngà y thường hầu hạ có công, hôm nay trẫm đã hạ chỉ hà ng Kỳ tịch của ngươi, đà y đến Ninh Cổ Tháp đóng cọc gỗ rồi.!”

Tố Dĩ không nhớ rõ mình có công khi nà o, dù sao vừa nghe lời của hắn đã lắp bắp hoảng sợ rồi, “Vạn tuế gia, nô tỳ sai rồi, về sau không dám nữa ạ.” Nà ng vừa nói vừa định quỳ xuống dập đầu, bị hắn một phen bắt được cổ tay, dùng lực cực mạnh kéo một cái, nghiêng ngả lảo đảo bị kéo đi đến cửa.

Xuống thềm son nhắm thẳng đến hướng đông, bước chân gấp gáp, cổ tay thì đau, nà ng xuýt xoa la oai oải, “Chủ tử túm chặt quá! Chủ tử kéo nhanh quá! Chủ tử, nô tỳ rớt già y…”

Hắn là m như không nghe thấy, kéo nà ng một mạch đến cạnh hồ nước, thuận thế đẩy một cái, khiến nà ng loạng choạng. Rõ cũng khổ, mất một chiếc già y mà phải đi xa như vậy, lúc nà y dừng lại cũng không đoái hoà i tới gì khác, trước tiên nhổ nốt chiếc già y kia ra, bấy giờ mới hơi ngửa mặt nói, “Nô tỳ sợ hãi! Chủ tử sao thế ạ? Nô tỳ đầu óc đần độn, xin nghe chủ tử dạy dỗ.”

Giống như bị nhét và o trong một chiếc bình pha lê bịt kín, nỗi bất mãn của hoà ng đế thấy được, nhưng không biểu đạt được. Hắn siết chặt quả đấm, một lúc lâu mới mở miệng nói, “Chẳng phải ngươi bị mù mặt sao? Sao lần nà o cũng nhận ra được Tiểu công gia? Thế những lần giả vờ giả vịt trước mặt trẫm, tất cả đều là diễn trò với trẫm ư?”

Tố Dĩ ơ một tiếng, “Nô tỳ không dám ạ, nô tỳ gặp Tiểu công gia cũng đã nhiều lần, không nhận ra nữa, nô tỳ đã là đứa ngốc rồi ạ.”

“Vậy trẫm thì sao?” Hắn lạnh lùng nói, “Không có bộ long bà o nà y, liệu ngươi có thể nhận ra không?”

Cái nà y hiển nhiên là có thể, đến Ngự tiền là m việc, điều quan trọng chính là nhớ kỹ mặt chủ tử, đây là nhiệm vụ chủ yếu của nô tà i. Cho nên giống như ăn cơm vậy, một ngà y ba lần nhớ đi rồi nhớ lại, cộng thêm đại khái là gần đây nhìn thấy, lúc quên có thể đúng lúc liếc mắt một cái bổ sung, đến giờ không nhìn mặt cũng có thể nhận ra. Nà ng ngượng ngùng nói, thật ra chứng mù mặt của nà ng là bệnh vặt, nhưng một khi nhớ kỹ người nà o, cho dù cách hơn mười năm hai mươi năm cũng sẽ không quên.

Một đại cô nương, sao có thể nói những điều nội tình kia với một nam nhân chứ! Nà ng đà nh phải tóm gọn, “Nô tỳ chỉ cần tập trung nhìn, tuyệt đối có thể nhận ra chủ tử.”

Tập trung nhìn? Thế là nói nếu không tập trung, hay là muốn mặc xác gọi hắn là đại nhân gì gì đó. Sau đó chờ hắn tỏ rõ thân phận, nà ng mới có thể trì độn gọi hắn là Vạn tuế gia ư?

“Trong cung nhiều nữ nhân tú ngoại tuệ trung (ngoà i đẹp trong thông minh), chưa từng thấy ai ngốc như ngươi.” Hoà ng đế nói, hà ng mà y rậm nhăn lại, “Trẫm tốt tính, khoan dung ngươi đến bây giờ. Còn ngươi từ lúc đầu đụng phải trẫm một lần, rốt cuộc phải là m bao nhiêu lần khinh rẻ trẫm đây? Hôm nay nhiệm vụ còn chưa là m xong, đã lén lút giao tiếp với đà n ông bên ngoà i. Theo luật lệ Đại Anh, giết ngươi một lần cũng không đủ. Chẳng những là ngươi, mà cả Ân Hựu, dám “thông đồng” với cung nữ, ngươi có biết tội lớn cỡ nà o không? Hắn thế mà lại dám mở miệng, ai cho hắn lá gan lớn như vậy?”

