Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chương 109: Tôi yêu em


“Không phải trò đùa. “ Tần Tấn Dương nhìn cô, ánh mắt rực

sáng, bộ dáng ôn nhu mềm mại lúc trước biến mất không dấu

vết, thay vào đó là dáng vẻ nghiêm trang.

Két! Không phải trò đùa! Đồng Thiên Ái “ nha” một tiếng, nhún

vai một cái, đối diện với hắn, tiệp tục vẻ trào phúng mà

nói

“Vậy chắc là vui quá Tần tổng bộc phát nói ra. Ý nghĩ này

c*̉a Tần tổng thật sự rất thú vị nha. Tần tổng dạo này không

có gì làm đâm ra nhàm chán sao? Đang yên đang lành tự dưng tìm

một cô nhi người người ghét bỏ như tôi đây làm Tần phu nhân.”

Tần Tấn Dương vẫn một bộ dáng nghiêm trang như trước, khuôn mặt

tuấn lãng, đôi môi mỏng bặm chặt, quanh thân hắn lúc này tản ra một loại khí phách. Đây chính là khí chất vương giả bẩm sinh

mà có.

Từ từ tiến lên mấy bước, thấy cô vì hành động này mà lui về

sau, Tần Tấn Dương dừng bước, không hề có ý định muốn tiến

lên. Bắt đầu từ bây giờ, hắn sẽ phối hợp với từng hành động

c*̉a cô gái này.Cách cô một khoảng không, Tần Tấn Dương sau kín

nói:

“Lời nói c*̉a tôi từng lời một không có nửa điểm đùa giỡn. Tôi biết em biết rõ điều này.”

Nhìn ngũ quan anh tuấn hoàn mỹ trước mặt, trong lòng Đồng Thiên Ái chợt nhớ lại thời điểm đêm hôm đó. Nhớ bàn tay kia cùng đôi

môi mỏng của hắn chu du khắp nơi trên người. Còn có từng nụ hôn của hắn

nhẹ nhàng rơi xuống thân thể cô. Hắn đã từng rất ôn nhu yêu thương cô.

Nhớ hắn đã dùng đôi tay rắn chắc c*̀ng đôi môi mỏng mềm mại kia chu du khắp nơi trên thân thể cô. Từng nụ hôn như thế nào rơi

xuống người cô, nhớ hắn từng động tác một như thế nào yêu

thương cô.

Những hình ảnh ám muội đó hiện về khiến mặt Đồng Thiên Ái đỏ bừng lên. Aaaaaaaa! Thật muốn chết quá!.

Đồng Thiên Ái! Cô hôm nay ăn trúng gì vậy? Trước mặt tên biến

thái này, hết lần này đến lần khác nhớ đến mấy thứ đó.Từ

khi nào thì cô trở nên háo sắc tham tình vậy?

Theo bản năng, Đồng Thiên Ái khẽ liếm môi, trên đôi môi đỏ vẫn

lưu lại nhiệt độ c*̉a nụ hôn triền miên khi nãy. Hơi thở c*̉a

hắn cứ theo thế vương lại trên người cô tựa như dấu ấn c*̉a

chính hắn. Khiến cô xua đuổi thế nào c*̃ng không hết.

Tần Tấn Dương nhìn thấy cử động kia c*̉a cô, trong cơ thể một

trận nóng bức lại xuất hiện. Ý nghĩ muốn hôn cô lần nữa bị

khơi dậy.

“Sao vậy? Sao không nói câu nào?”. Tần Tấn Dương cố gắng đè nén hơi thở tán loạn c*̉a chính mình, thâm trầm nói.

Đồng Thiên Ái căm giận nhìn hắn, bật thốt lên hai chữ :” không

nói”. Sau đó ngay lập tức xoay người, hướng cửa lớn đi tới.

Tần Tấn Dương dựa người trên tường, bàn tay để trong túi quần

tây, nhìn cô nhỏ giọng nói “ Đồng Thiên Ái, em chính là cô gái

nhát gan”.

Nhát gan? Hắn có ý đồ xấu! Tên biến thái đó điên rồi! Hơn nữa điên c*̃ng không nhẹ đâu! Muốn đem hắn cách xa chính mình, cô

không thể ở chung một nơi với hắn. Nếu cứ tiếp tục ở chung,

chắc chắn tâm tình cô sẽ hoàn toàn bị hắn làm cho tê liệt.

Nghĩ thế, tốc độ c*̉a cô càng nhanh hơn, quả thật là muốn chạy nhanh ra khỏi đây.

