Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 23


Chẳng rõ có phải vì ảo

giác mà từ khi vào đại học, Diệp Phiên Nhiên cảm thấy bầu trời như bỗng chốc

cao lên, trống trải khiến cô cảm thấy mình hết sức hiu quạnh.

Vừa bước vào trường, nhận

được sự chú ý của mọi người, được mọi người phong là “Bông hoa của khoa Trung

văn”, Diệp Phiên Nhiên thực sự có chút phấn khích và kiêu hãnh, nhưng sinh hoạt

nề nếp quanh đi quẩn lại từ phòng học đến thư viện và ký túc xá đã nhanh chóng

làm lu mờ cảm giác mới mẻ này.

Bài vở khoa Trung văn rất

thoải mái, đọc tiểu thuyết trong thư viện đã trở thành một phần của việc học,

đủ khiến các sinh viên khoa khác hết sức ngưỡng mộ. Thế nhưng, đi kèm theo sau

sự thoải mái nhẹ nhàng đó lại là sự trống trải và nhàm chán. Chẳng trách nhiều

sinh viên hẹn hò yêu đương ngay trong trường đại học.

Đây không phải thứ tình

yêu Diệp Phiên Nhiên cần. Cô cũng rất coi thường kiểu tình cảm lứa đôi cho và

nhận tạm bợ này. Bất cứ lúc nào khi cô thở dài than thở, Khổng Thiên Thiên đều

cười cô là người theo chủ nghĩa lý tưởng, uống trúng thứ thuốc độc của tiểu

thuyết ngôn tình, là thế hệ bị nhiễm nặng tư tưởng Quỳnh Dao.

Nhưng nói gì thì nói, bản

thân Khổng Thiên Thiên nào đâu không rơi vào dầu sôi lửa bỏng của tình yêu? Sở

dĩ cô học luyện lại hai năm, nguyên do quan trọng chính là vì anh người yêu Cao

Tường thi đỗ Đại học N, nhưng năm đó cô không lọt bảng vàng. Đợi đến khi cô

chen chân vào cánh cổng Đại học N thì Cao Tường đã trở thành đàn anh của cô.

Cao Tường là nhân vật làm

mưa làm gió của năm ba đại học, tài nghệ giỏi giang, sáng tác thơ ca dịu dàng

uyển chuyển chẳng ai sánh bằng, anh còn là lớp trưởng lớp ba khóa 99, tuy dáng

người hơi thấp, chẳng mấy đẹp trai, nhưng cá tính chính chắn chững chạc, đối xử

với mọi người niềm nở, lại mang dáng dấp chàng thanh niên nghệ sĩ lãng mạn trữ

tình, rất được các bạn nữ mến mộ. May mà, Cao Tường là loại người si tình, một

lòng yêu sâu đậm với Khổng Thiên Thiên, kiên quyết khước từ mọi cám dỗ, thủ

tiết giữ mình, cực khổ đợi cô hai năm trời, đến phút cuối cùng thì cũng đã có

thể cùng mối tình đầu ôn lại những mộng đẹp uyên ương ngay tại mái trường đại

học.

Diệp Phiên Nhiên đã đọc

bài thơ tình anh viết cho Khổng Thiên Thiên, đó mới chính là văn chương bay

bổng, tình cảm mãnh liệt, cảm xúc tuôn trào, người ngoài như cô xem xong còn

phải đỏ mặt, tim đập thình thịch, huống chi người trong cuộc như Khổng Thiên

Thiên.

“Tìm một anh tài tử khoa

Trung văn mà hẹn hò yêu đương, tuyệt lắm đấy. Cậu sẽ thường xuyên nhận được

những bài thơ tình lãng mạn rung động lòng người như thế này. Nào giống như cậu

nhà mình, nói câu nào cũng lắp ba lắp bắp, một kẻ đại ngốc, hệt như khúc gỗ,

hẹn hò yêu đương với anh ấy thật là vô vị hết sức!” Nhiếp Hân ngồi bên cạnh

không ngừng ngưỡng mộ. Bạn trai cô là sinh viên khoa Vật Lý, thuộc típ người

thật thà trung thực, không phải loại người giỏi ăn nói.

