Chờ Một Ngày Nắng

Chương 17: Quyển 2 - Chương 17 Sự ấm áp trong cơn mưa


Lời nói của Thẩm Quân Tắc còn chuẩn hơn cả dự báo thời tiết,

vừa nói trời mưa, anh vừa ra khỏi cửa thì bên ngoài bắt đầu sấm sét rền

vang.

Mùa thu ở miền nam không phải là cảnh tượng lá vàng rơi rụng

thê lương như miền bắc, nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ, đập vào tầm mắt

vẫn là những hàng cây thẳng tắp, được nước mưa gột rửa, cành lá tươi tốt càng trở nên xanh non mỡ màng.

Cảnh đường phố tươi đẹp như thế này hoàn toàn có thể trở

thành cảnh tượng hẹn hò lãng mạn trong phim. Nhân vật nữ chính đứng

trước gương chọn quần áo. Nhân vật nam chính che ô đứng dưới mưa, kiên

nhẫn chờ đợi. Sau đó hai người cùng che một chiếc ô đi dưới trời mưa,

tình cảm nhanh chóng thăng hoa.

Có lẽ hồi nhỏ đọc quá nhiều tiểu thuyết của Quỳnh Dao nên đột nhiên trong đầu Tiêu Tinh xuất hiện cảnh tượng đẹp đẽ này. Đang say sưa ngắm cảnh, đột nhiên nhân vật nam chính ngoảnh đầu mỉm cười với mình,

Tiêu Tinh chỉ thấy toàn thân hóa đá.

Chết rồi, sao nhân vật nam chính trong đầu cô lại giống hệt Thẩm Quân Tắc!

Đột nhiên bên tai vang lên tiếng sấm sét, Tiêu Tinh giật mình bừng tỉnh, ra sức véo má, gạt đi những ý nghĩ rối bời khiến tim mình

loạn nhịp. Đùa cái gì chứ, một người đàn ông lạnh lùng như Thẩm Quân Tắc sao có thể biến thành nhân vật nam chính của cô? Cho dù anh có tham gia vào vở kịch của cuộc đời cô thì cũng nên là tên ác quỷ phản diện bị

hoàng tử tiêu diệt mới đúng!

Giật mình sờ mũi, cô vẫn không kìm được nhìn xuống dưới. Mặc

dù cô không ân cần tới mức đích thân tiễn Thẩm Quân Tắc xuống dưới nhưng cô là người có giáo dục, vì thế vẫn dõi theo bóng anh.

Tiêu Tinh đứng ở trên, lịch sự dõi theo bóng Thẩm Quân Tắc,

trợn tròn mắt nhìn một hồi lâu mà vẫn không thấy anh đi ra, không kìm

được mở cửa sổ thò đầu ra ngoài để nhìn cho rõ. Kết quả là vừa mở cửa

sổ, gió lốc điên cuồng cùng với mưa giông táp thẳng vào mặt cô, khiến cô ướt như chuột lột.

Tiêu Tinh vội vàng đóng cửa, hắt hơi ba cái liền, thầm trách

mình quá ngốc. Chỉ nghĩ ngợi lung tung về cảnh mưa lãng mạn trong phim

mà quên mất hôm nay có sấm chớp. Thực ra cảnh tượng này không lãng mạn

chút nào, hoàn toàn là một ngày mưa gió đáng ghét, vừa mở cửa sổ đã bị

mưa táp vào mặt.

May mà còn có thu hoạch, cô thò đầu ra ngoài thì nhìn thấy xe của Thẩm Quân Tắc. Vì ở đây quá chật, không thể đỗ xe nên xe của anh đỗ ở mặt đường cách đó ba mươi mét.

Cơn mưa to thế này, anh đi ra đường chắc chắn sẽ bị ướt sũng. Mặc dù đã từng đứng giữa sân bay nguyền rủa anh ướt như chuột lột nhưng lúc này không đúng thời cơ, anh mặc complet đắt tiền, lát nữa còn phải

đến công ty họp, bị ướt hết thì không tốt chút nào. Huống hồ vì mang

quần áo đến cho mình mà anh mới gặp cơn mưa xui xẻo này… Tiêu Tinh nghĩ

đi nghĩ lại, thấy mình nên chạy xuống đưa ô cho anh.

Sau khi đã hạ quyết tâm, cô bắt đầu luống cuống tìm ô. Thói

quen sinh hoạt của Kỳ Quyên giống hệt bộ đội, đồ đạc trong tủ đều được

sắp xếp phân loại rất ngay ngắn. Tiêu Tinh tìm mãi mà không biết cô ấy

để ô ở đâu. Ngoảnh đầu lại thì thấy chiếc vali mà Thẩm Quân Tắc mang

tới. Tiêu Tinh nhanh trí, chạy lại kéo khóa vali, quả nhiên nhìn thấy

chiếc ô màu xanh da trời in hình hoa văn màu trắng mà mình thích nhất.

Chiếc ô ấy được Thẩm Quân Tắc gấp gọn gàng, đặt trong góc vali.

Tiêu Tinh vốn chỉ định thử vận may, vừa mở vali ra đã thấy

những thứ mình quen dùng được Thẩm Quân Tắc sắp xếp phân loại, nhét đầy

một vali… Cô sững người, đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng.

Chưa bao giờ có người nào quan tâm đến cô chu đáo như thế.

Ngay cả bố mẹ cũng không để ý cô thích mặc quần áo như thế

nào, thích dùng ô màu gì, màu vẽ yêu thích nhất đặt ở đâu… Lúc này nhìn

thấy từng đồ vật quen thuộc trong chiếc vali mà Thẩm Quân Tắc mang tới,

đột nhiên cảm thấy xúc động trong lòng, dường như sợi dây mềm yếu nhất

trong tim bị ai đó khẽ chạm vào. m thanh khe khẽ cùng với dư âm của nó

từ từ lan ra khắp toàn thân.

Nhưng cứ nghĩ đến buổi dạ hội hôm ấy, bỗng chốc lại thấy lạnh sống lưng. Đối với cô, thế giới của anh là một thế giới hoàn toàn xa

lạ. Lúc ánh đèn chiếu vào người anh khi anh đứng trên sân khấu phát

biểu, cô chỉ có thể ngây người đứng trong đám đông ngước nhìn. Trên danh nghĩa cô là vợ của anh nhưng trên thực tế, cô chẳng qua chỉ là một quân cờ mà thôi.

Tâm trạng cứ lên lên xuống xuống, cũng chỉ trong thời gian

mười mấy giây mà Tiêu Tinh nhíu mày đấu tranh mãi, nhưng lại thấy đấu

tranh là hoàn toàn không cần thiết. Cô thở phù, nhanh chóng gạt tâm sự

đan xen chồng chéo sang một bên, không nghĩ ngợi nhiều nữa mà cầm ô chạy xuống dưới.

Thẩm Quân Tắc đang gọi điện thoại trên cầu thang, đột nhiên nhìn thấy Tiêu Tinh hớt hơ hớt hải chạy xuống như đang chạy thi vậy.

Anh hạ thấp giọng nói với đầu dây bên kia: “Lát nữa anh gọi

lại”. Sau đó vội vàng cúp máy, đi đến phía sau Tiêu Tinh đang ngó ngó

nghiêng nghiêng, khẽ hỏi: “Sao thế, xảy ra chuyện gì à?”.

Thấy cô chạy vội vã như bị sói đuổi, Thẩm Quân Tắc thầm nghĩ

lẽ nào xảy ra hỏa hoạn? Tiêu Tinh nghe thấy giọng nói, ngoảnh đầu lại,

tươi cười rạng rỡ: “A, quả nhiên anh vẫn chưa đi… đứng đây trú mưa à?”.

“À, vừa nói chuyện điện thoại với em trai”, Thẩm Quân Tắc khẽ nói.