Tần Tấn Dương nhìn thấy dáng vẻ hốt hoảng luống cuống c*̉a

Đồng Thiên Ái, hài lòng mỉm cười “ Em không phải tiểu quỷ nhát gan hay sao? Em chính là không dám thừa nhận. Em đang sợ ”

Buồn cười! Đây là hắn đang khiêu khích cô sao? Cho rằng cô sẽ

c*̀ng hắn cãi vã sao? Không thèm nhìn Tần Tấn Dương lấy một

lần, nhịp bước vừa rồi chậm rãi giờ này vội hướng cửa trước bước đến. Tần Tấn Dương không nghĩ sẽ bỏ qua cho cô, đôi mắt

sáng nhìn cô như c*̃, giọng nói sắc bén “ Đồng Thiên Ái! Em

chính là tiểu quỷ nhát gan. Bởi vì em sợ chính mình sẽ yêu

thương tôi, sợ mình sẽ giống những người phụ nữ khác không cách nào chống cự được sức hút từ tôi. Cho nên Đồng Thiên Ái em đối

với tôi không phải là không có có cảm giác gì, chính là em

không dám đối mặt với chuyện này!”

Đồng Thiên Ái lần nữa nghiêng đầu sang chỗ khác, trên mặt lúc

xanh lúc đỏ, nhưng ngay cả chính mình c*̃ng không biết vì sao

lại như thế.

“Sợ? Tôi chưa bao giờ biết sợ. Đặc biết là với anh, tôi căn bản không hề sợ anh. Nói thêm cho anh biết, Tần tổng, tôi không phải là loại phụ nữ lúc nào c*̃ng tâm tâm niệm niệm đối với anh.

Càng sẽ không bao giờ yêu anh.”

Kêu la ầm ĩ xong, Đồng Thiên Ái lúc này mới phát hiện ra mình

kích động có hơi quá mức. Cô làm sao thế này? Biết hắn cố ý

khiêu khích, sao lại tự mình chui đầu vào lưới. Phải cố gắng

giữ tỉnh táo mới được. Aaaaaaa! Không được! Không thể nào! Không thể để hắn dắt mũi dẫn đi. Nụ cười giữ vững trên môi, Đồng

Thiên Ái hỏi ngược lai:

“Sao vậy? Tần tổng hôm nay sao lại khác thường như thế? Tiếp

theo, không phải Tần tổng sẽ nói ngài thích tôi, đặc biệt hơn

sẽ nói yêu tôi chứ ?”

Nếu câu trả lời c*̉a hắn khẳng định như thế, vậy cô sẽ cười

đến chết mất. Trước đây hai người bọn họ chính là như nước

với lửa, lúc nào c*̃ng đối chọi với nhau, thế nào mà chỉ

trong chớp mắt liền biến thành yêu. Bọn họ đang đóng kịch trên

truyền hình sao? Sao mà giống Lôi Nhân kịch tình vậy. Hắn đừng có đùa

nữa đi

Tần Tấn Dương lẳng lặng nhìn cô, không nói gì. Thời khắc này

mọi thứ c*̃ng như thể ngừng trôi. Không khí trầm tĩnh, nhưng lại khiến người ta có cảm giác cách đó không xa, chính là sóng to

gió lớn. Là ai trước mở ra kia Trần Phong hộc tủ, kia thanh khóa ở trên

tay ai….

Tần Tấn Dương thở dài một hơi, ánh mắt không còn thâm thúy như trước, hắn cười nhạt một tiếng, tự giễu chính mình

“Đúng vậy! Tôi thế nào lại yêu thích con nhím nhỏ như em chứ? Em ngày

nào cũng nói chán ghét tôi! Nhìn thấy tôi đã muốn trốn chạy! Tôi không

biết phải làm thế nào mới ở chung một chỗ với em được. Điều này khiến

tôi rất phiền não”

“Nên là, Đồng Thiên Ái, hiện tại, tôi muốn nói cho em biết tôi thích em. Hơn nữa tôi đã từ thích trở thành yêu em luôn rồi”

Tiếng tim đập ——

Thình thịch… Thình thịch…. – tiếng tim đập

Cảm giác khó thở xuất hiệnkhông hề báo trước.Giống như bị ai đó dùng một khối đá lớn nện vào ngực khiến cả người hít thở không thông.

Tên b**n th** đang nói gì vậy? Hắn thích con nhím nhỏ? Không biết làm

thế nào mới ở chung mới cô được. Hắn còn phiền não nữa chứ! Hắn không

phải lúc nào cụng tự đại cuồng vọng hay sao?

“Tôi thích em. Hơn nữa tôi đã từ thích trở thành yêu em luôn rồi” Hắn

thích ai? Hắn yêu ai? Là cô? Đồng Thiên Ái sao? Trải qua tất cả mọi

chuyện, b**n th** đáng chết lại nói thích cô. Thậm chí là yêu cô. Làm ơn đi. Loại này dở như vậy kịch tình cũng quá ngoại hạng.

Hắn là một kẻ mưu kế đầy mình. Hắn chính là muốn chỉnh cô thật nặng đây

“Thế nào? Em hưng phấn hơi quá? Cũng đúng thôi. Toàn bộ phụ nữ trên thế

giới em là người đầu tiên tôi nói yêu thích”. Tần Tấn Dương nhìn nét

mặt cô, ung dung nhàn hạ nói.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.