“Vậy sao lúc đầu cậu muốn

thành đôi với anh ta?” Khổng Thiên Thiên lườm Nhiếp Hân.

“Còn không phải do kết

bạn cùng phòng kết thành mối lương duyên hay sao!”

Điều này là sự thật, khi

đó trong trường đại học thịnh hành phong trào nam nữ ký túc xá kết thành đôi

bạn tốt. Quản Đình quen biết anh chàng khoa Vật Lý lớp tám khóa 2000 trong nhóm

quay phim nhiếp ảnh. Dưới sự mai mối cầu nối của cô ấy thì phòng 302 cùng phòng

502 kết thành bạn với nhau. Trong khoảng thời gian nghỉ lễ mồng 1 tháng 10 mọi

người bắt cặp du ngoạn, ra ngoại ô thành phố S leo núi, lúc ra về bị lỡ chuyến

xe buýt cuối cùng trong ngày. Cả đám sinh viên nghèo không đón nổi taxi, đành cuốc bộ về trường. Tuy vất vả mệt nhọc nhưng vừa đi vừa cười nói,

mọi người đều tràn đầy niềm hứng khởi. Đều là sinh viên với lòng nhiệt huyết

dồi dào, giữa nam và nữ khó tránh khỏi nảy sinh tình cảm. Chàng trai đó quan

tâm chăm sóc Nhiếp Hân trong suốt đoạn đường, vừa giúp cô đeo ba lô lại vừa mua

nước khoáng hộ cô. Sau chuyến dã ngoại trở về, tình cảm hai người “lửa gần rơm

lâu ngày cũng bén”, họ trở thành đôi tình nhân trong trường.

Lớp trưởng Tiêu Cầm cùng

Nhiêu Dũng – hội trưởng hội sinh viên của khoa trong quá trình công tác đã nhen

nhóm lửa tình. Theo lời đồn đại của những người trong hội sinh viên, hai người

đã lén lút hẹn hò hơn cả tháng nay.

Chưa hết học kỳ một, ký

túc xá phòng 302 đã tác thành ba cặp tình nhân. Bạn trai của Lưu Tịnh Nghi là

bạn học thời trung học của cô, cậu học một trường đại học khác của thành phố S,

hàng tuần đều đến Đại học N tìm cô, hai người tình chàng ý thiếp khiến mọi

người xuýt xoa ngưỡng mộ cặp đôi uyên ương này. Ngoại trừ Tiết Duyệt “gái giả

trai” cùng cô bạn Châu Nghênh Xuân không có ý định yêu đương tại giảng đường

đại học thì người độc thân trong doanh trại còn sót lại là Diệp Phiên Nhiên và

Quản Đình.

“Quản Đình vẫn đang chờ

đợi anh chàng mối tình đầu của cậu ấy. Hai người là láng giềng chơi với nhau từ

nhỏ đến lớn, thanh mai trúc mã. Đáng tiếc là, chàng trai đ không thi đỗ đại

học, anh ta đã đi làm từ rất sớm. Bố mẹ hai bên đều không đồng ý cho hai người

ở bên nhau, trước đó không lâu đã chia tay nhau rồi!” Lưu Tịnh Nghi – người có

quan hệ khá thân thiết với Quản Đình nói, quay đầu lại đưa mắt nhìn sang Diệp

Phiên Nhiên đang im lặng: “Kỳ lạ thật, mình cứ ngỡ cậu phải là người yêu sớm

nhất trong phòng ký túc xá chúng mình. Nào ngờ, cả học kỳ rồi cậu vẫn là người

cô đơn lẻ bóng!”

“Ai bảo cậu ta khước từ

Bạch Dương. Thực lòng mà nói, mình cảm thấy hai người là đôi trai tài gái sắc,

ngoại hình trông rất xứng đôi!” Khổng Thiên Thiên nói vẻ tiếc nuối.