“A Kiệt à? Cậu ấy sao rồi?”. Vì quá căng thẳng, giọng nói của Tiêu Tinh dường như cất cao hơn. Cái đồ xấu xa ấy, hai mươi tuổi rồi mà chỉ như đứa trẻ mười hai tuổi, không phải là lại gây chuyện bị ông nội

mắng đấy chứ?

Thẩm Quân Tắc có chút tò mò về sự quan tâm của cô đối với

Thẩm Quân Kiệt, không kìm được nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, “A Kiệt

nó… cũng không có chuyện gì lớn. Nó nói sắp về nước tham gia đóng một bộ phim”.

“Đóng phim?”. Tiêu Tinh hết sức ngạc nhiên, “Cậu ấy đóng phim hài à?”.

“Đúng vậy”. Thẩm Quân Tắc nghiêm túc khẳng định suy đoán của

Tiêu Tinh. Anh im lặng một lúc rồi nói, “Đúng rồi, em xuống tìm anh có

chuyện gì?”.

“Hi hi, cái… ô này, cho anh”. Tiêu Tinh lấy chiếc ô sau lưng, vội vàng nhét vào tay Thẩm Quân Tắc giống như ném củ khoai nóng.

Thẩm Quân Tắc không khỏi sững người.

Nhìn chiếc ô đột nhiên xuất hiện trên tay, cán ô được cô cầm

đến nóng ấm, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền vào tận trong tim, chạm vào

n** m*m m** nhất trong lòng anh. Cô đặc biệt chạy xuống đưa ô cho anh ư? Bắt đầu từ khi nào cô giác ngộ cao như vậy? Điều này không chân thực

cho lắm!

Thẩm Quân Tắc không kìm được nhìn cô, khẽ hỏi như muốn khẳng định lại: “Em… chạy xuống đây để đưa ô cho anh ư?”.

“Vâng”. Tiêu Tinh ngượng ngùng cúi đầu, nhìn đôi chân đi dép

lê của mình. So với đôi giày da bóng lộn của anh, cảm giác thật nực

cười, không kìm được lùi ra sau, khẽ nói, “Mưa to như thế, chẳng phải

anh còn phải đi làm sao? Mau đi đi, đến muộn… thì không hay đâu”.

Thẩm Quân Tắc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Bên ngoài tiếng sấm xé ngang bầu trời, chấn động đến nỗi

màng nhĩ người ra rung lên ù ù. Thỉnh thoảng nước mưa bị gió hắt vào mái hiên, khiến con đường chật hẹp trở nên tối tăm và ẩm ướt. Khuôn mặt của hai người cũng phủ hơi nước ươn ướt, ngay cả tầm nhìn cũng trở nên nhạt nhòa.

Đứng gần nhau như vậy, hơi thở của hai người hòa vào nhau,

dưới mái hiên này, hai người chỉ đứng cách nhau khoảng nửa mét, cùng

nhau trú mưa.

Đây là cảnh tượng ngay cả trong giấc mơ cũng không xuất hiện. Sự yên tĩnh, thanh bình chưa bao giờ có.

Từ khi kết hôn với nhau, hai người đều thấy đối phương chướng mắt, hoặc là lớn tiếng cãi cọ, hoặc là không thèm bận tâm, hoặc là lầm

rầm nguyền rủa. Khoảng thời gian có thể yên tĩnh ở bên nhau và chung

sống hòa bình như thế này mỗi lần đều không vượt quá mười phút.

Nhưng khoảnh khắc này, đột nhiên hai người đều không muốn phá vỡ sự im lặng hiếm có này.

Cho dù bên ngoài mưa to như thế nào, gió lạnh như thế nào

nhưng lúc này không gian nhỏ bé chỉ thuộc về hai người lại vô cùng ấm áp và yên bình.

Có lẽ vì mặc chiếc áo khoác do chính tay anh khoác trên người nên cô không thấy lạnh chút nào.

Có lẽ vì chiếc ô trên tay vẫn còn hơi ấm của cô nên anh chỉ thấy toàn thân như ấm dần lên.

Tiêu Tinh không kìm được ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu

lắng của Thẩm Quân Tắc. Bên tai là tiếng sấm rền vang nhưng không che

lấp được cảm giác rung động mãnh liệt trong tim.

Ánh mắt ấy thật dịu dàng, giống như ánh mắt nhìn vật báu yêu quý nhất…

Anh đang nhìn cô sao? Sao anh, anh, anh có thể…

Tiêu Tinh đang căng thẳng tới mức không biết phải làm thế nào thì nghe thấy Thẩm Quân Tắc khẽ thở dài, đưa tay ra, khẽ nâng cằm cô

lên, thấp giọng nói, “Tiêu Tinh…”.

“Dạ?”.

“Cảm ơn em”.

Khuôn mặt trước mắt mỗi lúc một phóng to, sau đó đột nhiên bờ môi nóng ấm.

Chỉ là một nụ hôn đơn thuần, chạm vào rồi thôi nhưng khoảnh

khắc chạm vào ấy, hơi ấm trên bờ môi của anh, mùi nước mưa, và cả những

mùi thuộc về anh bao trùm xung quanh khiến Tiêu Tinh có cảm giác ngạt

thở như bị hút hết không khí trong nháy mắt, thậm chí con tim như ngừng

đập.

Rõ ràng không phải là lần đầu tiên hôn anh. Nụ hôn dài như

thách thức kỷ lục trong hôn lễ, nụ hôn nồng nàn sau lần uống say… Cho dù lần nào cũng đều dài và say đắm hơn lần này rất nhiều nhưng không biết

vì sao hôm nay lại có cảm giác tim đập rộn ràng như cô gái mới yêu được

người mình yêu trao nụ hôn đầu.

Không được, tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi…

Thẩm Quân Tắc biết dừng lại đúng lúc, nhẹ hôn lên môi Tiêu Tinh rồi buông cô ra, không hề tiến thêm một bước.

Mặt Tiêu Tinh đỏ bừng.

Hơi ấm lưu lại trên môi, mùi hương nồng nàn của người đàn ông thành đạt vẫn khiến da đầu cô tê buốt.

Cảm ơn? Nói cảm ơn xong sau đó hôn một cái thì có nghĩa là

gì? Rõ ràng là anh chàng xấu xa này đang lợi dụng cô? Lẽ nào cô phải trả lời là “Đừng khách sáo” sao? Còn nữa, rốt cuộc anh đang cảm ơn cái gì,

cảm ơn cô mang ô, hay là…

Tiêu Tinh chỉ thấy lòng rối bời. Đáng sợ hơn là cô cảm thấy

rất thích nụ hôn lúc nãy, vì thế cô không hề giận, càng không muốn mắng

anh, phá vỡ không gian ấm áp hiếm có này.

Bị lợi dụng cũng không bận tâm, con người sống trong giang hồ, đâu có thể không bị đao đâm.

Tiêu Tinh tự an ủi mình như thế.

Thẩm Quân Tắc nhìn dáng vẻ căng thẳng bất an của cô, không

kìm được mỉm cười, đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của cô, khẽ nói: “Đợi

anh đến đón em”.

Anh nói rồi nhìn cô âu yếm, sau đó bật ô, quay người đi vào cơn mưa.

Sau khi lên xe, Thẩm Quân Tắc nhìn chiếc ô đặt bên cạnh, khóe miệng không kìm được khẽ nở nụ cười.

Không ngờ cô nàng ngốc nghếch này cũng biết thương anh, đúng

là tiến bộ vượt bậc. Nhớ lại dáng vẻ cô ngượng ngùng cúi đầu nói những

lời quan tâm, trong lòng anh thấy ấm áp hẳn.

Tiêu Tinh đúng là khắc tinh của anh, số lần mỉm cười trong

buổi sáng ngày hôm nay còn nhiều hơn cả tháng trước cộng lại. Ngay cả

những dây thần kinh tê liệt đã lâu trên khuôn mặt, sau khi anh thích

Tiêu Tinh cũng đột nhiên trở nên linh hoạt hẳn lên.

