Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 18


Ân Dập Diễm lạnh lùng

liếc nhìn thư kí Hà, thấy đỉnh đầu anh ta dường như run lên, lúc này mới thu

hồi tầm mắt.

Một lúc lâu, Ân Dập Diễm

lãnh đạm mở miệng: "Thư kí Hà, đem bản thảo của bản kế hoạch vào

đây."

Nói xong, anh ôm Sở Oa Oa

đi vào văn phòng.

Thư kí Hà bị ánh mắt của

anh ta nhìn chằm chằm đến bây giờ còn chưa có phục hồi tinh thần, mồ hôi lạnh

chảy ròng ròng. Sáng sớm đã bị ánh mắt của người ta làm rét run, mặc dù không

thoải mái, nhưng mà, anh không có biện pháp, dù sao Ân Dập Diễm cũng là của cấp

trên của anh. Nếu như anh đắc tội, vậy nửa đời sau anh lấy cái gì mà ăn (kiếm

sống)?

Ai, coi như xong rồi, tốt

nhất là anh chăm chỉ làm việc thôi!

Nghĩ như vậy, thư kí Hà

vội vàng cầm bản kế hoạch ngày hôm qua thức đến ba giờ sáng mới làm xong, gõ

cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc.

"Tổng giám

đốc."

"Vào đi." Giọng

nói bên trong luôn luôn lạnh lùng như vậy.

Thứ kí Hà lau mồ hôi,

dung bộ dạng mỉm cười nịnh nọt đi vào. Anh đem bản kế hoạch đặt ở trên mặt bàn,

sau đó đứng bên cạnh giống như khúc gỗ, lẳng lặng chờ Tổng giám đốc đại nhân xử

lý.

Anh đứng ở bên cạnh, con

mắt thỉnh thoảng nhìn bên cạnh Ân

Dập Diễm.

Vừa rồi Tổng giám đốc đại

nhân dẫn cô gái nhỏ vào, đang chăm chú nhìn vào cái gì đó trong máy vi tính,

không biết đang làm cái gì. Á. . . . . . Đợi chút, đang nhìn cái gì đó trong

máy vi tính? !

Trời ạ! Người nào mà

không biết trong máy vi tính của Tổng giám đốc, đều là văn kiện cơ mật của cả

tập đoàn, mà Tổng giám đốc đại nhân lại cho một cô gái xem máy tính của anh?

Ngay cả anh thư kí Hà ——

làm việc tại Ân thị bốn năm, đừng nói nhìn, mà ngay cả đụng vào, sờ vào cũng

không được!

A, anh nghĩ nhất định anh

bị mù rồi!

Nhìn một lúc, Ân Dập Diễm

anh mới dời mắt khỏi bản kế hoạch. Anh nhăn mày, lạnh lùng mà nhìn thư kí Hà:

"Bản kế hoạch này thật ngu ngốc, anh làm mà không thấy xấu hổ sao? Anh tới

công ty làm gì, ngồi chơi xơi nước?”

Xong rồi! Thư kí Hà âm

thầm kêu khổ, vất vả thức đến ba giờ sáng, mới làm được bản kế hoạch, lại bị

nói là ngu ngốc ’? Anh rõ ràng rất chăm chỉ làm việc!

"Tổng giám đốc, bản

kế hoạch này. . . . . ."

"Làm lại."

Giọng nói không thể nghi ngờ, không có chút chần chừ.

Thư kí Hà đành phải cầm

bản kế hoạch, lắp bắp mà đi ra khỏi phòng.

Đôi mắt lạnh lẽo nhìn

thoáng qua, thấy Sở Oa Oa tay phải chống cằm, đôi mắt to đáng yêu chớp chớp,

đôi chân lắc la lắc lư, cái miệng nhỏ nhắn đang hát, anh không biết đó là bài

nào

Cô bé này thật là nhàn

nhã!

Anh nhấc tay, Sở Oa Oa

ngồi trong lồng ngực anh.

Véo má hồng của cô, đến

khi cô nhìn anh, anh mới ngưng tay. Ân Dập Diễm thích tựa cằm trên đầu cô, hai

mắt khẽ nhắm lại. Chỉ có ở bên cạnh cô anh mới có thể thoải mái như vậy.

"Cô bé, em vừa xem

cái gì đấy?" Anh hỏi.

"Xem cũng chả

hiểu."

Đúng a! Cô vừa nhìn vào

những con số kia, chữ, lại còn có mấy từ tiếng Anh, hoàn toàn không hiểu gì. Từ

nhỏ cô học đã không tốt, nhất là tiếng Anh, những chữ kia bay lượn trước mắt

cô, cô nhìn mà đau cả đầu!

"Trong máy có trò

chơi, nếu chán em có thể chơi.”Anh chỉ vào, rồi mở máy tính tìm trò chơi cho

cô.

Nghe anh nói được chơi,

hai mắt cô sáng như sao, rất vui sướng. Sở Oa Oa vội vàng nhảy ra khỏi ngực

anh, chạy đến trước máy vi tính, bàn tay bé nhỏ cầm con chuột, di chuyển qua

lại. Đôi mắt cũng chuyển động theo.

"Oa Oa, bây giờ em

chơi đi, đến chưa chúng ta sẽ cùng đi ăn cơm.”

"Ok!"

Nghe cô trả lời, anh liền

bắt đầu đặt toàn bộ tâm trí vào công việc, trên bàn có rất nhiều việc đang chờ

anh giải quyết.

Vì vậy, trong văn phòng

làm việc to lớn, chỉ nghe thấy thanh âm của con chuột kích qua lại, âm thanh

lật giấy xem văn kiện, và tiếng ngòi bút viết trên mặt giấy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.