Cơ Trưởng, Cất Cánh Đi

Chương 7: Chương 7 Đưa cái gì mà có thể khiến cho người ta nhìn thấy nó là sẽ nhớ đến cậu, chứ bánh gatô thì là m sao có thể nhìn v�


Mọi người trong tổ bay gần như đều đi ra ngoà i, chỉ riêng Lương Tấn không đi, ở trong phòng ngồi đọc sách. Sách anh đang đọc chính là loại sách có liên quan đến quân sự. Tay vừa mới lật sang trang mới, điện thoại ở trên bà n kêu lên một tiếng.

Mở điện thoại ra xem, tin nhắn nhận được là một tấm hình. Anh nhìn và o tấm hình và i giây, đầu ngón tay trượt xuống dưới, thấy có một tin nhắn: Có chút chuyện nhỏ xảy ra, nhưng vẫn đến nơi bình an. Giống như là những người thân, khi đến nơi lại báo bình an cho nhau. Trong đầu Lương Tấn ngay lập tức nghĩ đến bây giờ ở Bắc Kinh: Mười hai giờ rưỡi khuya.

Anh nhìn qua tin nhắn, một lần nữa để điện thoại xuống bà n, khuôn mặt không có bất kỳ biểu hiện nà o, tiếp tục đọc sách.

Ngoà i cửa sổ vang lên một loạt tiếng động, Lương Tấn quay đầu đưa mắt nhìn ra ngoà i cửa sổ, trời mưa. Mà mưa không lớn. Trước đó và i ngà y, có một trận mưa lớn như trút nước và o London, nước mưa trà n và o đến trạm xe lửa, đã có rất nhiều chuyến bay bởi vì cơn mưa đó mà đến trễ. Mấy ngà y nay, thời tiết trông có vẻ tốt hơn. Anh thoáng nhớ lại, đà i truyền hình BBC (1)dự báo là sẽ không có mưa. Tin dự báo từ trước đến nay đều không chính xác một trăm phần trăm, giống như bây giờ trời đang bắt đầu mưa. Vì vậy, đến ngà y trở về điểm xuất phát, còn phải phân tích dự đoán thời tiết một lần nữa.

Lương Tấn đứng dậy, lấy tay đóng sơ cửa sổ, không đóng kín hoà n toà n.

Khu nhà Vưu Châu Châu ở là chung cư Lạp Đặc Phương, cách sân bay hơn bốn mươi cây số. Sau khi cô về nhà thì trời cũng vừa bước sang ngà y mới. Chung cư Lạp Đặc Phương là một khu nhà ở cao cấp ở trung tâm Bắc Thà nh. Ra, và o hoặc ở đều là những thà nh phần trí thức từ bên ngoà i đến thà nh phố nà y để công tác, hoặc là người ở một lĩnh vực tinh anh nà o đó.

Vưu Châu Châu là người địa phương, nhưng vì chung cư nà y khá gần với công ty, vì vậy cô thuê chỗ nà y để ở.

Vừa về đến nhà điều đầu tiên cô là m chính là đi ngủ. Cô có hẳn một ngà y để nghỉ ngơi, mà nghỉ ngơi của cô đồng nghĩa với việc cả ngà y đều ngủ.

Sau khi cô ngủ dậy lại gọi điện thoại cho bạn thân mình. La Xán Xán đang bay đi California(2), phải qua ba ngà y sau mới quay về điểm xuất phát. Cô và La Xán Xán lại bỏ lỡ thời gian gặp nhau. Vì thế cô chỉ có thể ở trong điện thoại, nhờ vả La Xán Xán kể cho cô nghe mọi thông tin về Lương Tấn.

“Anh chà ng cơ trưởng mới tới kia đó hả? Cậu ngắm trúng anh ta sao?” La Xán Xán hỏi.

“Đúng vậy, ngắm trúng rồi. Anh ta chính là anh chà ng mà tớ gặp ở Rome đó.”

“Mặc dù tớ và anh ta ở cùng một công ty, nhưng tớ vẫn không biết bao giờ tớ mới có thể gặp mặt anh ta đâu.”

Vưu Châu Châu nói: “Chuyện nà y thì đương nhiên tớ biết, nhưng cậu luôn có thể xem được thông tin và thời gian chuyến bay của anh ta, đến lúc đó nhất định cậu phải nói cho tớ biết.”

La Xán Xán đồng ý, nhưng khi Vưu Châu Châu định tắt điện thoại, cô nghe La Xán Xán “Ôi” một tiếng, nhưng lại không nói lời nà o, Vưu Châu Châu hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Sinh nhật của đà n ông, thì nên tặng gì?” La Xán Xán hỏi.

Vưu Châu Châu nằm trên giường, lăn một vòng, cười xấu xa: “Món quà sinh nhật mà đà n ông thích là phụ nữ. Cậu đem bản thân mình đi tặng là được nhất đó.”

“Vưu Châu Châu, tớ đang nghiêm túc.”

“Vậy thì còn phải xem người đà n ông đó là ai.”

La Xán Xán do dự trong giây lát rồi nói: “Nguyên Nghị.”

“Tớ biết ngay.” Vưu Châu Châu nói: “Cậu còn chưa tỏ tình với anh ta sao?”

“Cậu biết mà .”

Vưu Châu Châu quả thực là biết rất rõ. La Xán Xán yêu anh rể của cô ấy. “Nà y, tớ nói bao nhiêu lần rồi. Anh ta là anh rể cậu thì đã sao? Chị của cậu đã mất gần năm sáu năm nay rồi, nếu cậu thích thì có thể mạnh dạn mà nói! Cậu còn sợ người khác bà n tán sao?”

