Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 42


Diệp

Phiên Nhiên biết rằng mình đang nằm mơ.

Bởi

vì cô trông thấy Dương Tịch, giữa chốn đông người, tuy không rõ ràng nhưng cô

biết chắc chính là cậu, chiếc áo sơ mi trắng, quần bò xanh đậm, bên ngoài trùm

áo khoác jacket màu tro nhạt, ánh mắt sắc nhọn trong suốt, đường nét khôi ngô

sâu thẳm trên gương mặt.

Trong

giấc mộng, cô bán mạng xông vào đám đông, hướng gần về phía cậu. Thế nhưng, dẫu

cho cô gắng sức lách những người cạnh mình ra vẫn không thể chạm vào cậu. Cậu

cách cô quá xa, cô dốc hết sức cũng chẳng thể nào rút ngắn khoảng cách giữa cô

và cậu.



kiệt sức bất lực, đứng chết trân tại chỗ, dõi mắt nhìn theo bóng hình cậu càng

nhỏ dần, khoảng cách giữa hai người càng xa dần. Sau đó thì cậu chợt biến mất

dạng. Cô dường như bị ai đó đẩy vào hố sâu không đáy, cứ thế rơi mãi rơi mãi xuống

tận nơi tăm tối không có điểm giới hạn.

“Dương

Tịch!" Cô gào to, tỉnh giấc mộng. Căn phòng vắng lặng trống trải duy chỉ

mình cô.

Trong

đêm tối, xung quanh bốn bề đen kịt, cô không tìm thấy dép, bước đôi chân trần

xuống mặt sàn nhà lạnh ngắt, quờ quạng trong bóng tối rồi bước đến ban công.

Bên

ngoài căn phòng, ánh trăng mát lạnh, hệt như ánh thủy ngân trải dài khắp mặt

đất. Cô cần chút ít không khí trong lành, cô hít một hơi thật sâu, vậy mà con

tim vẫn trong tình trạng kinh hoàng và bất lực.

Diệp

Phiên Nhiên, đó chỉ là giấc mơ mà thôi. Cô thầm nhủ, đến giờ, cô chỉ có thể gặp

cậu trong cơn mơ.

Thế

nhưng, dù đó là giấc mộng thì cô vẫn chẳng thể nào tiếp cận với cậu, chẳng cảm

nhận được hơi ấm cùng hơi thở của cậu, chẳng cách gì nghe được giọng nói của

cậu.

Dương

Tịch bỏ đi một mạch, mất dạng trong biển người mênh mông, chỉ để lại cho cô nỗi

hối hận cùng sự ngỡ ngàng.

Hai

người từng một thời thân thiết quen thuộc hệt như da thịt trên cơ thể mà nay

hoàn toàn cách biệt, bặt vô âm tín giữa hai bờ đại dương mênh mông.



không biết cậu đang ở đâu, cũng chẳng biết hiện giờ cậu ra sao, đã có bạn gái

hay đã kết hôn? Hồi mới tốt nghiệp cô vẫn thường hay liên lạc với Trần Thần,

nhưng hai người cố ý không nhắc đến Dương Tịch. Sau này cô và hắn dần xa cách,

tin tức của Dương Tịch càng chẳng thể nào dò la được nữa.

Khổng

Thiên Thiên từng nói, nếu chỉ vì lòng tự tôn của mình mà đánh mất đi người quan

trọng nhất trong cuộc đời mình thì cô nhất định sẽ hối hận cả đời!

Đúng

vậy, Dương Tịch à! Em hối hận rồi, em hối hận đã không trân trọng tình cảm của

anh. Vì sao khi còn son trẻ, chúng mình cứ ôm khư khư niềm kiêu hãnh đến ngây

thơ mà lơ là lãng quên đi những thứ thực sự quan trọng. Vì sao khi anh ra đi

rồi em mới hiểu thế nào là



đôi khi, cô thực sự cảm thấy số phận con người rất kỳ lạ khó hiểu. Ông trời sắp

đặt cho cô và Dương Tịch gặp gỡ và yêu nhau rồi lại chia tay, rốt cuộc là vì

cái gì? Lẽ nào chính là để cô hối hận hay sao?



không biết số phận cùng cuộc sống sau này của mình sẽ ra sao. Chỉ biết một điều,

cô hiểu rõ hơn ai hết, trên thế gian này cô sẽ không thể tìm được người nào yêu

cô như Dương Tịch, mà cô cũng chẳng còn đem lòng yêu người khác như năm xưa đã

yêu Dương Tịch.