Thẩm Quân Tắc vui vẻ khởi động xe, nhận tiện đeo tai nghe gọi điện thoại cho em trai. Vừa kết nối đã thấy đầu dây bên kia gào lên

điên cuồng: “Anh không nhầm đấy chứ! Em đang nói đến chỗ quan trọng, anh cho một câu ‘lát nữa anh gọi lại’ rồi cúp máy. Rốt cuộc bên anh xảy ra

chuyện gì mà anh vội vàng cúp máy như thế?”.

Thẩm Quân Tắc nhíu mày, lạnh lùng nói: “Tiêu Tinh mang ô cho anh, anh cúp máy thì sao?”.

Thẩm Quân Kiệt sững người, một lúc lâu không nói được lời nào.

Tiêu Tinh chạy xuống mang ô cho anh? Chứ không phải là đứng trên dội chậu nước rửa chân vào đầu anh sao?

Thật sự không thể tưởng tượng được bà chị dâu “hổ cái” độc ác như kẻ thù bỗng trở nên dịu dàng ân cần như thế từ khi nào. Nghe giọng

nói ẩn chứa vẻ đắc ý của anh trai, Thẩm Quân Kiệt không kìm được ho liền ba tiếng, khẽ nói: “Anh, anh vẫn chưa tỉnh rượu à?”.

Thẩm Quân Tắc không thèm bận tâm đến anh ta, chuyển chủ đề

nói: “Chú muốn về nước ở nhờ chỗ anh à? Với cái thói quen sinh hoạt tồi

tệ của chú thì chưa đầy ba ngày đã biến nhà anh thành cái chuồng lợn

rồi. Vì thế chú ra ngoài sống đi”. Quan trọng là anh không muốn thế giới chỉ có hai người của mình bị cậu em trai hấp tấp này phá rối.

Thẩm Quân Kiệt nghe vậy, bỗng chốc nước mắt đầm đìa.

Cái gì mà chưa đầy ba ngày đã biến thành chuồng lợn? Anh có sức sát thương lớn như vậy sao?

“Anh, anh sẽ không đối xử với em vô tình như thế chứ, dù sao thì cũng là anh em…”.

“Anh có thể tìm nhà cho chú, tiền thuê nhà anh trả”.

Thẩm Quân Tắc vội vàng ngắt ngang bài diễn thuyết buồn thảm

của em trai, nếu không ngắt lời thì anh ta sẽ phải nói đến tình nghĩa

anh em thời thơ ấu mất. T

hẩm Quân Kiệt nghe vậy, lập tức tươi cười hớn hở, cười khì

khì nói: “Anh, em biết là anh lúc nào cũng mắng em, thực ra trong lòng

rất…”.

“Không cần khách sáo”. Thẩm Quân Tắc nhanh chóng ngắt lời.

Sau khi cúp máy, Thẩm Quân Tắc không kìm được mỉm cười sờ mũi.

Những người bên cạnh đều ra ngoài thuê nhà, anh sắp biến thành “người tìm nhà chuyên nghiệp” rồi.

Dù sao thì anh cũng đang giúp Tiêu Tinh tìm nhà, nhận tiện

giúp A Kiệt tìm một căn. Hai căn ở cạnh nhau là tốt nhất, như thế anh có thể lấy cớ thăm em trai, nhân tiện thăm Tiêu Tinh. Em trai cũng có thể

làm “mật vụ” ngầm miễn phí cho anh, thay anh trông nom Tiêu Tinh, liệt

kê danh sách những người có mưu đồ không tốt với Tiêu Tinh rồi giao cho

anh. Như thế cho dù Tiêu Tinh sống ở ngoài, anh cũng không lo bị cắm

sừng.

Thực ra Tiêu Tinh rất có tiềm năng thu hút những tên quỷ háo

sắc. Anh cũng có một chút cảm giác không an toàn, ví dụ tên giáo viên

cầm thú cách đây không lâu, và cả người đàn ông cười rất khó coi trong

buổi dạ hội… Sau này vợ học ở học viện mỹ thuật, rất khó đảm bảo sẽ

không có một số nam sinh mạnh dạn quấy rầy. Có A Kiệt theo dõi cô là một lựa chọn rất hay.

Thẩm Quân Tắc nhẩm tính trong lòng, trong khi đó Thẩm Quân Kiệt ở New York xa xôi thì hắt hơi liên tục.

Mấy hôm sau, nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, cuối cùng Thẩm Quân

Tắc đã tìm được một khu nhà không gian rất đẹp. Hầu hết đều là nhà sáu

mươi mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách, rất thích hợp để ở. Những người sống ở đây phần lớn là sinh viên, hai người sống chung một căn,

trị an của khu nhà cũng rất tốt. Dĩ nhiên Thẩm Quân Tắc không muốn để

Tiêu Tinh sống chung với người khác, bỏ tiền gấp đôi thuê cả một căn,

sau đó thuê một căn khác cho em trai ở tòa nhà đối diện.

Sau khi tất cả chuẩn bị xong xuôi cũng là lúc A Kiệt về nước. Thẩm Quân Tắc sắp xếp chỗ ở cho em trai rồi mới đi đón Tiêu Tinh theo

thời gian đã hẹn.

Hôm ấy là cuối tuần, Kỳ Quyên rảnh rỗi ở nhà, nhìn qua cửa sổ thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên dưới rồi nhìn Tiêu Tinh đứng ngồi không yên, không kìm được trêu chọc: “Người mày đợi đến rồi, mau theo anh ta

đi đi. Đi đi lại lại trước mặt tao, nhìn cũng thấy ngán ngẩm”.

Tiêu Tinh ngoảnh đầu, cười khì khì ghé sát lại: “Lẽ nào mày

không lưu luyến tao một chút nào sao? Nóng lòng đuổi tao đi, tao sẽ đau

lòng đấy”.

Kỳ Quyên lườm cô, “Được rồi, đừng giả bộ nữa. Tao rất muốn

giữ mày ở lại thêm vài ngày, dọn dẹp nhà cửa nấu cơm cho tao cũng tốt.

Nào ngờ hai vợ chồng mày cãi nhau nhanh như vậy, chưa được một hôm đã

làm lành rồi, đúng là vô vị”.

“…”. Tiêu Tinh không còn gì để nói, chị em tốt cãi nhau cô ấy lại còn cười trên nỗi đau khổ của người khác, lại còn mong có thể cãi

nhau thêm vài ngày?

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Kỳ Quyên đi mở cửa, vừa đi vừa than

phiền: “Không sao, lần này chưa có tác dụng, lần sau tiếp tục cố gắng.

Nếu sau này còn cãi nhau, hoan nghênh mày đến chỗ tao”. Nói rồi còn bổ

sung một câu, “Cơm mày nấu thật sự rất ngon”. Rõ ràng là Kỳ Quyên thích

ăn hơn thích người. Tiêu Tinh sống ở nhà cô mấy ngày mà tâm hồn đã phải

chịu đả kích bội phần.

Thẩm Quân Tắc gõ cửa một lúc, cánh cửa mở ra, vẫn chưa kịp

phản ứng thì đã thấy Tiêu Tinh bị Kỳ Quyên đẩy ra khỏi cửa, loạng choạng như sắp ngã. Thẩm Quân Tắc vội vàng giơ tay ra đỡ, ôm cô vào lòng.

Thẩm Quân Tắc có chút ngạc nhiên. Hai chị em giận dỗi gì vậy? Sao Kỳ Quyên lại đẩy cả người cả vali vào lòng anh?

Vẫn chưa kịp nói gì đã thấy bên trong cánh cửa vang lên tiếng cười của Kỳ Quyên: “Chỗ tôi chật, hai người có chuyện gì thì ra ngoài

nói nhé. Hai người đi từ từ tôi không tiễn…”.

Sau một hồi ngân nga, rầm một tiếng, cánh cửa bị đóng lại.

“…”.

“…”.

Hai người nhìn nhau trong hành lang chật hẹp, không còn gì để nói.

