Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 63


"Không phải là ý đó?

Vậy là cái gì?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô

đỏ hồng, đi tới đi lui, không biết nên nói cái gì.

Đạt được ý, anh thôi

cười, nghiêm túc nói: "Oa Oa, em phải biết rằng, trên thế giới này, anh

hứa với em sẽ không thất tín. Rất nhiều cô gái, anh chỉ sẽ chọn lựa một người

làm vợ của anh, người đó chính là em, những thứ khác, ngay cả nhìn anh cũng

không nhìn."

Oa, cô rất cảm động!

Oa Oa nước mắt vui mừng

nhìn anh.

"Ô, Diễm. . . . .

."

"Tiểu nha đầu, như

vậy mà cảm động rồi sao?"

Anh cười thật dịu dàng.

*

Trên thực tế, Ân Dập Diễm

vốn không muốn kết hôn sớm như vậy, cũng không phải thay lòng, mà là lo lắng

thân thể của Oa Oa. Ở bệnh viện nửa tháng, về nhà lại tĩnh dưỡng vài ngày, theo

lý mà nói, vết thương đã lành rồi. Nhưng anh vẫn lo lắng.

Dù đi đến đâu, nhất định

anh sẽ đi theo sau lưng.

Nhưng mà, anh không có

biện pháp, đối mặt với lời cầu khẩn của cô, anh làm như không nhìn thấy!

"Diễm, gần một tháng

rồi!"

A, lại nữa rồi!

Anh vô lực vỗ chán.

"Diễm? Anh làm sao

vậy?" Cô rất nghi hoặc, bệnh của cô khỏe rôi, anh lại phát bệnh sao?

Không nhìn đôi mắt nai

kia, anh chỉ có thể vụng trộm thở dài. Đem ôm cô ngồi trên đùi mình, hôn nhẹ

lên miệng cô: "Sao lại gấp gáp muốn kết hôn như vậy?"

"Thế anh không muốn

kết hôn với em sao?"

"Đương nhiên không

phải." Anh cắn miệng cô, mới chậm rãi nói ra: "Anh là lo lắng cho sức

khỏe của em."

Cô vỗ ngực một cái,

"Yên tâm đi! Em không việc gì!"

"Được rồi, nhìn thấy

em ngoan như vậy." Dừng một chút, anh cúi đầu trầm tư một chút, lại ngẩng

đầu lên nói: "Nhưng có một yêu cầu."

"Yêu cầu gì?"

"Phải luôn luôn đi

bên cạnh anh, không thể được rời nửa bước."

"Vì sao?" Mới

hỏi xong chỉ thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, đành phải đổi giọng: "Được rồi,

được rồi! Em đáp ứng là được!"

"Rất ngoan."

Ân Dập Diễm buông Oa Oa,

rồi đứng lên.

"Oa Oa, anh đi sắp

xếp lại báo cáo của công ty một chút, em đi thu dọn đồ đi, ngày mai chúng ta

xuất phát."

"Được!" Cô cười

híp mắt đáp.

Nhìn bóng lưng cô rời đi,

ánh mắt Ân Dập Diễm sâu thăm thẳm, sâu không thấy đáy. Nên tìm thời gian gặp

người kia nói chuyện một chút rồi, nhỡ đâu cô ta làm chuyện gì với Oa Oa thì

sao?

Anh thật sự không chịu

được khi lại thấy cô như vậy lần nữa!

Anh cầm lấy điện thoại,

bấm một dãy số đã vài năm chưa có bấm lại.

"Khả Y, buổi chiều

đến thành phố T, chúng ta nói chuyện chút."

*

Mãi đến cúp điện thoại,

Kiều Khả Y mới phục hồi lại tinh thần.

Là anh chủ động gọi điện

thoại tới!

Là anh chủ động gọi điện

thoại cho cô!

Trời ạ, cô thật không dám

tin. Ai nói cho cô biết, đây có phải sự thật không?

Cô rất hi vọng buổi chiều

đến sớm một chút!

Cách thời gian hẹn chừng

ba giờ. Mà bên này, Ân Dập Diễm mang theo Oa Oa, trên đường chuẩn bị đi thành

phố T.

"Diễm, bây giờ chúng

ta đi thành phố T làm cái gì?"

"Anh đi gặp một

người."

"Vậy tại sao phải

mang theo em?" Cô gãi mũi mình.

"Anh hi vọng em có

thể giúp anh." Anh quay lại, hai tay nắm chặt vai của cô, thần sắc nghiêm

túc."Cũng bởi vì lần trước anh không có mang theo em bên người, cho nên

mới phải xảy ra chuyện đó. Mà lần này, anh không cho phép tình huống như vậy

lại xảy ra lần thứ hai!"

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.