Trong

cuộc đời con người, chỉ một lần yêu chân thật, nếu đã đánh mất nó rồi, vậy thì

cuộc sống chỉ còn lại sự gượng gạo, miễn cưỡng yêu đương, chấp nhận kết hôn,

gượng ép tìm một người đàn ông không có tình yêu nhưng có tình cảm, cùng sát

cánh bên nhau, tôn trọng nhau, nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.

Nhưng

cô không muốn gượng ép, quả thực không muốn, cũng chẳng cam lòng.

Dương

Tịch, em nhất định sẽ đợi, đợi đến ngày chính miệng anh nói với em, anh không

còn yêu em nữa, khi đó em mới từ bỏ hy vọng, từ bỏ sự chờ đợi của mình...

Hồi

chuông điện thoại chói tai vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đêm khuya.

Diệp

Phiên Nhiên quay về phòng, nhấc lấy điện thoại trên bàn trà. Là Chung Ni, cô em

họ của cô.

“Chị

à, em đã yêu rồi! Tình yêu của em đã đến rồi!” Cô thét lên trong điện thoại.

Diệp

Phiên Nhiên nhìn đồng hồ theo phản xạ, nửa đêm hai giờ, nha đầu này tám mươi

phần trăm là vừa từ vũ trường về nhà.

“Người

đó là ai vậy?" Cô hỏi chiếu lệ, chẳng màng để tâm. Hai mươi tuổi đầu, cô

em họ mơ màng trước mặt mình đã trải qua mấy cuộc tình, đổi bạn trai còn miệt

mài hơn cả thay nộ

“Chị

không quen đâu, anh ấy vừa đến công ty bọn em!" Chung Ni phấn khởi nói:

“Người siêu bảnh trai, có thể liệt vào hàng cực phẩm, lần sau có cơ hội em sẽ

giới thiệu cho chị. Thôi, em buồn ngủ chết được, em đi ngủ đây!" Cô em

nhanh chóng ngắt điện thoại, ống nghe vọng lại tiếng máy bận tút tút.

Diệp

Phiên Nhiên đặt điện thoại xuống, dở khóc dở cười.

Đây

chính là cuộc sống lớp trẻ thời nay, hẹn hò yêu đương một lần thì hận một nỗi

chỉ muốn cả thiên hạ đều biết. Nhớ lại bản thân cô năm xưa, quen Dương Tịch một

thời gian rất dài mà vẫn còn giấu giấu giếm giếm. Thực ra, Diệp Phiên Nhiên rất

ngưỡng mộ cá tính chẳng biết sợ sệt, hoạt bát nhanh nhẹn, dám yêu dám hận của

cô em họ, chẳng giống với cô năm xưa, tự ti, cô độc, dỗi hờn. Dù rằng có được

tình cảm của Dương Tịch cũng chẳng thể khiến cô tự tin lên được...

Trở

lại nằm trên giường nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác buồn ngủ.



ngồi phắt dậy, bật chiếc đèn đầu giường, nhấc lấy cuốn sách Những chuyện triều

nhà Minh đặt bên gối lật ra

vài trang. Những

ngày tháng không có tình yêu, đêm tối khó ngủ, ban ngay cô quạnh, chỉ có những

trang sách bầu bạn cùng cô trải qua vô số buổi sớm tối chiều hôm.

Sáng

hôm sau, tiếng chuông đồng hồ vang lên đánh thức Diệp Phiên Nhiên, cô vội vàng

rửa mặt, mua ổ bánh mỳ, hộp sữa đầu ngõ rồi chen chân lên xe buýt. Số may mắn

thì còn có chỗ ngồi, đen đủi thì chỉ có thể đu người trên lối đi bị mọi người

đẩy tới đẩy lui, th* d*c chạy vào tòa nhà cao ốc, cô ngước mắt nhìn chiếc đồng

hồ lớn treo trên tường. Còn may, mới chỉ tám giờ bốn mươi sáu phút, cô thầm thở

phào nhẹ nhõm.