Tiêu Tinh bị Kỳ Quyên quái đản đẩy vào lòng anh, thê thảm

chỉnh lại quần áo, ngượng ngùng đứng vững, khẽ nói: “Kỳ Quyên lúc nào

cũng thẳng thắn như thế. Khụ khụ, cũng không khách sáo một chút, mời anh vào nhà ngồi…”.

Thẩm Quân Tắc nhìn cánh cửa đóng chặt, không kìm được mỉm cười, “Không sao, chúng ta đi thôi”.

Nói rồi nhân tiện xách vali của cô, quay người đi xuống. Căn

nhà Thẩm Quân Tắc thuê ở tầng ba. Hướng nhà rất đẹp, đầy đủ ánh sáng,

tường và sàn nhà trông rất sạch sẽ. Tiêu Tinh đi quanh căn nhà một vòng, phòng ngủ, phòng làm việc, phòng khách nhỏ, nhà bếp, phòng vệ sinh. Một mình cô ở thì quá rộng rãi. Thêm vào đó là đồ dùng trong nhà đều được

giữ lại, chỉ cần mang hành lý vào là được, không cần phải lo lắng điều

gì.

Khu nhà rất gần trường đại học Hoa Kiều, giao thông thuận

lợi. Ở khu khó tìm nhà như thế này, có thể thuê được căn nhà tốt như vậy quả là không dễ dàng. Chưa đầy một tuần Thẩm Quân Tắc đã tìm được căn

nhà thích hợp, rõ ràng là tốn không ít công sức. Anh làm việc bận rộn

như vậy mà còn phải để tâm xử lý những chuyện vặt vãnh này, thật là vất

vả…

Nghĩ đến đây, Tiêu Tinh cảm thấy áy náy trong lòng, lại có

chút cảm động, không kìm được chầm chậm đi tới trước mặt anh, khẽ nói:

“Nhà em xem qua rồi, em rất thích”. Chần chừ một lúc lại nói thêm một

câu: “Cảm ơn anh”.

Thẩm Quân Tắc đặt tờ tạp chí trên tay xuống, ngẩng đầu nói:

“Em thích là được, giữa chúng ta không cần khách sáo”. Giữa chúng ta

không cần khách sáo? “

Tiêu Tinh bị câu nói ấm áp này làm cho tim đập loạn nhịp. Vẫn chưa kịp sắp xếp lại tâm trạng rối bời thì lại nghe thấy anh bình tĩnh

hỏi: “Em định thi cao học, tiếp tục học ở học viện mỹ thuật, đúng

không?”.

Tiêu Tinh ngoan ngoãn trả lời: “Vâng, em đã đăng ký rồi, tháng một năm sau sẽ thi”.

Thẩm Quân Tắc gật đầu, “Cũng được, thời gian này em sống ở đây, yên tâm ôn tập, anh không làm phiền em nữa”.

“Vâng”.

“Còn nữa…”. Thẩm Quân Tắc ngập ngừng một lát, ngẩng đầu nhìn cô, “Hôm ấy em nói, chuyện ly hôn…”.

Tiêu Tinh không kìm được vểnh tai lên.

“Có thể rút lại được không?”.

“Á?”. Tiêu Tinh sững người.

Những lời đã nói ra có thể tùy tiện rút lại được sao? Miệng cô không phải là lò so có thể nén xuống bật lên dễ dàng.

Thẩm Quân Tắc đứng dậy khỏi ghế sofa, đi đến trước mặt Tiêu

Tinh, khẽ nói từng câu từng chữ: “Kết hôn với em anh không hề hối hận.

Sau này… đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, được không?”.

Bộ não của Tiêu Tinh bỗng chốc ngừng hoạt động.

Thấy cô không có phản ứng gì, sắc mặt của Thẩm Quân Tắc không khỏi có chút khó coi, khẽ ho một tiếng rồi mới nói: “Chuyện này, em…

phải suy nghĩ kỹ một chút”. Anh im lặng một lát rồi giơ tay xoa đầu cô,

“Có gì cần anh giúp cứ gọi điện cho anh. Mấy hôm nữa anh đến thăm em”.

Đến tận lúc anh đi, cuối cùng bộ não của Tiêu Tinh mới hoạt động trở

lại. Nhớ lại những lời nói ấm áp ngọt ngào lúc nãy, cô không kìm được

buồn rầu bứt tóc.

Không muốn ly hôn? Ý của câu nói ấy là anh muốn sống với cô mãi mãi sao? Lại còn bảo cô suy nghĩ thật kỹ!

Suy nghĩ cái gì chứ, nói năng không rõ ràng, anh tưởng ai

cũng có tư duy như anh sao? Còn nữa, anh tùy tiện xoa đầu cô như xoa đầu con cún con trong nhà, có phải là quá đáng quá không? Mặc dù cô không

phản cảm khi anh chạm vào nhưng là một con người, thường xuyên bị vuốt

ve giống như vật nuôi, lòng tự tôn cũng sẽ bị đả kích… Hơn nữa cô lại

không thể vuốt lại, Thẩm Quân Tắc cao hơn cô nhiều như thế, cô muốn vuốt cũng không với tới.

Từ nhỏ đã bị mẹ cốc đầu. Mấy hôm sống ở chỗ Kỳ Quyên, suốt

ngày bị rứt tóc ức h**p. Bây giờ lại bị Thẩm Quân Tắc xoa đầu v**t v*.

Cô nghi ngờ không biết có phải mặt mình dễ ức h**p không mà thường xuyên bị người ta xoa đầu đi xoa đầu lại. Chính vì như thế mà cô mới bị giày

vò đến mê muội đầu óc, tế bào não không đủ dùng, cứ đến lúc quan trọng

là lại ngừng hoạt động.

Mấy ngày sau đó, Tiêu Tinh bận rộn dọn dẹp nhà mới, tạm thời gạt những lời mà Thẩm Quân Tắc đã nói sang một bên.

Đó cũng là thói quen xấu của cô, chuyện gì không nghĩ được là lại gạt sang một bên không nghĩ nữa. Trước tiên xử lý những chuyện mình muốn xử lý, có thời gian rảnh rỗi lại lấy ra suy nghĩ tiếp (Nếu cô vẫn

còn nhớ).

Kỳ Quyên thường nói, bộ não của Tiêu Tinh có chức năng tự

động phân biệt. Hệ thống phân biệt này giống như phần mềm diệt virus cao cấp nhất, khiến những chuyện không vui, những chuyện không thông suốt,

những chuyện không muốn suy nghĩ của chủ nhân đều được phán đoán là

virus, trực tiếp sàng lọc rồi đưa về trạm thu hồi. Nói dễ nghe một chút

cô là người lạc quan vui vẻ, lòng dạ cởi mở, không tính toán. Nói khó

nghe một chút cô là người mơ hồ, vô tâm vô tính. Hồi còn trẻ có thể gọi

là đãng trí, lớn tuổi một chút có thể gọi là Alzheimer.

Ví dụ đã từng có một buổi họp lớp, một bạn không cẩn thận làm bắn canh gà vào bức tranh yêu thích nhất của Tiêu Tinh. Lúc ấy Tiêu

Tinh tức đến nỗi khóc òa lên, lại còn nói sẽ chém chết tên tội đồ ấy

khiến bạn ấy phải trốn vào nhà vệ sinh. Một tuần sau, cuối cùng bạn ấy

thấy có lỗi, căng thẳng đến tìm Tiêu Tinh, thừa nhận lỗi lầm của mình,

đồng thời tỏ ý có thể bù đắp tổn hại vật chất và tinh thần cho Tiêu

Tinh. Kết quả là Tiêu Tinh mơ hồ nói một câu, a, chuyện này mình quên

rồi… Cậu nói gì? Cậu muốn đền tiền á?

Kẻ tội đồ nước mắt đầm đìa, mọi người xung quanh không còn gì để nói.