“Mình nghe Bạch Dương nói

cậu đã có bạn trai, cũng là bạn thời trung học à?” Lưu Tịnh Nghi tỏ ra hoài

nghi với cái gọi là “bạn trai”, không khỏi gặng hỏi cho ra nhẽ: “Sao mấy tháng

nay chẳng thấy cậu ta đến tìm cậu, cũng chẳng nhận được điện thoại của cậu ta?

Người này có thực sự tồn tại không, hay là cậu bịa ra lừa Bạch Dương hòng làm

cậu ta nhụt chí hả?”

“Hồi học trung học, mình

có bạn trai, nhưng sau khi tốt nghiệp thì bọn mình tan rã rồi.” Diệp Phiên

Nhiên dưới sự ép cung nhiều lần của bọn họ, cô ngoan ngoãn thẳng thắn trả lời:

“Chuyện mình bảo rằng mình có bạn trai, thực sự là cái cớ để mình từ chối Bạch

Dương!”

“Bạch Dương rốt cuộc có

điểm nào không tốt chứ, tại sao cậu không để mắt đến người ta?” Khổng Thiên

Thiên tiếp tục gặng hỏi: “Tài mạo song toàn, lại một lòng một dạ với cậu…”

Diệp Phiên Nhiên ngẫm

nghĩ, nói: “Mình cảm thấy cậu ấy không thích hợp là bạn trai, làm bạn bè thì

tốt hơn!”

“Ờ, mình tán thành.” Lưu

Tịnh Nghi gật gù nói: “Kiểu con gái xinh xắn dịu dàng, nhu mỳ đáng yêu như cậu

thì phải có sự lựa chọn khác tốt hơn chứ!”

Lưu Tịnh Nghi rất “kết”

cô bạn cùng phòng này, cô ta nói đùa với Diệp Phiên Nhiên rằng nếu là con trai

thì sẽ đeo đuổi cô.

“Kiếp sau nhé, kiếp sau

nếu mình vẫn được là con gái, mình nhất định sẽ lấy cậu làm chồng!” Diệp Phiên

Nhiên khép bìa cuốn Tagore

toàn tập lại, nhoẻn miệng cười mỉm

với côánh đèn sáng trong thư viện.

“Trên thế gian này khoảng

cách xa xôi nhất, không phải giữa sự sống và cái chết mà chính là, tôi đứng

ngay trước mặt em nhưng em lại không biết rằng tôi yêu em!”

Hóa ra câu nói này là của

Tagore, trước kia cô từng đọc được câu này trong tiểu thuyết của Trương Tiểu

Nhàn, lưu lại ấn tượng rất sâu đậm.

Chuông báo hết giờ tự học

buổi tối vang lên, Diệp Phiên Nhiên đứng dậy, vốn dĩ cô định giục Khổng Thiên

Thiên cùng về ký túc xá, nhưng người ta đang trong thời kỳ mật ngọt, rì rầm nói

cười cùng Cao Tường ngồi cạnh, gương mặt ngọt ngào. Vài ngày trước hai người

chẳng rõ vì cớ gì mà gây gổ nhau, Khổng Thiên Thiên nước mắt đầm đìa, bộ dạng

đau khổ tột cùng. Vậy mà giờ đây, cô lại trở lại dáng vẻ chim nhỏ khép nép bên

người. Hài, phụ nữ đang yêu là thế đấy!

Diệp Phiên Nhiên kẹp sách

dưới cánh tay, hai tay khoanh lại, hòa mình vào dòng người hướng về ký túc xá.

Có bạn nam sinh nhiệt

tình hỏi han cô. Cô cắn chặt khóe môi, không muốn hé môi bởi lẽ thời tiết quá

lạnh, hàm răng trên và dưới cứ đánh lập cập vào nhau, lời lẽ thốt ra toàn những

lời run rẩy.

