Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 20


"Không đau."

Nhưng mà vẫn rất đau, rất đau!

Sở Oa Oa kêu, nhưng không

dám lớn tiếng, chỉ sợ làm cho chị gái xinh đẹp này cảm thấy áy náy.

Nghe cô nói không đau, cô

tiếp tân mới yên lòng, thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, cô lại nịnh nọt

nói: “Tiểu thư, nước hồ rất lạnh, sao cô không mặt thêm quần áo vào?”

Giọng nói của cô ta như

đang dỗ con nít.

Sở Oa Oa vui vẻ giơ hai

tay ra, cho cô tiếp tân xem con cá nhỏ trong lòng bàn tay.

Cá nhỏ hình như đã không

chịu được, ngoan ngoãn nằm trong bàn tay nhỏ bé của cô, thở hổn hển, như sắp

chết, cô tiếp tân thấy rất tội nghiệp.

"Tiểu thư, có thể

thả con cá vào bể không?” Mặc dù mồm nói vậy, nhưng tay cũng đã giúp Sở Oa Oa

thả cá vào lại trong hồ “Bây giờ chúng ta đi mặc thêm quần áo đã.”. Cô ngọt

ngào nói.

Mà Sở Oa Oa chớp đôi mắt

to, ôm tượng gỗ trong tay sờ lên quần áo, bàn tay cầm cá đã buông ra. Nhưng cô

vẫn không hiểu, cô mặc nhiều quần áo rồi, sao chị gái xinh đẹp này lại còn bắt

cô mặt thêm?

"Chị gái xinh đẹp,

em không mặt thêm quần áo nữa được không?”. Cô rất nóng mà.

Sau khi thả con cá về hồ,

cô tiếp tân quay đầu nhìn cô gái vẫn ngồi bên cạnh hồ cá, “Nhưng mà, Tổng giám

đốc…”

"Chị nói Diễm

sao?"

"À, đúng vậy."

Trong lòng kinh ngạc, cô gái này lại gọi Tổng giám đốc than mật như thế, càng

rõ vị trí của cô ấy trong lòng Tổng giám đốc rồi!

"Anh ta chả có quan

hệ gì với em cả!" Sở Oa Oa xoa xoa hai chân đau nhức vì ngồi lâu, nói với

chị tiếp tân: “Chị gái xinh đẹp, bây giờ chúng ta có thể đi tìm Diễm không?”

"Có thể có

thể."

Đã nói tôi và Tổng giám

đốc không có quan hệ gì rồi, chị ta còn ngạc nhiên cái gì?

Tay trái cầm rối gỗ, tay

phải xoa cái bụng đang sôi sùng sục, tự an ủi: “Đợi thêm chút nữa, chờ Diễm làm

xong việc rồi chúng ta đi ăn cơm.”

Thân hình nhỏ nhắn hoạt

bát, đi vào phòng làm việc của Tổng giám đốc, nhưng chưa vào đến nơi, giọng nói

mềm mại đã tràn ngập cả phòng.

"Diễm, em đã về

rồi!"

Thật ra không cần nói, Ân

Dập Diễm cũng biết Sở Oa Oa đã vào phòng, chỉ cần nhìn qua camera cũng có thể

nhìn thấy.

Anh đặt bút xuống, tay

day day huyệt thái dương, để giảm bớt căng thẳng.

"Chơi rất vui

sao?"

"Đương nhiên là vui

rồi!" Sở Oa Oa đóng cửa lại, ôm tượng gỗ ngồi ở trên ghế sa lon trong

phòng, “Diễm, em bắt được rất nhiều cá đó!”

Cô vui vẻ, anh cũng vui

vẻ.

Anh chậm rãi đi về phía

cô, ngón tay thô ráp v**t v* khuôn mặt mịn màng, trẻ con của cô, Ân Dập Diễm

khàn khàn nói: “Oa Oa, chúng ta đi ăn cơm.”

"Được được."

Sở Oa Oa víu lấy tay phải

của Ân Dập Diễm, vui mừng nói: “Chúng ta đi ăn cơm nào!”

Đôi mắt sắc bén như chim

ưng, nhưng khi nhìn cô thì lại rất dịu dàng.

Xem ra, anh đã hoàn toàn

thua cô rồi! Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, kỳ thật, thua cô bé này cũng không

phải vô lý.

Ít nhất. . . . . . Đây là

lần đầu tiên có một cô gái làm tim anh loạn nhịp.

Không như mọi lần trước,

cho dù có đi đến đâu, luôn có rất nhiều người đẹp đi bên cạnh, hoặc bám theo

anh. Có rất nhiều nguyên nhân, cũng vì anh đẹp trai lại lạnh lùng, than hình

cao lớn, có gia thế hùng hậu, làm mưa làm gió trong giới hắc đạo.

Một người đàn ông hoàn mỹ

như vậy, các cô gái sao có thể không động lòng?

Chỉ cần giang tay, vô số

phụ nữ cho anh lựa chọn. Nhưng mà, anh không thích——

Những người phụ nữ kia

lòng tham không đáy, dối trá, làm anh thấy rất phiền toái, chán ghét!

Nhưng cô lại là ngoại lệ,

lần đầu tiên gặp, anh đã bị sự hồn nhiên của cô hấp dẫn. Lúc đó, cô đơn thuần

như một bông hoa bách hợp, không chút tỳ vết, hương thơm ngọt ngào, làm cho anh

say đắm.

Vì vậy, anh muốn cô ở lại

bên mình, anh muốn cô biết rằng, đời này, dù có ra sao, anh sẽ không bao giờ

cho cô đi.

Anh không muốn trở lại

thế giới hắc ám kia, không muốn trở lại một cuộc sống không có mặt trời!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.