Trước

hai khoang thang máy nghẹt cứng người, mặt ai nấy không lộ chút cảm xúc, ánh

mắt thất thần. Thang máy vừa đến, mọi người chen chúc vào trong, ép cô vào một

góc. Trong không gian hẹp tựa ép cá mòi, mùi bốc thum thủm, gần như chẳng có chút

khe hở nào. Khoảng cách gần cạnh những người xa lạ khiến cô thấy rất phiền

muộn, cực chẳng đã phải chịu đựng. Thang máy dừng ở tầng mười, cô g sức luồn

người ra ngoài. Bước vào phòng làm việc, cả núi công việc trên bàn đang chờ cô,

và thế là một ngày làm việc đầy bận rộn bắt đầu. Cuộc

sống ngày làm tám tiếng bắt đầu từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, bận rộn,

căng thẳng, đơn điệu, lặp lại ngày nào cũng như ngày nào nhưng lại không được

phép oán trách. Bác Tổng sắc mặt giọng nói nghiêm nghị cảnh cáo mọi người về

nguy cơ khủng hoảng tài chính và nền kinh tế khó khăn hiện tại, cả nước mấy

trăm ngàn sinh viên đại học ra trường không tìm được việc làm. Mọi người phải

trân trọng bát cơm trong tay mình. Câu nói “Hôm nay không cố gắng làm việc,

ngày mai phải ra sức kiếm việc” tuyệt đối chẳng phải là lời đe nẹt suông.

Diệp

Phiên Nhiên mừng thầm mình không phải là một trong số mấy trăm ngàn người đó.

Người ta nói thế hệ 8x đời sau là thế hệ sống trong sung sướng bao bọc, là thế

hệ lụn bại suy sụp. Quả thật, đời sống vật chất thế hệ thập niên 80 phong phú

hơn thế hệ những năm 60 và 70, tuổi thơ không phải lo lắng về miếng cơm manh

áo, nhưng phải gánh chịu áp lực cạnh tranh và tranh đấu sinh tồn dữ dội chưa

bao giờ có.

Vất

vả cực nhọc sáu năm tiểu học, siêng năng miệt mài ba năm trung học cơ sở, lao

lực mất ăn mất ngủ ba năm trung học phổ thông, lại thêm trước mắt là kỳ thi đại

học rồi lại mau mau chóng chóng tuyển sinh quốc gia, a lê hấp nhận bằng tốt

nghiệp cử nhân đại học. Học phí đại học đắt đỏ vô cùng, hơi một chút là mấy

ngàn vạn, giở đủ ngón nghề của bản thân mới cầm được tấm chứng chỉ Anh văn cấp

bốn, tốt nghiệp xong, học hàm học vị chứng chỉ đầy đủ thì Nhà nước chẳng chịu

bố trí phân bổ công tác. Cái mác "thiên tử tài năng" ngày nào bỗng

chốc xuống giá, vừa tốt nghiệp xong thì đã thất nghiệp rồi.

Trăm

cay ngàn đắng mới xin vào làm nhân viên văn phòng trong công ty, phụ nữ làm

việc như đàn ông, đàn ông cật lực như súc vật, tăng ca mỗi ngày, vậy mà số tiền

kiếm được cũng chẳng nhiều nhặn hơn người công nhân làm công với học lực trung

học là bao.

Gây

dựng sự nghiệp xong thì còn phải lập gia đình, vừa bước chân ra ngoài xã hội

đâu đã tích lũy được gì. Chế độ phúc lợi phân cấp nhà cửa là thời vàng son đã

qua. Chế độ chính sách ưu đãi cải cách nhà ở đã biến mất vô duyên vô cớ, tiền

trợ cấp tích lũy nhà ở ít ỏi đến đáng thương lại vấp phải nạn đầu cơ đất đai

nhà cửa, càng lúc càng nóng sốt, càng lúc càng

đắt đỏ. Cả năm vất vả cực khổ cứ cho là nhịn ăn nhịn uống,

tiền tiết kiệm dành dụm cũng chẳng thể mua nổi vài mét vuông nhà ở. V

tiền mua nhà mới ư? Tờ giấy hợp đồng vay tiền hệt như tấm giấy bán thân, hai

mươi năm mới có thể trả dứt nợ. Chìa tay xin tiền bố mẹ ư? Đồng tiền xương máu

cả cuộc đời của người già cũng chỉ đủ chi trả đợt đầu, càng khỏi nói đến những

cậu chàng làm bố mẹ nở mày nở mặt ở nông thôn, bậc trưởng bối

dốc hết gia tài sản nghiệp, cho dù là bán gia bại sản thì cùng lắm cũng chỉ đủ

tiền nuôi nấng học hết đại học.



những người con một thế hệ đầu tiên ở Trung Quốc, còn phải đối mặt với việc

phụng dưỡng cha mẹ già sau này. Ở công ty rất nhiều thanh niên trẻ tuổi chưa

kết hôn mà đã đau đầu phiền não về việc ăn Tết bên bố mẹ nhà trai hay bố mẹ nhà

gái...