Hoà ng đế vốn không phải là loại người dễ gần, hắn đứng ở trước mặt ngươi, ngươi sợ hãi thiên uy cuồn cuội kia, cũng đã đủ khiến ngươi thấp kém đến mức bò rạp trong bùn đất rồi. Hôm nay vẻ mặt chán ghét kia đã khiến Tố Dĩ sợ đến tái mặt. Tâm tư Hoà ng đế sâu tựa như biển, nà ng ngà n vạn lần không dám nhắc đến chuyện hắn từng nói muốn cùng theo luyện ưng, run giọng nói, “Chủ tử, nô tỳ hồ đồ mới đồng ý giúp tiểu công gia luyện ưng, lúc nà y hối hận đến xanh cả ruột rồi. Nhưng mà … nô tỳ không hề lén thông đồng cùng với Tiêu công gia ạ! Nô tỳ là người rất an phận, trước nay chưa từng nhìn thứ không nên nhìn, chưa từng nghĩ điều không nên nghĩ. Chủ tử nói nô tỳ như thế, nô tỳ không dám giải thích, chủ tử luôn có đạo lý của chủ tử, nhưng mà … nhưng mà …”

Nà ng nhưng nhị hồi lâu, ngẫm lại mình trước nay luôn cẩn thận như dò bước trên mặt băng, trong lòng có chút ấm ức. Nói sao cũng được, sao lại kéo đến chuyện “thông dâm” chứ, đây là tội lớn tru di tam tộc đó!

Con người thông thường sẽ sinh ra sợ hãi đối với những thứ không biết, hoà ng đế cũng giống vậy. Hắn không giải thích được nỗi lo sợ nghi hoặc trong lòng, chỉ có thể dùng thái độ cứng rắn mà đối đãi. Xoay người lại nhìn nà ng, vươn tay bắt lấy mặt nà ng. Khuôn mặt nà ng linh lung, mở hai ngón tay, chiếc cằm nhọn vừa hợp với gang bà n tay hắn. Hắn xoay trái phải, nheo lại mắt nói, “Trẫm ghét gương mặt của ngươi, ngươi còn cố tình khiến cho trẫm chú ý, ngươi nung nấu ý đồ gì? Cứ phải khiến cho trẫm cầm dao rạch lên, ngươi mới cao hứng phải không?”

Nước trong hồ sau lưng nà ng gợn sóng lăn tăn, trong mắt của nà ng hiện lên một tầng hơi nước, nhưng chỉ lặp đi lặp lại, “Nô tỳ không dám. Thưa chủ tử, nô tỳ trong sạch, xin chủ tử tra rõ.”

“Tra rõ?” Hắn đánh giá nà ng từ trên xuống dưới, “Tra cách nà o?”

Tố Dĩ sợ tới mức tay chân run loạn, “Gọi… gọi ma ma nghiệm thân.”

“Ngươi không sợ dọa người, trẫm còn không muốn phí tay chân đây!” Hắn hừ một tiếng, ném nà ng ra như ném một củ khoai lang phỏng tay, “Ngươi đến tuổi rồi, hoà i xuân cũng không đáng trách. Nhưng có nhịn chết cũng phải nhịn đến sang năm cho trẫm, nếu khi đó trẫm vui vẻ, có lẽ sẽ cân nhắc thả ngươi ra ngoà i lấy chồng. Nếu không ngươi liền giống như những ma ma dạy quy củ trong cung kia đi, thủ thân thủ cho đến chết!”

Đây là tục ngữ nói gần vua như gần cọp sao! Cái gì mà miệng và ng lời ngọc, chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nà o cũng có thể đổi ý. Đầu gối Tố Dĩ như nhũn ra, cũng may có thân cây cho nà ng dựa và o, mới không lập tức ngã ngồi xuống. Nà ng đầu óc choáng váng, cố nén tiếng khóc nấc nghẹn, “Dạ, nô tỳ nhớ rõ.”

Hoà ng đế cà ng bực bội, “Ngươi đứng đây kiểm điểm cho trẫm, không có ý chỉ của trẫm, nửa bước cũng không cho dời.” hắn phất tay áo bỏ đi, đi hai bước lại quay đầu, “Lát nữa trẫm sẽ phái người đến canh chừng, ngươi dám thừa cơ gian lận, thì chặt chân ngươi ném cho sói trong núi ăn, nghe thấy không?”

Nà ng hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, nhún gối nói dạ, dáng vẻ đáng thương như nà ng dâu nhỏ bị ức h**p. Hoà ng đế thấy lại bắt đầu đau đầu, cũng không nhìn nà ng, chắp tay sau lưng thẳng hướng Yên Ba Trí Sảng trai.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.