Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 29


Cô đứng lên, vỗ vỗ bụi

bậm trên váy, ánh mắt ai oán nhìn anh.

"Làm sao vậy?"

Ân Dập Diễm cảm thấy buồn cười, anh chọc tới cô sao?

"Diễm, cô ta tới tìm

anh làm gì?"

Cô không muốn nhìn thấy

Bắc Xuyên Hạ Tử, không biết vì cái gì, dáng người của cô gái Nhật Bản đẹp hơn

cô, khuôn mặt cũng xinh hơn cô, từ quần áo đến gia thế tốt hơn cô, bằng cấp

nhất định cũng cao hơn cô. . . . . . Tóm lại, mọi thứ đều hơn cô!

Những cái này làm cho cô

tự ti.

Cũng không biết là tình

cảm gì, trong ngực có chút ê ẩm, hàm răng chua xót cũng muốn rớt.

Cô thở dài, tiếp tục dùng

ánh mắt ai oán dò xét anh.

Nhưng, không biết, những

phản ứng này ở trong mắt anh, chờ mong đã lâu .

Cô đã bắt đầu vì ghen tị

vì anh sao?

Đôi môi bạc nâng lên, nở

nụ cười không dêc nhìn thấy. Bên ngoài trông như không có biểu cảm gì.

Anh chậm rãi đi về phía

sô pha, hai tay dang ra, chờ cô ngoan ngoãn trở lại trong ngực của anh.

Oa Oa mím miệng, xoa

mông, tâm không cam lòng, chuyện không muốn đã qua, nhưng không có như anh mong

muốn —— ngoan ngoãn ngồi vào trong lòng anh.

Anh cười nhu tình, cô bé

này, còn đang vì chuyện vừa rồi mà giận dỗi !

"Oa Oa." Anh

chủ động kéo qua, giúp cô vuốt vuốt sợi tóc, "Anh không thể hiểu được hành

động của em, là ghen a?"

Nghe vậy, cô lập tức kêu

to."Nói bậy! Em không có ghen!"

"Vậy em bây giờ tại

sao lại dùng ánh mắt ai oán nhìn anh?"

"Em đâu có! Nhất

định là anh nhìn nhầm rồi. . . . . ." Cô áp sát mặt vào Ân Dập Diễm,

"Anh nhìn đi, ánh mắt của em đâu có ai oán?"

Rõ ràng là anh nói bậy,

thật sự là trợn mắt nói lời bịa đặt!

Huống hồ. . . . . . Cô

cũng không biết đây có phải là ăn

dấm chua của anh, liền chính cô cũng không rõ, anh làm sao lại biết? !

Đoán được suy nghĩ của

cô, anh chỉ cười nhạt một tiếng."Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường,

ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê."

Cô bỗng dưng trừng lớn

hai mắt."Anh biết em đang nghĩ gì?"

Anh không thể phủ nhận.

Nguyên nhân anh biết rõ

suy nghĩ của cô. . . . . . Cô cúi đầu thất bại.

Ân Dập Diễm nghiêng đầu,

hôn vào bên cổ của cô, anh thì thào mở miệng: "Cô bé, chúng ta tìm thời

gian."

"Tìm thời gian? Thời

gian gì?"

"Chúng ta nên đi

thăm cha mẹ của em ."

" Đúng, chúng ta đây

nên tìm chút thời gian ."

Cánh tay dài của anh duỗi

ra, cầm lấy điện thoại ở trên bàn làm việc rồi nói, đưa ống nghe cho cô:

"Gọi đi, trong vòng một tháng sẽ về nhà thăm cha mẹ của em."

"Cái gì, trong vòng

một tháng?" Cô cầm ống nghe, ngạc nhiên."Tại sao phải nhanh như vậy?

!"

Ân Dập Diễm cười nhưng

không nói, đôi mắt đen có sự quá khích, hiện nay chỉ có duy nhất biện pháp này

mới có thể giữ cô bên mình .

Oa Oa chỉ cảm thấy chân

lạnh lẽo, một cỗ lạnh lẽo tự lòng bàn chân tự nhiên sinh ra, cô nhịn không được

mà run rẩy.

Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn

ấn dãy số sớm đã khắc vào đầu, nói với mẹ và cha , trong chủ nhật tuần sau cô

sẽ mang theo "ông xã chuẩn" về nhà, chờ "phỏng vấn" của cha

mẹ.

Không biết vì sao, cô

luôn cảm giác hai người biết nhau không đến một tháng, mà bắt đầu đính hôn,

thật sự là làm cho người há hốc mồm. Nhưng mà, có một loại cảm giác không nói

nên lời, như hai người bọn họ, mấy năm trước đã quen biết, hiểu nhau, rồi yêu

nhau, hơn nữa yêu không thể kềm chế, là không thể mất đi lẫn nhau. . . . . .

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.