Tuy ở phía nam nhưng mùa

đông tại thành phố S lại trở nên lạnh lẽo đến lạ lùng. Không khí se lạnh kèm

theo cảm giác ẩm ướt chạy dọc xương cốt huyết mạch, so với phía bắc thì nơi đây

lạnh lẽo buốt giá âm mấy chục độ, thứ cảm giác gặm nhấm dần mòn càng khiến

người ta khó có thể chịu nổi.

Thực lòng cô chỉ muốn mau

chóng quay về ký túc xá, ngâm chân trong làn nước ấm sau đó chui vào tấm chăn

và chìm vào giấc ngủ ngon.

Đang định tiến vào lối

vào cổng ký túc xá nữ thì nghe thấy tiếng gọi vọng từ sau lưng, cô quay đầu lại

nhìn, thì ra là Trần Thần.

“Diệp Phiên Nhiên, cậu

đừng vào vội, theo tôi ra đây!”

Tay chân cô đông cứng, suy nghĩ ngắt đoạn, Diệp Phiên Nhiên chẳng nói một

lời, ngây ngô bước theo cậu ta đến bên hồ không rõ tên là gì.

Khu rừng nhỏ bên bờ hồ mờ

mờ ảo ảo. Cơn gió về đêm rất lạnh, thổi hắt trên gương mặt tê buốt khiến cô như

bừng tỉnh: “Này, cậu muốn dẫn tôi đi đâu vậy?”

Trần Thần không trả lời,

đi trước dẫn đường, bước lên chiếc cầu Cửu Khúc quanh co khúc khuỷu, cậu ta

dừng lại, thấp giọng nói: “Dương Tịch đến rồi, đang đứng bên kia hồ Tâm Đình!”

Diệp Phiên Nhiên ngẩn

ngơ, bỗng chốc cô quay người bỏ chạy nhưng bàn chân chẳng thể nào cất bước. Có

gì đó sập đổ đánh rầm khi cô nghe thấy cái tên đó.

“Tên ngốc này, nhận được

điện thoại của cậu thì liền cúp học, bất chấp tất cả chạy đến đây!” Trần Thần

nói: “Diệp Phiên Nhiên, bất kể cậu đón nhận hay từ chối cậu ta thì tôi mong

rằng chuyện của hai người làm rõ luôn trong tối nay đi. Còn bằng không, cả đời

này tôi sẽ không tha thứ cho cậu.”

Trần Thần bỏ đi, Diệp

Phiên Nhiên ngẩng đầu lên, hồ Tâm Đình cách đó khá xa, cô chỉ trông thấy bóng

dáng mơ hồ. Dương Tịch quay lưng về phía lan can chỗ cô đang đứng. Cơn gió về

đêm thổi tung chiếc áo khoác màu trắng của cậu, trông xa hệt như chú chim trắng

toát lại tựa như thân cây sừng sững, đứng thẳng tắp dưới ánh trăng, toàn thân

thoang thoảng toát lên một cảm giác xa lạ.

Bước đến hay là rút lui

đây? Diệp Phiên Nhiên cảm giác mình tựa như Hamlet đứng trước sự lựa chọn gian

nan trong vở kịch Vương

tử phục thù.

Đúng lúc đang ngần ngừ

thì Dương Tịch xoay người lại.

Màn đêm tối đen, xung

quanh quá yên tĩnh, chẳng chút động tĩnh nào, cả thế giới chỉ sót lại hai

người.

Dường như thời gian quay

trở về đêm Giáng sinh hai năm trước, cậu lặng lẽ đứng dưới đèn đường trước nhà

cô, chỉ để chờ c

Dương Tịch, tôi không

đáng để cậu làm vậy đâu! Diệp Phiên Nhiên khóe mắt đỏ hoe, quay người bước về

phía trước cây cầu.

Sau lưng có tiếng bước

chân đuổi theo, cánh tay Diệp Phiên Nhiên bị cậu chụp lấy, đến cả sức lực vùng

vẫy cũng không có.