Mức độ mơ hồ của Tiêu Tinh từ đó đạt tới đỉnh cao, tu luyện thành tiên.

Lần này Thẩm Quân Tắc cũng gặp chuyện bộ não của Tiêu Tinh tự động sàng lọc.

Chuyện anh bảo Tiêu Tinh suy nghĩ thật kỹ đã bị hệ thống phân biệt virus trong bộ não của cô liệt vào chuyện “khó xử lý”, tạm thời để ở trạm thu hồi.

Vì thế mấy ngày hôm nay, tâm trạng của Thẩm Quân Tắc không được bình tĩnh cho lắm.

Một người cao ngạo như anh rất ít khi hạ mình cầu xin người

khác chuyện gì. Đối với Tiêu Tinh, anh đã kìm nén như thế là đủ khoan

dung nhẫn nại rồi. Đặc biệt sau khi phát hiện mình thích cô, anh càng

nhẫn nhịn hơn, cố hết sức tỏ ra dịu dàng ân cần.

Cãi nhau xong tối hôm ấy anh nói lời xin lỗi, sáng hôm sau

đến đón cô, không ép cô dọn về nhà, lại còn thuận theo ý cô tìm nhà cho

cô, nghiêm túc nói: “Anh không muốn ly hôn với em, xin em hãy suy nghĩ

thật kỹ”. Đây được coi là lời tỏ tình tr*n tr** rồi chứ?

Không muốn ly hôn thì còn có thể có ý gì được nữa? Chính là tiếp tục sống với nhau, gắn bó đến trọn đời, không phải sao…

Nhưng Tiêu Tinh đáng chết một tuần rồi mà vẫn không có một chút phản ứng nào!

Mặt hồ phẳng lặng đến thế nào ném đá xuống cũng phải có một

chút gợn sóng mới đúng. Cô không những không gọi điện, không một tin

nhắn, càng đáng ghét hơn là khi anh mặt dày nhắn tin hỏi cô: “Chuyện anh nói với em em suy nghĩ thế nào rồi?”. Kết quả sau cả một ngày cô mới mơ hồ nhắn lại: “Chuyện nào?”.

Cô nàng này vô tâm vô tính đến mức độ này, đúng là xấu xa!

Điều quá đáng hơn là căn cứ vào báo cáo của mật vụ Thẩm Quân

Kiệt, mấy ngày hôm nay có một người đàn ông trẻ tuổi thường xuyên xuất

hiện trong khu nhà cô đang sống, thậm chí nhiều lần được cô tươi cười

chào đón, lại còn mời lên chỗ ở.

Uống trà á?

Mặc dù Thẩm Quân Kiệt nhìn qua kính viễn vọng, không ngừng

khẳng định đi khẳng định lại, thật sự chị dâu và người đàn ông đó chỉ

uống trà với nhau, chủ đề nói chuyện hình như cũng không có gì bất

thường. Nhưng trong lòng Thẩm Quân Tắc vẫn không nén nổi bực tức.

Cô có thời gian uống trà với người khác mà không suy nghĩ nghiêm túc về chuyện ly hôn.

Trong lòng Tiêu Tinh, lẽ nào anh không bằng một tách trà?

Vì tâm trạng không tốt nên lúc ăn cơm với Phương Dao, mặt

Thẩm Quân Tắc cứ sa sầm. Phương Dao thư thả uống cà phê, chỉ có khóe

miệng khẽ nhếch lên, rõ ràng là vẻ đang xem kịch hay.

Thấy Thẩm Quân Tắc không ngừng cau mày, cuối cùng Phương Dao

không kìm được nói: “Mình hỏi cậu rốt cuộc cậu đang băn khoăn cái gì,

thích cô ấy khó chấp nhận đến thế sao?Hai người là vợ chồng về mặt pháp

luật, có tình cảm thì càng tốt, biến giả thành thật chẳng phải là được

sao”.

“Không phải vấn đề này”, Thẩm Quân Tắc hầm hầm nói.

“Thế thì là vấn đề gì?”. Phương Dao nhìn chằm chằm vào mặt

anh một lúc lâu, đột nhiên giật mình tỉnh ngộ, “Lẽ nào là bi kịch tỏ

tình của cậu?”.

Sắc mặt Thẩm Quân Tắc sầm xuống.

Phương Dao phì cười, bị sặc cà phê, ho hai tiếng rồi lại cười chế nhạo anh: “Sặc, cậu đã tỏ tình thật, hơn nữa còn… lặp lại bi

kịch?”.

Nhớ lại những cô gái thầm theo đuổi anh hồi học trung học,

tất cả các kiểu tỏ tình đều bị anh hiểu là “có chuyện cần nhờ vả”. Mỗi

lần có con gái tặng quà cho anh, anh đều nghiêm túc trả lời: “Cảm ơn món quà của bạn, bạn có chuyện gì cần giúp đỡ à?”. Những cô gái e thẹn ấy

đỏ mặt chạy đi, Thẩm Quân Tắc vẫn còn đứng đó mơ hồ.Phương Dao đứng cạnh nhìn, nhịn cười đến mức nội thương.

Không cần nghĩ cũng biết lời tỏ tình lần này của anh thảm hại như thế nào.

“Thế thì là vấn đề gì?”. Phương Dao nhìn chằm chằm vào mặt

anh một lúc lâu, đột nhiên giật mình tỉnh ngộ, “Lẽ nào là bi kịch tỏ

tình của cậu?”.

Sắc mặt Thẩm Quân Tắc sầm xuống.

Phương Dao phì cười, bị sặc cà phê, ho hai tiếng rồi lại cười chế nhạo anh: “Sặc, cậu đã tỏ tình thật, hơn nữa còn… lặp lại bi

kịch?”.

Nhớ lại những cô gái thầm theo đuổi anh hồi học trung học,

tất cả các kiểu tỏ tình đều bị anh hiểu là “có chuyện cần nhờ vả”. Mỗi

lần có con gái tặng quà cho anh, anh đều nghiêm túc trả lời: “Cảm ơn món quà của bạn, bạn có chuyện gì cần giúp đỡ à?”. Những cô gái e thẹn ấy

đỏ mặt chạy đi, Thẩm Quân Tắc vẫn còn đứng đó mơ hồ. Phương Dao đứng

cạnh nhìn, nhịn cười đến mức nội thương.

Không cần nghĩ cũng biết lời tỏ tình lần này của anh thảm hại như thế nào.

Thêm vào đó đối tượng là cô nàng Tiêu Tinh mơ hồ. Bạn có nói

trực tiếp thế nào đi nữa thì bộ não của cô ấy cũng phải xoay vài vòng.

Với tính cách kiêu ngạo của mình, chắc chắn Thẩm Quân Tắc sẽ tỏ tình rất khéo léo, uyển chuyển. Bộ não của Tiêu Tinh tuyệt đối sẽ xoay một trăm

vòng mà vẫn không hiểu ra được.

Phương Dao nghĩ một lúc, thấy rằng mình nên nhắc nhở anh

chàng EQ tương đối thấp này một chút. Hiếm khi anh ta mở lòng thích một

người, không thể vì không biết nói mà bỏ lỡ. Nghĩ một lúc, cô nói: “Quân Tắc, thực ra mình thấy khi tỏ tình với người khác, cậu phải nói ra từ

trọng điểm”.

Mặc dù làm mặt lạnh nhưng Thẩm Quân Tắc vẫn nhíu mày, chăm chú lắng nghe.

Phương Dao nói tiếp: “Cho dù lời dạo đầu của cậu có dài như

thế nào, những lời thừa thãi nhiều thế nào thì cuối cùng vẫn phải nói ba tiếng ‘Anh thích em’ làm lời kết. Cậu phải để bộ não của đối phương tập trung trọng điểm vào ba chữ “Anh thích em”.

Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc rồi mới nhíu mày, có vẻ không chắc chắn lắm: “Vậy sao?”.

