Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 47


Anh ngẩng đầu, đôi mắt

nhìn qua cô đang ngượng ngùng, ôn nhu cười, véo cái mũi nhỏ của cô."Đi

thôi, nếu em không đi, cha mẹ sẽ lo lắng!"

Oa Oa phục hồi lại tinh

thần: "A! Sắp muộn rồi!"

Hai người tới bãi đỗ xe,

vài phút, đã bình yên ngồi vào trong xe.

Ân Dập Diễm tay trái nắm

chặt tay lái, tay phải tìm dây an toàn, nhìn Oa Oa: "Oa Oa, có nói cho cha

mẹ biết hôm nay chúng ta sẽ về hay không?"

"Không có!"

Dừng một chút, cô mắc cỡ mà mở miệng: "Em quên, hắc hắc. . . . . ."

Bất đắc dĩ thở dài, anh

đã sớm biết! Nếu không phải anh nhắc nhở, không chừng co sẽ quên sạch chuyện

này. . . . . .

Thành phố T đến thành

phố Z nói xa thì không xa,

nhưng nói gần cũng không phải gần.

Lộ trình bốn giờ khiến Oa

Oa mệt muốn chết, cũng may là cô ngồi xe Ân Dập Diễm không phải vì xe không

thoải mái, mà cảm giác được toàn thân đều mỏi mệt rã rời .

"Oa Oa, tỉnh đi,

chúng ta đã đến!" Anh vuốt quần áo rồi bước xuống, nhẹ nhàng nói.

Ai, nói địa chỉ cho anh,

mặc kệ chuyện còn lại !

Thật sự là phong cách của

cô!

Cái này bỏ đi, anh vì cô

mà dừng lại một chỗ, chậm rãi dẫn cô đi lên phía trước. Từ nay về sau đường còn

rất dài, anh nghĩ anh sẽ nói trước, nói cho cô biết đường nào nên đi, đường nào

không nên đi, vi cô trải đường tốt.

Nhớ tới tương lai có cô

làm bạn ở bên cạnh, khóe miệng nâng lên, cười khẽ.

"A. . . . . . Diễm,

đến rồi à?" Cô mơ mơ màng màng mở miệng.

"Ừ."

Anh nghiêng người, mở cửa

xe cho cô, mang theo túi lớn túi nhỏ đi vào nhà của cô, mặc dù là lần đầu tiên,

nhưng động tác thuần thục như đã tới rất nhiều lần.

Còn chưa vào cửa, chợt

nghe thấy tiếng Sở mẹ khiển trách: "Lão già chết tiệt, tôi đã nói với ông

qua bao nhiêu lần rồi! Quần áo không được vứt linh tinh, tất không thể để ngày

ai lại đi, sao ông lại không nghe? !"

"Ôi, bà nó. . . . .

. Nhẹ, nhẹ chút! Tai bị bà túm đau quá!"

"Ông còn biết đau?

Biết rõ đau lần sau đừng có tái phạm !"

"Đã biết, đã biết,

lần sau tuyệt đối sẽ không tái phạm ——" Sở cha lần nữa kêu.

"Ông còn muốn có lần

nữa?"

"À, không có, không

có!"

Oa Oa lúng túng cười, vội

vàng giải thích nói: "Diễm, anh đừng hiểu lầm! Họ mỗi ngày đều như vậy

!"

Anh khoát khoát tay,

"Không có việc gì, cha mẹ đều rất yêu nhau ."

Vui vẻ hòa thuận, đó mới

là cuộc sống anh muốn.

Cô yên lòng."Cha mẹ!

Con đã về rồi!"

Nghe được giọng nói quen

thuộc, hai người trong phòng dừng lại, Sở quay đầu đầu tiên, hai mắt sáng ngời,

quả nhiên là con gái của bọn họ!

"Oa Oa, con đã trở

về ——thế nào? Ở bên ngoài có quen không?"

Cô đương nhiên quen, lại

còn mang đến một niềm vui lớn !

Sở cha cũng quên việc bị

ngắt tai, "Oa Oa, không có người khi dễ con chứ?"

"Không có , không có

!"

Sở cha, Sở mẹ hài lòng

gật đầu, mắt thoáng liếc qua một bên, lúc này mới phát hiện cửa ra vào lại có

một người đàn ông.

"Oa Oa. . . . . .

Đây là ai?"

"Cái này a, đây là.

. . . . ." Cô vô tình nhắc tới sự kiện kia."Kỳ thật. . . . . ."

Ân Dập Diễm trả lời thay

cô: "Bác trai, bác gái, hai người khỏe, con tới cầu hôn ——"

Hai cằm há hốc cùng một

lúc, ai nói cho bọn họ biết đang xảy ra chuyện gì?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.