Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

Chương 12


Bàn tay nhỏ bé bắt lấy

túm lấy cái chăn, cẩn thận nói: "Không sao không sao. . . . . . Ngã sấp

xuống."

Nghe vậy, Ân Dập Diễm mới

bình thường lại, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh.

Anh cúi người, ôm lấy Sở

Oa Oa, nhẹ nhàng đặt lên giường, như là đặt một đứa trẻ con nghịch ngợm. Hắc. .

. . . . Chính xác là búp bê.

"Em làm sao mà lại

ngủ ở trong này?" Hồi lâu, cô mới hỏi điều nghi vấn trong lòng mình.

"Quên rồi sao? Em

nói muốn anh chuẩn bị phòng cho em."

Có lẽ, chỉ có cô, anh mới

có thể kiên nhẫn giống như thế này, để giải thích nghi vấn của cô.

Sở Oa Oa bừng tỉnh, cô

nhớ tới chuyện buổi chiều ngày hôm qua, hóa ra là chính mình yêu cầu . . . . .

.

Đột nhiên, cô nhấc chăn

lên, không khí lạnh lẽo lập tức tràn vào. Cô rùng mình một cái.

Ân Dập Diễm cau mày,

không vui với hành động của cô, anh chặn lại bàn tay nhỏ bé của cô đang muốn mở

cửa, "Muốn đi đâu?"

"Ngày hôm qua anh có

nói sẽ mua cho em một con rối gỗ." Bây giờ cô muốn xuống tầng tìm xem, anh

có thất tín hay không.

Rối gỗ mà tối hôm qua cô

nói với anh, anh cũng đã cho người đi mua rồi, đang ‘ nằm ’ tại trên ghế sa

lon.

"Chờ đã, mặc quần áo

vào đã." Ân Dập Diễm lấy quần áo anh chuẩn bị cho cô, tự mình mặc cho cô,

:Rối gỗ anh đã mua rồi.”

Sở Oa Oa vui mừng cười,

không nghĩ anh giữ lời như vậy, cô phối hợp với anh, giơ tay lên, cúi đầu xuống

để cho anh mặc quần áo. (sao giống chăm con vậy trời)

Mặc quần áo xong, cô đã

không thể chờ được nữa mà chạy xuống tầng tìm rối gỗ. Từ nhỏ cô đã có sở thích

quái dị là mỗi ngày phải có rối gỗ, cho dù thế nào, chỉ cần có rối gỗ, cô cảm

thấy rất an tâm. Nếu như không có rối gỗ làm bạn, cô cảm thấy thiếu thiếu thứ

gì đó, sẽ không hào hứng.

Cha mẹ cũng muốn cô bỏ

cái tật xấu này, nhưng đó đã thành thói quen tự nhiên, không thể bỏ được!

Cho nên, dần dà, cha mẹ

cũng măc kệ cô, còn lựa chọn rối gỗ giúp cô.

Nhưng mà. . . . . . Tối

hôm qua cô không có ôm rối gỗ đi ngủ, thế thì hôm qua cô ngủ như thế nào?

Thật sự đau đầu a!

Cô lắc lắc đầu, thôi,

không thèm nghĩ nữa . Coi như cô đầu gỗ đi, nghĩ một ngày chỉ sợ cũng không

nghĩ ra được, đi tìm rối gỗ của cô vẫn quan trọng hơn!

Nhưng mà nhưng mà. . . .

. .

Vừa thấy rối gỗ, cô cũng

đã ngạc nhiên tới mức nói không ra lời, chuyện gì đây? Cô chỉ muốn anh mua rối

gỗ mà thôi, sao cái con rối gỗ này lại bằng chiều cao của cô thế? !

Sốc.

Cô nuốt nước bọt, quay

đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn kia.

"Diễm. . . . .

." Giơ ngón út lên, chỉ chỉ về hía con rối gỗ trên ghế sa lon, “Nó to quá!

Đó là cho em sao?”

Ân Dập Diễm trầm mặc,

nhưng đôi mắt lại có sự vui vẻ. Vẫy vẫy tay, cho tất cả người hầu lui.

Sở Oa Oa hét lên một

tiếng, chạy đến, ôm con rối gỗ to bằng cô không hơn không kém. Lúc sau, lại bổ

nhào lên người Ân Dập Diễm, cả người ở trên người anh, giống như con gấu koala.

Hai cái chân nhỏ trắng

như ngọc, kẹp chặt eo của anh, bàn tay nhỏ bé vòng qua cổ của anh: "Quá

tuyệt vời! Oa Oa rất thích, rất thích anh a!"

Ở trên người anh mè nheo,

gò má cứ cọ cọ lên ngưc anh.

Ân Dập Diễm nhịn không

được kêu lên một tiếng, đáng chết! Cô bé này muốn anh làm Liễu Hạ Huệ sao?

Tưởng anh là Liễu Hạ Huệ à, mà ngồi trong lòng anh đùa nghịch? Đúng là đùa với

lửa, còn không ngại ngùng mà tựa trên người anh!

Mồ hôi lạnh từ trán của

anh nhỏ xuống, chảy xuống gân xanh trên trán, nhìn là anh biết anh đã kiềm chế

đến mức nào!

"Oa Oa. . . . .

." giọng nói khàn khàn, người hiểu chuyện đều có thể đoán được, nhưng Sở

Oa Oa lại đơn giản như tờ giấy trắng, hoàn toàn không hiểu.

Cô ngẩng đầu, hỏi:

"Cái gì?"

Hỏi xong, cô mới phát

hiện, người đàn ông biết tên cô!

Bỗng dưng, lời dạy bảo

của cha mẹ làm cho cô cảnh giác. Không được nói chuyện với người lạ!

Nhưng. . . . . . Cô đã

biết tên của anh, như vậy. . . . . . Anh biết tên của cô cũng đúng mà? Cô lo

lắng làm gì chứ?

Ân Dập Diễm nhìn thấy cô

cảnh giác, chớp chớp mắt, cũng không nói gì.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.