Nhìn dáng vẻ ngây ngô của anh có vài phần đáng yêu, Phương

Dao nhịn cười, nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, vấn đề này thì mình có

kinh nghiệm hơn. Nói thế nào thì mình cũng là nhân vật nữ chính đã từng

đóng rất nhiều bộ phim tình cảm. Còn cậu thì mới yêu lần đầu, không sai

chứ?”.

Nghe câu nói ấy, Thẩm Quân Tắc ngậm miệng không nói gì. Hình như có chút ngượng ngùng?

Hai người lặng lẽ ăn bữa tối rồi cùng sánh vai bước ra cửa khách sạn.

Vừa đẩy cửa đã thấy một đám người tụ tập trước cửa ra vào,

yên lặng chờ đợi. Họ giơ máy ảnh, cầm micro, bày trận địa mai phục hoành tráng.

Vừa thấy hai người xuất hiện, ánh đèn chói mắt lập tức vụt sáng như ban ngày.

Đám người xông lên, những chiếc micro tranh nhanh đưa sát vào miệng hai người.

“Cô Phương Dao, xin hỏi lời đồn cô và anh Thẩm Quân Tắc đang

hẹn hò có phải là sự thật không?”, “Nghe nói hồi nhỏ cô Phương sống ở

nhà họ Thẩm, là bạn thanh mai trúc mã với anh Thẩm?”, “Cô Phương, cô

chia tay với anh Mạc rồi sao?”, “Cô Phương, xin cô trả lời câu hỏi của

tôi…”.

Phương Dao bị vây kín đến nỗi không thể thoát ra được. Thẩm Quân Tắc cũng chẳng khá hơn chút nào.

“Anh Thẩm, tin đồn vợ chồng anh đang chuẩn bị ly hôn có liên

quan đến sự xuất hiện của cô Phương Dao có đúng không?”, “Anh Thẩm, nghe nói lúc đầu anh lấy Tiêu Tinh chỉ là để thuận tiện cho việc hợp tác làm ăn với nhà họ Tiêu?”, “Người anh thật sự thích là Phương Dao, vì thế

sau khi về nước mới nóng lòng gặp Phương Dao. Anh cãi nhau với Tiêu Tinh trong buổi dạ hội cũng là vì lý do này sao?”, “Xin hỏi hai người giải

thích như thế nào về quan hệ ngoại tình này?”.

Câu hỏi càng ngày càng trở nên quá quắt, thậm chí đề cập đến

Tiêu Tinh vô tội. Thẩm Quân Tắc không kìm được sa sầm mặt xuống, lạnh

lùng nói: “Các người nghĩ nhiều quá rồi, tình cảm giữa vợ chồng tôi rất

tốt”.

Phương Dao tỏ ra rất bình tĩnh. Cô đeo kính râm, lạnh lùng

nói: “Các vị có thể hẹn phỏng vấn với quản lý của tôi, bây giờ tôi sẽ

không trả lời bất cứ câu hỏi nào”.

“Cô Phương, vậy thì cô đánh giá thế nào về Tiêu Tinh?”, “Anh

Thẩm, anh làm như thế này có nghĩ rằng mình có lỗi với Tiêu Tinh vô

tội?”.

“Xin lỗi, tôi không thể nói được”. Thẩm Quân Tắc nói rồi cau

mày, giơ tay ngăn đám phóng viên đang chen lên, hộ tống Phương Dao nhanh chóng thoát ra khỏi đám đông.

Đến tận khi lái xe rời khỏi khách sạn, bỏ lại đám phóng viên

điên cuồng đuổi theo phía sau, Thẩm Quân Tắc mới thở phào nhẹ nhõm.

Không phải là anh chưa chứng kiến cảnh tượng bị phóng viên

chặn lại nhưng cuộc tập kích chuyên nghiệp với quy mô lớn như ngày hôm

nay thì mới thấy lần đầu. Anh rất ít khi quan tâm đến làng giải trí,

không ngờ Phương Dao lại nổi tiếng như vậy. Đám phóng viên kích động ấy

suýt chút nữa thì nhét micro vào miệng anh.

Thấy Phương Dao điềm tĩnh như không có chuyện gì, Thẩm Quân

Tắc không kìm được nhíu mày: “Cậu trở thành kẻ thứ ba phá hoại cuộc hôn

nhân của người khác, những tin đồn này cậu không bận tâm sao?”.

Phương Dao mỉm cười, “Làng giải trí là như vậy, mình quen

rồi”. Cô ngừng một lát rồi nói: “Chỉ có Tiêu Tinh nhà cậu, mình sợ cô ấy đọc được sẽ nghĩ lung tung…”.

“Yên tâm, mình sẽ giải thích với cô ấy”. Thẩm Quân Tắc im

lặng một lúc rồi quay sang, “Phương Dao, mình đã xem nhẹ khả năng bùng

phát của một ngôi sao như cậu. Sau này gặp nhau phải thật thận trọng,

mình không muốn lại bị đám phóng viên điên cuồng ấy dùng micro đập vỡ

răng đâu”.

Phương Dao sững người, nhớ lại dáng vẻ nhẫn nại của Thẩm Quân Tắc khi đám phóng viên lúc nãy giơ micro về phía anh, không kìm được

bật cười, “Cậu không coi mình là ngôi sao, chúng mình nói chuyện với

nhau mới càng vui vẻ”. Cô ngừng một lát rồi nói, “Có điều bây giờ đang

là lúc đầu sóng ngọn gió, chúng ta nên hạn chế gặp nhau.Có chuyện gì thì gọi điện”.

“Ừ, cũng được”.

Phương Dao quay sang nhìn anh, “Thực ra mình không bận tâm

những bài báo xuyên tạc ấy, chỉ sợ Tiêu Tinh nhà cậu trong lòng không

thoải mái. Ha ha, mặc dù lúc cô ấy ghen rất đáng yêu nhưng mình không

muốn là kẻ tội đồ, bị cô ấy nguyền rủa”.

“Cô ấy sẽ không nguyền rủa cậu, nếu nguyền rủa thì cũng

nguyền rủa mình trước”. Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc rồi khẽ nói, “Có

điều… mỗi lần cô ấy nguyền rủa người khác, cuối cùng đều ứng nghiệm vào

cô ấy”.

Phương Dao nhịn cười, “Nói như vậy Tiêu Tinh nhà cậu thật thê thảm”.

“Đúng vậy…”. Nhớ lại dáng vẻ thê thảm của cô nàng ngốc nghếch này khi nguyền rủa người khác dính mưa nhưng ngay lập tức mình bị ướt

như chuột lột, Thẩm Quân Tắc không kìm được nhếch mép cười, “Từ trước

tới nay cô ấy rất hiếm khi gặp may”.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, lúc nhắc đến Tiêu Tinh, ánh

mắt của anh lại trở nên dịu dàng hơn rất nhiều. Phương Dao ngồi cạnh,

nhìn sự biến đổi trong ánh mắt anh, trong lòng không khỏi kêu than: Đứng trước tình yêu, cho dù là tảng đá lạnh lùng Thẩm Quân Tắc cũng trở nên

mềm yếu, dịu dàng.

Vì lo Tiêu Tinh biết tin sẽ tức giận, sau khi đưa Phương Dao

về công ty của cô ấy, Thẩm Quân Tắc phi như bay đến chỗ ở của Tiêu Tinh.

Đến trước cổng khu nhà thì gặp cậu em trai đang lén lén lút

lút, Thẩm Quân Tắc dừng xe, đi ra phía sau vỗ vai em trai, “Đang làm gì

đấy?”.

“Á! Anh làm em sợ hết hồn! Đi lại có cần phải âm thầm không một tiếng động như thế không?”. Thẩm Quân Kiệt gườm gườm nhìn anh.

Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, “Là chú có tật giật mình chứ?”.

Thẩm Quân Kiệt vỗ ngực, xoa dịu nhịp thở gấp gáp, sau đó lại

chỉ tay về phía bãi cỏ cách đó không xa, làm ra vẻ thần bí: “Hiếm khi có cơ hội làm thám tử, em đang giúp anh theo dõi chị dâu”.

