Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 65


Hai mắt Kiều Khả Y vô hồn

ngồi ở đó, mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ, kinh ngạc, đồng tình, thương xót của người

xung quanh.

Cô nhìn thấy anh cười dịu

dàng với cô gái kia như vậy như vậy, cô nghe được anh nói với cô gái kia:

"Bảo bối, chúng ta đi thôi." Sau đó, cô nhìn thấy rõ ràng anh che chở

cho cô gái kia.

Cô hiểu hàm ý của câu

cuối cùng kia "Hiểu để mà biết, đừng gây chuyện"?

Anh không hy vọng cô làm

ra những chuyện anh không thích. . . . . . Vậy thì tùy anh.

Nụ cười khổ sở trên môi

cô.

Ân Dập Diễm che chở Oa

Oa, phòng ngừa người bên ngoài đụng đến cô, bảo bối của anh chỉ cho phép một

mình anh chạm vào, người khác chạm vào cũng không được, như thế nào? Anh chính

bá đạo như vậy, thế nào?

Ai dám nói một câu?

Đừng tưởng rằng Oa Oa chỉ

là giả vờ ăn kem ly, như không nhìn thấy cái gì, kỳ thật cô đã sớm nhìn thấy.

Hắc, tuy cô là người đơn

giản nhưng cũng không đơn giản đến mức ngu xuẩn!

Cô cũng biết, người Diễm

hẹn gặp là ai.

Hừ, không phải là một

người bạn mấy chục năm sao! Cô bĩu môi, không phục mà hừ một tiếng.

"Ghen tị?" Anh

ghé sát vào cô, cười tà, giống hệt Nam Cung Ngạo.

"Làm gì có” Cô thề

thốt phủ nhận nói, "Diễm, nếu như em chạy trốn thì làm sao?"

Cô thầm nghĩ, hỏi như

vậy, Diễm nhất định sẽ nổi giận, a, núi lửa sẽ phun trào trong bao lâu?

Không ngờ, Ân Dập Diễm

không có nổi giận, chỉ là cong môi cười, giả bộ như người con trai thâm tình:

"Không liên quan, bảo bối. Dù em có chạy, rời khỏi anh cũng không quan hệ,

nhưng mà không nên chạy mệt quá. Chờ em không chạy được nữa, đứng ở tại chỗ,

chờ anh, anh sẽ chậm rãi đuổi theo em. . . . . ."

Cô sững sờ, là bởi vì lần

đầu tiên anh nói cảm động như vậy, hay là bởi vì buổi nói chuyện của anh mà cảm

động ?

"Diễm, anh nói thật

buồn cười, làm hại em chỉ muốn cười! Nước mắt cũng chảy ra!"

"Là cảm động chảy

nước mắt !"

Khuôn mặt đỏ lên, lung

tung phủ nhận: "Ai bảo thế?"

Đáng ghét, bộ dáng này

của cô thật mê người. . . . . .

Mắt ngọc mày ngài, hai má

đỏ hồng.

Ân Dập Diễm kêu một tiếng

đau đớn, gân xanh hiện lên, một ngọn lửa từ bụng dâng lên.

"Diễm, anh sốt

sao?"

Sắc mặt đỏ rực dị thường,

toàn thân run rẩy, hô hấp không bình thường. . . . . . Đây không phải cảm mạo

thì là cái gì?

Bàn tay nhỏ bé mềm mại

xoa trán anh, cảm giác mát lạnh cũng không có giảm bớt "triệu chứng"

của anh, ngược lại càng làm " triệu chứng " của anh tăng thêm.

"Diễm, rất khó chịu

sao? Chúng ta đi bệnh viện, đi ngay bây giờ!"

Oa Oa thần kinh không ổn

định, không có chú ý loại "triệu chứng" này, chỉ con gái mới có thể

giải.

Thân hình nhỏ nhắn xinh

xắn tới gần anh, ngay sau đó Ân Dập Diễm lại kêu lên một tiếng đau đớn lần nữa,

mồ hôi lạnh nhiều hơn nữa!

Ông trời! Anh nhịn không

được nữa!

Chợt ôm lấy thân thể nhỏ

nhắn mềm mại trước mắt, hô hấp anh dồn dập: "Ngoan. . . . . . Đừng nhúc

nhích, anh cũng không dám cam đoan anh sẽ làm cái gì!" Anh cho cô cảm nhận

được dưới bụng anh có "gì đó" cứng rắn .

Dù có đơn thuần thế nào,

cô vẫn sẽ hiểu đó là cái gì."Diễm, Diễm. . . . . . Làm sao anh. . . . .

."

"Chẳng phải do em

sao!" Anh nghiến răng nghiến lợi, "Hoặc là, em muốn ở trên đường cái

diễn " tiết mục tình cảm mãnh liệt " ?"

"Không không

không!" Oa Oa vội lắc đầu.

"Đừng có động

nữa!" Anh gầm nhẹ một tiếng, càng ôm chặt thân thể mềm mại trong ngực.

Nghe vậy, cô ngoan ngoãn

vùi vào trong lòng ngực của anh, không nhúc nhích.

Trời ạ, ngực của anh thật

nóng! Nóng đến khuôn mặt cô đỏ rực, chẳng lẽ cô cũng phát sốt sao?

Hồi lâu, thanh âm buồn

bực từ trong lồng ngực truyền tới: "Diễm, xong chưa?"

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.