Thế

hệ thập niên 80 tụ tập bên nhau thường kêu ca rằng mình sinh không đúng thời,

nhưng kêu ca thì kêu ca cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, không thể thay đổi được

hiện thực thì phải ép bản thân chấp nhận nó. Nói theo lời Lỗ Tấn thì đó là:

"Kẻ thực sự mạnh là kẻ dám đối mặt trực diện với cuộc sống trầy trật vất

vả tối

mặt tối mày!"



chẳng phải là kẻ mạnh, cô chỉ là người con gái bình thường. Cô không mong mỏi

lương cao, chẳng e ngại chuyện tăng ca, không sợ hãi trước áp lực công việc,

chỉ mong những khi

mình mệt

mỏi, lao lực sẽ có một bờ vai vững chãi để nương tựa mà thôi.

Hơn

hai tuần liền cô không hề nhận được tin tức gì của Chung Ni, điện thoại cũng

chẳng liên lạc được. Cô ngẫm nghĩ chắc lần này cô em họ yêu thực sự rồi. Diệp Phiên Nhiên

lại quá bận rộn, không có tâm trí rỗi rãi quan tâm đến chuyện tình cảm của cô

em họ. Mãi đến buổi trưa hôm đó khi bước ra khỏi tòa cao ốc, tại bậc thềm trước

cửa cô bắt gặp Chung Ni đang đứng đợi mình.

Chung

Ni không hề trang điểm, cởi bỏ hoàn toàn lớp phấn son, hàng lông mi chân thật,

da mặt trắng ngần gần như trong suốt, sáng bóng tựa đồ sành sứ. Dưới ánh chiều

tà vàng nhạt, Diệp Phiên Nhiên trông thấy rõ lớp lông tơ trên khuôn mặt láng

mịn của cô. Mái tóc nhuộm trở lại màu đen được cột thành chiếc đuôi ngựa đơn

giản, chiếc áo khoác ngắn màu cà phê nhạt, quần bò ống suôn, đó là dáng vẻ

thiếu nữ trong sáng ngày thường rất hiếm khi người khác bắt gặp.

Từ

nhỏ, Chung Ni đã rất xinh xắn, vóc dáng thon thả, cặp mắt to tròn, vầng trán

cao rộng, chiếc cằm nhọn, gương mặt hài hòa, đường nét đôi môi rõ ràng, mặt

mang vẻ nũng nịu ngây thơ, chỉ có điều trước kia trang điểm quá đậm, gần như

che đậy vẻ đẹp đoan trang đức hạnh của cô.

Diệp

Phiên Nhiên vừa mừng vừa kinh ngạc, không nhịn được cất tiếng gọi: "Tiểu

Ni!"

Chung

Ni ngước đôi mắt trắng đen rõ rệt nhìn cô, ánh mắt buồn bã.

“Sao

thế?" Diệp Phiên Nhiên vỗ nhẹ vai cô: "Chị vẫn thích dáng vẻ em không

trang điểm hơn, hệt như học sinh trung học trong sáng ấy!"

“Rồi

sao nữa?" Cô cụp mắt, thở dài nói: "Em chịu trăm ngàn đắng cay thay

đổi dáng vẻ nhưng anh ấy vẫn chẳng yêu em!”

“Ai

cơ, người đồng nghiệp mới của em à?" Diệp Phiên Nhiên nói giọng

có chút thương xót.

Trong mắt cô, đứa em họ này vẫn còn là đứa trẻ ngây thơ.

“Không

phải anh ta thì còn ai vào đây nữa? Anh ta chẳng qua chỉ coi em là đứa con gái

bé bỏng chưa hiểu sự đời, vốn dĩ không nhìn em bằng ánh mắt của một người đàn

ông!" Chung Ni lòng đầy nỗi uất ức.