“Dương Tịch, buông tôi

ra!” Cô thở gấp nói.

“Tôi không buông! Lúc đến

đây, tôi đã tự nhủ với mình rằng, chỉ cần nắm được em, tôi sẽ không bao giờ

buông ra nữa!”

“Cậu tự cho mình là tên

đại ngốc thì có, tình cảm không thể miễn cưỡng được!” Diệp Phiên Nhiên lớn

tiếng nói, giọng nói xen lẫn âm mũi nặng nề, khóe mắt đẫm lệ.

“Tôi biết em thích tôi,

tôi biết em có cảm giác với tôi!” Cậu ra sức kéo lấy tay cô.

Diệp Phiên Nhiên chợt

dừng lại, đứng giữa cây cầu, cả người không nhúc nhích. Cô cắn chặt khóe môi,

những giọt nước mắt kìm nén quá lâu cuối cùng cũng đã rơi xuống.

Chẳng thể phân rõ ràng

tâm trạng lúc này là ấm ức, tức giận hay vui vẻ. Cô chỉ cảm thấy con tim mình

tan nát đau đớn, nghẹn ngào chẳng thốt nên lời.

Dương Tịch xoay người cô

lại, vừa đưa tay lau hàng nước mắt, vừa nói: “Em nói tôi là kẻ ngốc, em mới

ngốc ấy, ngốc đến mức không biết người mình yêu là ai!”

Diệp Phiên Nhiên đỏ mặt,

ra sức đẩy tay cậu ra: “Đừng có tưởng bở, ai thích cậu chứ?”

“Không thích tôi, vậy thì

sao em lại gọi điện thoại cho tôi mà lại chẳng nói lời nào?” Dương Tịch trừng

đôi mắt sáng rực nhìn cô, vẻ mặt ung dung bình thản.

Chính cuộc điện thoại nặc

danh đó đã đem lại sự tự tin cho cậu. Cậu chợt nảy sinh một suy nghĩ táo b

trong đầu, chính là cậu muốn được gặp cô.

Không kịp xin nghỉ học,

cậu vội vã chạy đến ga tàu, mười giờ tối đó vừa kịp có chuyến tàu hỏa từ NamKinh đến thành phố S nhưng chỉ còn vé tàu đứng. Cậu đành cuộn tròn người

trong lối đi của toa tàu suốt cả đêm, gần như chẳng hề chợp mắt.

Quả là một đêm khó quên.

Dương Tịch ngồi ở lối đi, lưng tựa vào bức tường phía sau, đặt túi xách du lịch

trên đùi, những lúc gượng không nổi thì nhoài người ra trước ngủ gục. Phần lớn

thời gian, cậu đều rất tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn cảnh sắc phóng vút như bay

ngoài cửa sổ. Bên ngoài là màn đêm đen kịt nặng trĩu, duy chỉ có ánh trăng sáng

trong đêm tối lạnh lẽo dài đằng đẵng kèm theo âm thanh tàu hỏa vang rền mang

đến cho cậu sự ấm cúng cùng tia sáng rực rỡ hệt như đôi mắt Diệp Phiên Nhiên

trong ký ức cậu.

Vì nỗi nhớ nhung mong chờ

người đó, vì muốn được nhìn thấy cô một lần, cậu trằn trọc mười mấy tiếng đồng

hồ trên tàu hỏa cũng xứng đáng.

“Sao cậu biết cú điện

thoại đó là tôi gọi?” Diệp Phiên Nhiên nhìn mái tóc rối bù của cậu, không thể

che giấu được vẻ mặt phờ phạc và đôi mắt đỏ au, cô liền hiểu ra suốt đoạn đường

cậu đã rất vất vả.

“Dựa vào trực giác, giác

quan thứ sáu của tôi rất chuẩn!” Dương Tịch lại nắm lấy bàn tay cô, cô không

giằng co nữa, cảm nhận được luồng hơi ấm thực sự giữa lòng bàn tay rộng lớn của

cậu: “Tôi luôn có cảm giác, em thuộc về tôi, chắc chắn rằng em rồi sẽ yêu tôi!”