Thẩm Quân Tắc dõi theo ánh mắt của anh ta, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Tinh.

Sắp bước sang mùa đông nhưng cô vẫn mặc rất phong phanh,

không khoác áo khoác, chỉ mặc chiếc áo len màu cà phê, tóc vấn lên, kẹp

một chiếc kẹp nhỏ trên đỉnh đầu, trông rất giống búp bê trong siêu thị.

Cô đang ngồi trên chiếc ghế đá cạnh bãi cỏ, say sưa vẽ tranh. Trước mặt là giá vẽ, bên cạnh là hộp màu đủ loại màu sắc, trông rất

chuyên nghiệp. Ánh chiều tà hắt nghiêng xuống, khuôn mặt của cô được bao phủ bởi một màu vàng dịu, dáng vẻ khi mỉm cười tươi tắn trông thật hoạt bát, đáng yêu.

Đột nhiên Thẩm Quân Tắc phát hiện lúc nhìn nghiêng, trông cô

rất xinh. Những đường nét trên khuôn mặt không quá tinh tế nhưng khi kết hợp lại với nhau thì rất đẹp. Đôi môi hồng nhạt khẽ mím lại cùng với

cái mũi nhỏ nhắn xinh xắn, và cả đôi mắt to tròn đen nhánh, khiến người

ta nhìn mà rung động trong lòng…

“Này, anh, con ngươi của anh sắp rơi ra ngoài rồi!”. Thẩm

Quân Kiệt thấy anh nhìn Tiêu Tinh không chớp mắt, có ý tốt nhắc nhở anh.

Bị em trai lật tẩy ngay trước mặt nhưng Thẩm Quân Tắc không

nổi nóng, chỉ quay sang, lạnh lùng nói: “Anh bảo chú chú ý động thái của cô ấy, không bảo chú theo dõi cô ấy”.

“Hả? Có gì khác biệt sao?”.

“Dĩ nhiên rồi. Chú nấp sau gốc cây nhìn trộm như thế này không thấy kỳ quặc lắm sao?”.

“Xin người, như thế mới nhìn rõ mà…”.

“Hai người đang cãi cọ gì thế?” Đột nhiên bên tai vang lên giọng nói của một cô gái khiến hai anh em chết đứng tại chỗ.

“Hi hi, không, không có gì”. Thẩm Quân Kiệt ngoảnh đầu lại, mỉm cười ngượng ngùng.

“A Kiệt? Là cậu?”. Tiêu Tinh trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Người đàn ông bên cạnh Tiêu Tinh rất bình tĩnh, mỉm cười dịu

dàng với cô và nói: “Đây chính là người mà mấy ngày gần đây luôn theo

dõi chúng ta?”.

Tiêu Tinh nhíu mày gật đầu.

Cô đã sớm phát hiện Thẩm Quân Tắc cũng có mặt ở đó, cũng biết rằng A Kiệt theo dõi cô là có liên quan đến anh trai cậu ta. Kẻ đầu sỏ

chắc chắn là Thẩm Quân Tắc xấu xa. Nhưng không biết vì sao, bắt gặp ánh

mắt của Thẩm Quân Tắc, cô lại có chút sợ hãi, không dám nổi nóng với

anh, chỉ có thể trút mọi tức giận vào em trai của anh, gườm gườm nhìn

Thẩm Quân Kiệt.

Thẩm Quân Kiệt nhìn thấy ánh mắt sắc nhọn của chị dâu, vội

vàng mỉm cười lấy lòng, “Hi hi, chị dâu, em không cố ý. Gần đây em đóng

vai thám tử trong một bộ phim hài, em đi theo chị là để tìm kiếm cảm

hứng đóng phim. Chị dâu, chị tha lỗi cho em nhé, em tạ tội với chị”. Anh ta nói xong còn cúi người, vẻ mặt rất thành khẩn, “Chị dâu, em xin

lỗi!”.

Ôn Bình quay sang nhìn Tiêu Tinh với ánh mắt nghi hoặc, “Cậu ta gọi em… chị dâu?”.

Tiêu Tinh bị một tiếng chị dâu, hai tiếng chị dâu của Thẩm Quân Kiệt làm cho đỏ mặt, không biết nên giải thích thế nào.

Cuối cùng Thẩm Quân Tắc đã lên tiếng. Anh bình tĩnh nói: “Cậu ấy là em trai của tôi, gọi Tiêu Tinh là chị dâu cũng không sai. Tôi đã

kết hôn với Tiêu Tinh”. Anh nói rồi quay sang nhìn Tiêu Tinh, khẽ hỏi,

“Đúng không, Tiêu Tinh?”.

“Ặc, em… bọn em…”. Tiêu Tinh cúi đầu mân mê vạt áo. Cô vẫn

chưa quen với việc quang minh chính đại nói chuyện “kết hôn với Thẩm

Quân Tắc” trước mặt người khác, luôn có cảm giác cuộc hôn nhân này không chân thực chút nào. Ấp a ấp úng một hồi lâu cô mới khó nhọc gật đầu

trước ánh mắt sâu lắng của Thẩm Quân Tắc, “Đúng, bọn em… đã kết hôn”.

Một cơn gió lạnh thổi tới, Tiêu Tinh chỉ mặc một chiếc áo

len, không kìm được run lên cầm cập. Thẩm Quân Tắc nhìn cô, nhíu mày,

cởi áo khoác lên người cô, tiện tay vòng qua vai cô, khẽ ôm cô vào lòng

như muốn tuyên bố quyền sở hữu rồi nói bên tai cô, “Không giới thiệu

người bạn này của em với anh sao?”.

Bị anh ôm như vậy khiến Tiêu Tinh vô cùng khó xử. Cô muốn

vùng vẫy nhưng phát hiện ngón tay của anh siết chặt lại, dường như muốn

nói “Em dám vùng vẫy anh b*p ch*t em”.

Tiêu Tinh đành phải ngoan ngoãn đứng im, khẽ giới thiệu: “Đây là thầy giáo dạy vẽ hồi nhỏ của em, thầy Ôn Bình, hiện nay đang giảng

dạy ở học viện mỹ thuật. Đây là…”.

“Xin chào, Thẩm Quân Tắc”. Thẩm Quân Tắc giơ tay ra, nói rất đơn giản, gãy gọn.

Ôn Bình nhìn dáng vẻ ngang ngược của anh khi ôm chặt Tiêu

Tinh không cho người khác lại gần, không kìm được mỉm cười, giơ tay bắt

tay anh, “Anh Thẩm, nghe tiếng đã lâu”. Đây chính là người đã mắng Tiêu

Tinh trong buổi dạ hội. Thì ra là ghen, chả trách lại thù địch với mình

như vậy. Ôn Bình sờ mũi, ho một tiếng, sau đó quay sang nhìn Tiêu Tinh,

“Em kết hôn mà cũng không mời thầy uống rượu mừng?”. Lại còn giấu anh,

suýt chút nữa thì làm anh muốn phát triển mối tình thầy trò. May mà chỉ

mới nghĩ, chưa hành động, nếu không “kẻ thứ ba” như anh chắc chắn sẽ bị

Thẩm Quân Tắc rút gân, lột da, róc xương.

“Dạ, em…”, Tiêu Tinh ngượng ngùng xoa đầu, “Vẫn chưa kịp nói với thầy…”.

“Thấy ngại đúng không?”. Ôn Bình cười và nói, “Lẽ nào em còn e thẹn sao?”.

Tiêu Tinh cúi đầu im lặng.

Thẩm Quân Tắc siết chặt tay, lạnh lùng nói, “Thầy Ôn muốn uống rượu mừng, hôm nào tôi sẽ mời”.

“Được”, Ôn Bình mỉm cười, “Khi nào rảnh tôi nhất định sẽ tìm cậu đòi nợ, đừng quên đấy”.