Giờ

tan sở, mọi người lục đục tủa ra từ tòa cao ốc, tò mò hiếu kỳ nhìn hai người,

nhưng dĩ nhiên đa phần là nhìn Chung Ni, vẻ trẻ trung xinh xắn của con gái vẫn

thường thu hút ánh nhìn của đàn ông. Diệp Phiên Nhiên không muốn bị người khác

có cơ hội chiêm ngưỡng mình miễn phí. Cô kéo lấy Chung Ni bước đến quán cà phê

Old Tree cách đó không xa.

Ngồi

xuống chiếc ghế xích đu cạnh cửa sổ, Diệp Phiên Nhiên gọi tách cà phê

Cappuccino mà Chung Ni thích nhất, vậy mà cô vẫn dửng dưng. Mãi một lúc sau, cô

không cam lòng nói: "Chị à em có điểm nào không tốt chứ? Vì anh ấy em ra

sứctrang điểm, không nhuộm tóc, cười không lộ hàm răng để trở thành thục nữ mà

anh ấy yêu mến!"

Diệp

Phiên Nhiên vỗ vỗ lòng bàn tay cô, nói giọng vỗ về: "Tình yêu, cần phải có

duyên phận, miễn cưỡng không được đâu em. Không thể có chuyện em vì anh ta thay

đổi là được đâu!"

"Hài,

từ Mỹ về có gì là hay ho đâu chứ, người ta chưa bao giờ theo đuổi đàn ông đâu

đấy!" Chung Ni than vắn thở dài xong, nhấc lấy tách cà phê, rót mạnh một

hớp vào miệng. Có lẽ là vì quá đắng, cô bất giác nhíu mày.

“Anh

ta từ Mỹ về à?" Diệp Phiên Nhiên dửng dưng hỏi:

“Làm công việc gì ở công ty em?"

“Giám

đốc kinh doanh khu vực thành phố S.“ Chung Ni nói: “Tổng giám đốc công ty chứng

khoán XX vừa tuyển dụng với mức lương toàn cầu, nói là thành phần cốt cán tinh anh

du học nước ngoài chuyên ngành tài chính, có lẽ sẽ mang lại giá trị sức sáng

tạo cao hơn cho công ty."

Đây

chính là ảnh hưởng của tình hình quốc tế chung trước mắt, theo đà nguy cơ khủng

hoảng tài chính tại Mỹ ngày càng nghiêm trọng, công ty Lehman Brothers cùng

công ty chứng khoán Merril Lynch liên tục bị sáp nhập thu mua. Rất nhiều doanh

nghiệp tài chính phải đóng cửa, không thể chỉ dựa vào một vài chính sách là có

thể khôi phục trở lại được. Hàng tá sinh viên du học nước ngoài vừa tốt nghiệp

liền gia nhập ngay vào "hội những người thất nghiệp" trên con phố,

trong đó không ít nhân tài chuyên ngành tài chính lựa chọn về nước tìm việc

làm, những vị trí cấp cao mà bọn họ ưu ái tuyển chọn chính là những vị trí

trong ngành ngân hàng, chứng khoán.

“Người

ta khước từ em có lẽ vì đã lấy vợ rồi!" Diệp Phiên Nhiên đoán mò. Đẹp

trai, du học nước ngoài, tài giỏi, học chuyên ngành tài chính, thông thường

những người đàn ông ưu tú thế này rất hiếm người còn độc thân.

“Em

đã hỏi dò từ lâu rồi, anh ta chưa kết hôn, cả bạn gái cũng chưa có!" Chung

Ni nói: "Em phải tốn biết bao công sức mới thu thập được thông tin cá nhân

của anh ta. Nè, tất cả đều ở đây cả!"

Chung

Ni cuốn nhật ký sang chỗ cô. Diệp Phiên Nhiên nhanh nhảu liếc mắt nhìn, thoáng

chốc, cô chết lặng người trên chiếc ghế xích đu.

“Họ

tên: Dương Tịch, ngày sinh: 24 tháng 5 năm 1983, chiều cao 1m86, cân nặng:

80kg. Tốt nghiệp chuyên ngành tài chính quốc tế Đại học Nam Kinh, năm 2005 sang

Mỹ du học..”

“Ai?

Cô kinh hoàng hốt hoảng hỏi:”Tiểu Ni, em nói là anh ấy tên Dương Tịch? Không

thể nào!"