Diệp Phiên Nhiên quay

ngoắt lại: “Lại tự mình tưởng bở nữa! Nếu như tôi không hết lần này đến lần

khác cự tuyệt và bài xích cậu thì có lẽ cậu đã không còn hứng thú với tôi từ

lâu rồi…”

“Sao em lại nghĩ như

vậy?” Dương Tịch hấp tấp giải thích: “Phiên Phiên, tôi quan tâm đến em, vì em

làm bao nhiêu chuyện! Em còn chưa hiểu tâm tình của tôi nữa sao, vậy thì Dương

Tịch tôi đây là kẻ bất công, đáng thương nhất trên thế gian này rồi…”

“Dương Tịch, vì sao cậu

thích tôi?” Diệp Phiên Nhiên hỏi cậu niềm hoài nghi chất chứa trong lòng mình

bấy lâu nay.

“Tôi cũng chẳng biết…”

Dương Tịch nhấc bàn tay, gãi đầu, lần đầu tiên trước mặt cô, cậu để lộ vẻ mặt

trẻ con. “Thì là thích em, muốn được hàng ngày trông thấy em, những lúc xa em

cảm thấy nhớ em vô cùng, hễ trông thấy em bên cạnh chàng trai khác là ghen tức,

buồn bã…”

“Đây chính là nguyên do

ư?” Ánh mắt Diệp Phiên Nhiên hơi bối rối: “Cậu thực sự chắc chắn rằng người con

gái cậu cần là tôi?”

“Đúng vậy, tôi chắc

chắn!” Dương Tịch nói chân thành, đôi mắt tràn đầy vẻ thơ ngây cùng tình cảm

mãnh liệt: “Đời này kiếp này, người có thể khiến Dương Tịch bất chấp tất cả,

đau đớn, điên cuồng như vậy nhưng hạnh phúc, chỉ có mình em, Diệp Phiên Nhiên

à, không có người thứ hai đâu!”

Diệp Phiên Nhiên ngước

mắt nhìn cậu, vậy còn cô? Đời này kiếp này cô chẳng thể nào gặp được người con

trai nào khôi ngô tuấn tú thông minh, cố chấp sâu đậm như Dương Tịch.

Thực ra, cô đã xiêu lòng

cậu từ rất lâu, khoảnh khắc lúc cô nhận được bức thư tình, hoặc là, sớm hơn thế

nữa. Khi cậu lần đầu tiên đứng trên bục giảng, dõng dạc nói: “Chào mọi người,

mình là Dương Tịch…”, hệt như những nữ sinh khác cô cũng đã xao lòng.

Có nàng thiếu nữ nào

trong lòng không vạch sẵn chàng bạch mã hoàng tử của mình chứ? Còn Dương Tịch

lần đầu lọt vào tầm ngắm của cô chính là chàng hoàng tử bằng xương bằng thịt,

gọn gàng khôi ngô, với hàng lông mày đen và rậm, sống mũi thẳng cao, làn môi

mỏng, đôi mắt trong veo như những vì sao, hệt như nhân vật trong truyện tranh

bước ra ngoài đời thực.

Dương Tịch thanh tú, tỏa

sáng rực rỡ như vậy, cô chưa bao giờ dám liên tưởng đến việc cô và cậu sẽ ở bên

nhau. Dù rằng ngồi trước mặt cậu thì cô vẫn suốt ngày ủ rũ mặt mày, kể cả tâm hồn nhỏ bé của cô.