La Xán Xán thở dà i, bản thân cô luôn có đủ mọi lo lắng, không dám tiến đến bước kia. Ví dụ như cô thích người đà n ông của chị gái, hoặc là Nguyên Nghị quá ưu tú, cô thấy bản thân mình không xứng đáng với anh, hay là từ nay về sau cô cháu gái nhỏ sẽ không thích cô…(3)

“Được rồi.” La Xán Xán nói: “Tớ đem bánh gatô đến thì sẽ ổn.”

Vưu Châu Châu lườm một cái, đề nghị: “Đưa cái gì mà có thể khiến cho người ta nhìn thấy nó là sẽ nhớ đến cậu, chứ bánh gatô thì là m sao có thể nhìn vật nhớ người được.”

Nói chuyện với La Xán Xán xong, Vưu Châu Châu sắp xếp lại hà nh lý. Từ trong vali cô tìm thấy “Quả cầu thủy tinh mà cháu gái nữ hoà ng Elizabeth thích nhất” và cả chiếc mặt nạ dữ tợn kia. Đem hai vật nà y, một cái trưng cạnh TV ngoà i phòng khách, còn cái còn lại cô để trên kệ tủ.

Sau đó phải đến công ty. Cô mở máy tính bảng ra, vừa đăng nhập và o mạng của công ty lập tức nhận được thông báo. Tất cả các nhân viên trong công ty đều phải tham gia và o buổi tọa đà m an toà n. Cách đây không lâu vừa mới có một buổi tọa đà m an toà n, nhưng nhanh như vậy đã lại có thêm một buổi tọa đà m. Cô biết, bởi vì ba ngà y trước hãng hà ng không Malaysia đã có một chiếc máy bay Boeing 777 đã bị rớt. Cô kiểm tra lịch một chút, cả ngà y kế tiếp đều sẽ không có lịch bay, vì vậy bèn phải tham gia buổi tọa đà m.

Trong phòng họp lớn của công ty Bắc Hà ng đã có hơn ba mươi người ngồi đợi. Bọn họ toà n bộ đều là cơ trưởng, cơ phó, tiếp viên trưởng và các tiếp viên.

Vưu Châu Châu đến vừa hay còn khoảng mười phút trước khi buổi tọa đà m bắt đầu. Mọi người đang ngồi thấy cô đến, ai cũng sôi nổi chà o hỏi. Cô đi đến hà ng cuối cùng ngồi xuống, cùng với mười mấy người khác sắp vị trí, mỗi người một ý, xem ra một chút cũng không cân đối.

Bất quá, khoảng một lát sau có người ngồi xuống bên cạnh cô, là Lục Phi và Tần Hãn.

“Không bay cùng?” Vưu Châu Châu nghiêng đầu hỏi hai người.

“Không có đâu.”

Hai người đồng thanh trả lời.

“Hôm nay có đà n anh mà tôi sùng bái nhất đến diễn thuyết, do đó tôi nhất định phải đến tham gia.” Lục Phi nói.

Tần Hãn nói: “Anh ta cũng là người tôi sùng bái nhất.”

Vưu Châu Châu tò mò: “Hai người các cậu đều sùng bái? Ai vậy?”

Đang nói, một người bận đồng phục mà u trắng, mang theo đồng phục mà u đen tỏa ra khí chất đà n ông, bước đến bà n hội nghị.

Vưu Châu Châu ngẩng đầu, nhíu mà y lại, người đó không phải Nguyên Nghị thì còn có thể là ai chứ?

Buổi tọa đà m kết thúc, Nguyên Nghị rời đi. Cô liền gửi hình chụp Nguyên Nghị đang diễn thuyết kia cho La Xán Xán. Ánh mắt của La Xán Xán cũng khá đó chứ, Nguyên Nghị là một người đà n ông tuấn tú, vừa nãy lúc diễn thuyết phong thái rất xuất sắc. Hiện nay anh ta đang là huấn viên dạy lái máy bay. Huấn luyện viên phi công là một trình độ mà phi công nà o cũng muốn đạt đến.

Hệ thống nội bộ bên trong Bắc Hà ng, Vưu Châu Châu lại có lịch bay —— Bắc Thà nh đến London, sân bay Heathrow. Hai ngà y sau bay.

Cô tính thời gian một chút, và o lúc cô bay đến London chính là lúc Lương Tấn từ đó bay về lại điểm xuất phát. Quả nhiên là không gặp nhau được, cô thở dà i.

Chú thích:

1.BBC- viết tắt cụm từ tiếng Anh: British Broadcasting Corporation. BBC là đà i truyền hình quốc gia lâu đời nhất trên thế giới cũng như là đà i truyền hình lớn nhất thế giới theo số lượng nhân viên.

2.California: là một tiểu bang ven biển phía tây của Hoa Kỳ. Với dân số là 38 triệu người[1] và diện tích 410,000 km2 (158,402 mi2), California là tiểu bang đông dân nhất Hoa Kỳ và lớn thứ ba theo diện tích.

3.Mình đang suy nghĩ đến, sau khi mình hoà n bộ nà y sẽ định tiếp tục nhảy tiếp hố hệ liệt nà y á. Mà tác giả chưa đà o xong, mình sẽ đợi tác giả hoà n thì mình sẽ tính tiếp bộ nà y nhé =))))

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.