Thế

gian này rộng lớn biết bao, vì sao... lại là anh?

Diệp

Phiên Nhiên nghĩ thầm, có lẽ chỉ là người cùng tên, trên thế gian này, có rất

nhiều người cùng họ cùng tên.

Nhưng

mà, cả ngày tháng năm sinh, chiều cao, cân nặng, đến cả trường đại học anh từng

tốt nghiệp cũng y hệt. Vậy thì, chỉ có thể là anh thôi!

Dương

Tịch về nước rồi, vả lại anh đang ở thành phố S!

"Sao

thế, chị, chị quen anh ta à?" Chung Ni hỏi giọng kinh ngạc.

Diệp

Phiên Nhiên lắc đầu, nói khỏa lấp: "Không quen. Chị có người bạn học chung

thời trung học phổ thông, có tên giống hệt anh ta!"

Chung

Ni giằng lại cuốn nhật ký, lại thở dài: "Biết sớm thế này, chi bằng không

yêu cho rồi. Giờ thì mọi người trong công ty ai cũng biết, yêu không thành

không nói làm gì, mà thể diện cùng chẳng còn!"

Con

tim Diệp Phiên Nhiên xao xuyên. Hai mươi mốt tuổi, em họ giỏi giang, cô cũng

vậy, hóa ra là cùng một giuộc trẻ tuổi làm cao, không hiểu tình yêu và sĩ diện,

cái nào mới là quan trọng.



không biết nên an ủi Chung Ni thế nào. Nếu người đó thực sự là Dương Tịch, thì

người cần an ủi chính là cô.

Ngồi

trong tiệm cà phê mãi đến khi đèn đuốc thành phố sáng trưng, Diệp Phiên Nhiên

gọi nhân viên phục vụ chọn hai phần cơm Tàu. Tiệm cà phê này không chỉ bày bán

cà phê mà còn kinh doanh cả món ăn Trung Âu. Khoảng thời gian buổi tối, người

ra kẻ vào, không khí dần ồn ào xô bồ, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí tĩnh lặng

ban đầu.

Chung

Ni chẳng có hứng ăn, Diệp Phiên Nhiên ăn cũng rất ít.

Ngay

góc bên kia quán, có người đang chơi đàn piano, là bản nhạc Nhất mực yêu

em mà

Diệp Phiên Nhiên quen thuộc nhất. Đưa mắt nhìn ánh đèn lấp lóa ngoài cửa sổ, lắng

nghe tiếng đàn thánh thót, Diệp Phiên Nhiên vô cùng xúc động trong lòng nhưng

lại chẳng biết nói từ đâu.

Mãi

đến khi ăn xong bữa tối, tiễn Chung Ni đón chuyến xe buýt cô mới gắng sức vờ

như không hề có chuyện gì, hỏi: "Anh ta về nước bao giờ?"

"Ai

cơ?" Chung Ni phản ứng ngay lại.

“Giám

đốc Dương em vừa nói lúc nãy đó!”

“Về

hơn hai tháng rồi!” Chung Ni nói: “Anh ta vừa vào công ty cả đám đã mê mẩn điển

đảo. Nhưng mà, em là đứa khờ khạo nhất!”

Xe

buýt đã đến, Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn theo Chung Ni nép người bước lên cửa

xe, dáng hình cao ráo cân đối, trang phục trang nhã, mặt thanh mày tú, mày rậm

mắt đen, trông không khác gì cô ngày xưa.



thở dài, giẫm lên bóng cây mờ nhạt bên đường, bước đến phía trước. Tại ngã tư,

trông thấy đèn đỏ, cô khẽ dừng bước, trước mặt

là dòng xe tấp nập, chẳng rõ người ngồi trong chiếc xe có phải là anh không?

Song,

dù sao thì cô và anh sống cùng một thành phố bước trên cùng mặt đất, hít thở

chung một b lang="NL">Mãi đến tận bây giờ anh vẫn độc thân, vẫn

chưa có bạn gái, liệu có phải vì anh vẫn mãi đứng nguyên một chỗ chờ đợi, chờ

đợi cô quay về?

Diệp

Phiên Nhiên không dám khẳng định nhưng cô quyết định thử

sức một lần. Dương Tịch à, lần này đổi lại để em theo đuổi anh nhé!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.