Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 24


Một lúc sau, anh mới chậm

rãi đi về phía cô. Cẩn thận như sợ cô hoảng sợ, “Oa Oa, chúng ta về nhà rồi nói

chuyện được không?”

Hừ một tiếng, đôi môi đỏ

mọng của cô cong lên, chống nạnh hai bên hông, trông như ấm trà: “Không có nói

chuyện gì hết!”

"Đừng có khiêu khích

sự kiên nhẫn của anh.”

". . . . . ."

Vẫn không để ý tới anh.

"Oa Oa." Anh

càng lúc càng gần cô, hơi thở gần gũi ấm áp phả lên cái cổ trắng như tuyết.

Cô thở gấp, kinh hô:

"Lúc nào anh mới cách xa em đây! Tránh ra, lại gần em làm cái gì….”

Đôi mắt đen sa sầm, ánh

mắt lạnh lẽo nhìn miệng cô, có trời mới biết anh đã phải chịu đựng như thế nào

rồi!

"Anh không cho em đi

ra ngoài làm việc, em sẽ không nghe lời của anh! Hừ, anh nghĩ anh là ai? Dựa

vào đâu mà em phải nghe lời anh?”

Trong đại sảnh đang rất

yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên lời nói này.

Chuyện này…chuyện này, cô

gái này điên rồi! Sao lại dám nói với Tổng giám đốc như vậy, ai mà không biết,

Tổng giám đốc ghét nhất là bị người khác khiêu khích? Lần trước Tổng giám đốc

mang một cô gái vào công ty đã làm cho mọi người kinh ngạc lắm rồi, bây giờ lại

để cho một cô gái khiêu khích mình, rất độc mồm độc miệng?!

Chẳng lẽ. . . . . . Tổng

giám đốc của họ đã thay đổi rồi?

Không để ý đến những

người xung quanh, Ân Dập Diễm nhắc lại câu vừa nói: “Đừng có khiêu khích sự

kiên nhẫn của anh.”

Nếu mà cứ tiếp tục như

vậy, anh không biết được anh sẽ làm gì với cô, vì anh đã bị cái miệng nhỏ nhắn

của cô khiêu khích đến dục hỏa thiêu đốt rồi.

"A, ông trời. . . .

. ." Cô thở dài bất đắc dĩ, thổi tóc trên trán, đã rõ ràng như vậy rồi,

đúng là đàn gảy tai trâu! Dù có nói cái gì, anh cũng chỉ nói duy nhất một câu

đó.

Cho nên, cô bỏ cuộc,

không thèm tranh cãi với anh nữa, nếu mà nói nữa, chắc chắn cô sẽ mất kiên

nhẫn!

"Được rồi, em nghe

anh là được."

Nghe vậy, lúc này Ân Dập

Diễm mới cách xa cô một chút, nhưng hương thơm trên người cô vẫn quanh quẩn

xung quanh, không hề mất đi.

Anh thở một hơi thật sâu,

cô gắng đè sự xôn xao trong lòng xuống, vươn tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại

của cô.

Mà đúng lúc này, từ cửa

truyền đến âm thanh ngọt ngào thấu xương.

"Dập

Diễm."

Hai người cùng quay đầu

lại, kể cả các nhân viên vừa được xem trò hay. Ân Dập Diễm liếc nhìn, tất cả

các nhân viên đều phải cúi đầu xuống, người thì nghe điện thoại, người thì thảo

luận, quay lại làm việc như bình thường.

"Dập Diễm, người ta

rất nhớ anh. . . . . ." Chủ nhân của giọng nói đó đi tới cạnh hai người.

A? Chị gái xinh đẹp này

sao trông quen thế? Sở Oa Oa suy nghĩ, nhưng vẫn không nhớ cô ta là ai.

Bắc Xuyên Hạ Tử vừa mới

nhìn cũng thấy cô gái này rất quen, trầm tư một chút, đột nhiên nghĩ đến, cô

gái này…… Chính là người đã làm người cho người khác nhạo bang cô.

"Cô bé, chúng ta đi

ăn cơm tối thôi.”

Ân Dập Diễm gọi cô đang

ngây người.

Bắc Xuyên Hạ Tử hung ác

trừng liếc Sở Oa Oa, uốn éo thân hình quyến rũ như rắn nước, dính như kẹo kéo

bên người anh.

b* ng*c tròn trịa không

ngừng cọ sát.

"Xí, thật đáng

ghét." Sở Oa Oa bĩu môi khinh thường.

Bắc Xuyên Hạ Tử thèm để ý

đến cô, nhìn bộ dạng cô ta chưa ph*t d*c, sao mà qua được cô? Trước không phồng

sau cũng chả cong, đàn ông sẽ để ý đến cô ta? (hehe, có Diễm ca đó thôi)

Ân Dập Diễm nhìn thấy tất

cả, im lặng.

"Diễm, chúng ta đi

ăn cơm! Để ý cô ta làm gì, hơn nữa trừng mắt nhìn em, làm em đau cả mắt!”

Bắc Xuyên Hạ Tử thẹn quá

hoá giận, "Cô!" Nhưng lại nghĩ, cô còn có nhiệm vụ quan trọng hơn,

"Tôi không chấp trẻ con! Diễm………Người ta hôm nay tới tìm anh, là về Diễm

bang, cha nói…..”

Ân Dập Diễm toàn thân

chấn động, lập tức ngăn cản lời của cô, những chuyện trên hắc đạo này, dù thế

nào, cũng không thể để cho Oa Oa của anh biết.

Nếu cô biết anh có thận

phận khác là trùm xã hội đen…..

Ông trời ơi, không dám

nghĩ nữa, nếu cô biết thân phận của anh thì sẽ như thế nào?

Khinh bỉ, sợ hãi, hay là

ghét bỏ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.