Vào giờ học, Dương Tịch

cùng Trần Thần ngồi sau cô trắng trợn trò chuyện đùa giỡn. Diệp Phiên Nhiên

không dám cười, chỉ đành đè nén nỗi uất ức. Trong suốt cuộc sống trung học ngột

ngạt vô vị, trước khi quen Thẩm Vỹ thì những câu chuyện hài hước của Dương

Tịch, gần như là thú vui duy nhất của cô

Cô vẫn luôn ngỡ rằng

người con trai mình yêu mến là Thẩm Vỹ với cá tính nhã nhặn điềm đạm, tình cảm

sâu nặng, khiêm nhường không khoe khoang khoác lác, là mẫu người thích hợp tay

trong tay cùng bước vào lễ đường, bình yên như nước, đem đến cho cô cảm giác an

toàn suốt cuộc đời. Còn Dương Tịch tựa như vì sao Chổi, sôi nổi nhiệt thành,

xông xáo đã làm đảo lộn thế giới vốn không gợn sóng trở nên xáo động rối loạn.

Dương Tịch thực sự yêu cô

hay chỉ là ý nghĩ nông nổi nhất thời?

Người ta nói, tình yêu

hệt như ván cược, thứ đem ra đánh cược chính là cuộc đời, một khi đã ra quyết

định chẳng thể nào thu hồi lại được. Nếu như có một ngày nào đó, Dương Tịch hối

hận hoặc giữa chừng thay lòng đổi dạ, Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng đến lúc đó bản

thân cô sẽ muôn đời chẳng thể ngóc đầu lên, mãi mãi đắm chìm trong nỗi đau đớn

tận sâu thẳm…

Nội tâm Diệp Phiên Nhiên

giằng xé, chần chừ ngần ngại chẳng dám quyết định. Đôi bàn tay đặt trên bờ vai

nhắc nhở cô, cô mơ màng quay lại nhìn, dưới ánh trăng lờ mờ, ánh mắt Dương Tịch

vẫn rực sáng, sắc sảo mà sâu sắc. Cậu chìa bàn tay phải ra nhẹ nhàng vân vê gò

má cô.

“Phiên Phiên, anh yêu em,

anh mãi mãi sẽ không phụ lòng em đâu!” Cậu nói chắc như đinh đóng cột.

Quả nhiên cậu biết cô

đang nghĩ gì, đang sợ hãi điều gì!

Cơn gió lạnh thổi vi vu

bên bờ hồ, ngón tay Dương Tịch vô cùng ấm áp có phần hơi thô ráp lướt nhanh

trên làn da lạnh giá mong manh của cô, đem lại cho cô sự rung động đến kỳ lạ.

“Dương Tịch…” Khóe môi

Diệp Phiên Nhiên mấp máy. Trong cơn hoảng hốt, cậu cúi đầu, chậm rãi tiến sát

lại gần, ngần ngừ do dự trong giây lát, cuối cùng cậu hôn nhẹ lên gò má cô.

Tuy chỉ là gò má nhưng

làn môi ấm áp nóng bỏng của cậu, hơi thở đặc trưng của cậu hệt như cơn mưa gió

cuồng phong ập đến khiến cô bỡ ngỡ

Dương Tịch kích động ôm

cô vào lòng, cô chẳng còn kháng cự nữa, vùi mặt vào lồng ngực rắn rỏi của cậu,

thấp giọng líu ríu thốt lên vài chữ sau cùng: “Vâng, em yêu anh!”

Cậu chẳng thể nói thêm gì

nữa, hai bàn tay siết chặt vòng eo thanh mảnh của cô. Ánh trăng sáng trong hắt

trên khóe mắt long lanh ẩm ướt của cậu.

Đó là lần đầu tiên hai

người ôm nhau, khắc sâu mãi buổi tối đêm lạnh vào tháng 12 năm 2001.

Về sau, Diệp Phiên Nhiên

vẫn thường nhớ về đêm đó, nhớ về lời thề ước của Dương Tịch dưới ánh trăng. Tuy

rằng sau ngần ấy năm, cậu đã rời xa cô nhưng ký ức về buổi tối đó vẫn rất sâu

đậm hệt như khắc sâu tận xương tủy, sâu tận trong tâm khảm cô, cả cuộc đời này

cô chẳng thể nào quên được.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.