“Không đâu”.

Thẩm Quân Tắc ôm chặt Tiêu Tinh như bảo vệ con vật nhỏ bé,

h*m m**n độc chiếm mãnh liệt một cách đáng ngạc nhiên. Đáng tiếc Tiêu

Tinh mơ hồ vẫn không hiểu. Ôn Bình là người sáng suốt, dĩ nhiên sẽ không ngốc đến nỗi chen chân vào, thấy Thẩm Quân Tắc vẫn còn một chút ghen

tuông với mình, vội vàng biết điều bỏ đi.

“Tôi có chuyện phải đi trước. Tiêu Tinh, nếu có vấn đề gì về chuyện thi cử thì em cứ gọi điện cho tôi”.

Quả nhiên Thẩm Quân Tắc không nói gì nữa, chỉ mong anh ta biến đi thật nhanh.

Tiêu Tinh mơ hồ hoàn toàn không hiểu suy tính trong lòng hai

người, ngây ngô gật đầu: “Thầy Ôn thầy cứ làm việc của thầy đi, em còn

rất nhiều chỗ không hiểu, hôm khác em sẽ tìm thầy”.

Thẩm Quân Kiệt cũng rất biết ý, sau khi Ôn Bình đi, anh ta

vội mỉm cười với Tiêu Tinh: “Chị dâu, theo dõi chị không phải là ý của

anh em. Anh ấy chỉ muốn em chú ý đến tình hình của chị mà thôi. Thật

đấy, tại em diễn vai thám tử diễn đến phát nghiện, chị cứ coi em là

thằng tồi, đừng giận nữa”.

“Cậu còn dám nói! Cậu theo dõi tôi hai ngày làm tôi sởn hết gai ốc, suýt chút nữa thì báo cảnh sát đấy, biết không?”.

“Vâng vâng, em không dám nữa”.

Thấy Tiêu Tinh định giơ tay ra đánh người, Thẩm Quân Tắc vội vàng ngăn cô lại, khẽ nói: “Được rồi, lần này bỏ qua cho nó”.

“Nhưng cậu ta…”.

Thẩm Quân Tắc vỗ vai Tiêu Tinh an ủi, cau mày với Thẩm Quân Kiệt, “Còn không đi mau?”.

Thẩm Quân Kiệt hiểu ý, vội nói: “Chị dâu, em có việc phải đi trước, lần sau sẽ tạ tội với chị! Bye bye!”.

“Chạy nhanh như thế làm gì, cậu quay lại cho tôi!”. Tiêu Tinh vẫn chưa nguôi giận, hầm hầm nói với cái bóng của Thẩm Quân Kiệt, “Anh

nhìn cậu ta mà xem, sao lại giống Tạ Ý thế không biết, đều bị virus nghệ thuật hại đến nỗi thần kinh tê liệt, đầu óc điên cuồng!”.

Thẩm Quân Tắc mỉm cười, “Được rồi, đừng giận nữa. Hơn nữa bảo nó chú ý động thái của em cũng là ý của anh”. “

Anh…”. Mặc dù trong lòng Tiêu Tinh hiểu rất rõ nhưng anh thẳng thắn nói ra như vậy khiến cô không thể chất vấn được nữa.

Thẩm Quân Tắc khẽ ho một tiếng, “Về nhà rồi nói”.

Sau khi về nhà, Tiêu Tinh luống cuống chạy vào bếp pha cà

phê, gọt hoa quả. Thẩm Quân Tắc đến đây, đối với cô mà nói là khách quý

tới chơi, dĩ nhiên phải đón tiếp chu đáo.

Thẩm Quân Tắc ngồi trên ghế sofa, thấy cô chạy ra chạy vào,

thoăn thoắt bày một đống hoa quả lên bàn, lại còn hỏi: “Anh uống cà phê

hay trà? À đúng rồi, chỗ em không có cà phê, chỉ có nước hoa quả thôi

anh uống không?”.

Nhìn dáng vẻ căng thẳng như tiếp đón lãnh đạo cấp cao đến thị sát của cô, Thẩm Quân Tắc không kìm được mỉm cười, khẽ nói: “Đừng làm

nữa, em lại đây ngồi đi”.

Tiêu Tinh chần chừ một chút, từ từ đi về phía anh, chỉ giữ

khoảng cách nửa mét với anh. Không biết vì sao, lúc ở riêng với Thẩm

Quân Tắc, lúc nào cô cũng cảm giác như có một áp lực vô hình khiến tim

cô đập rộn ràng, khó thở, khoảng cách càng gần thì áp lực ấy càng dữ

dội.

Cảm nhận được mùi hương quen thuộc bên cạnh, Tiêu Tinh bất giác ngồi dịch ra xa.

Thẩm Quân Tắc không nói gì, không gian tĩnh lặng trong căn

phòng thậm chí còn có thể nghe thấy nhịp đập dữ dội của trái tim. Để che lấp sự căng thẳng, Tiêu Tinh vội vàng cầm điều khiển bật ti vi, “A, sắp bảy giờ rồi, xem chương trình thời sự bắt đầu chưa”.

Trên ti vi lúc này là kênh giải trí của vùng, cảnh quay trên

màn hình chính là cảnh tượng Thẩm Quân Tắc và Phương Dao bị đám phóng

viên bao vây trước cửa khách sạn.

“Anh Thẩm, tin đồn vợ chồng anh đang chuẩn bị ly hôn có liên quan đến sự xuất hiện của cô Phương Dao có đúng không?”.

“Anh Thẩm, nghe nói lúc đầu anh lấy Tiêu Tinh chỉ là để thuận tiện cho việc hợp tác làm ăn với nhà họ Tiêu?”.

“Người anh thật sự thích là Phương Dao, vì thế sau khi về

nước mới nóng lòng gặp Phương Dao. Anh cãi nhau với Tiêu Tinh trong buổi dạ hội cũng là vì lý do này sao?”

. … Những câu hỏi sắc bén của phóng viên khiến màng nhĩ người nghe rung lên từng hồi, hai nhân vật tin đồn trên ti vi nắm tay nhau

thoát khỏi hiện trường, để lại hình bóng phóng khoáng cho người xem, bối cảnh phía sau là khách sạn khiến người ta phải suy nghĩ.

Giọng nói thánh thót của người dẫn chương trình vẫn còn đang

phân tích về khả năng Thẩm Quân Tắc và Phương Dao đến với nhau. Tiêu

Tinh càng nghe càng thấy khó chịu. Người đàn ông ngồi bên cạnh vẫn không có một chút phản ứng nào, Tiêu Tinh chỉ có thể kìm nén nỗi hẫng hụt

trong lòng, lặng lẽ cúi đầu gọt hoa quả.

Thẩm Quân Tắc cũng không ngờ sự việc vừa mới xảy ra mà đã

được phát trên ti vi nhanh như vậy. Trùng hợp hơn là Tiêu Tinh vừa bật

ti vi đã nhìn thấy cảnh tượng kinh thiên động địa ấy. Anh bồn chồn bất

an chờ cô nổi nóng rồi giải thích, chờ mãi mà Tiêu Tinh không nói một

câu nào, không hề có một chút tức giận nào, ngược lại còn bình thản cúi

đầu gọt hoa quả. “

Chẳng phải… em nên hỏi gì sao?”. Thẩm Quân Tắc cố gắng kìm nén, “Lẽ nào em không bận tâm về tin đồn giữa anh và Phương Dao?”.

Tiêu Tinh sững sờ trước câu nói của anh. Cô ngẩng đầu, vô tội nói: “Chẳng phải giải thích hay không là do anh quyết định sao? Anh

không muốn nói thì em hỏi cũng vô ích, chẳng phải sao?”.

Thẩm Quân Tắc cau mày, “Vì thế nên em không hỏi gì?”. Thấy cô không hề bận tâm đến thông tin gây chấn động như vậy, lại còn ngồi đó

gọt hoa quả, Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, giật lấy quả táo trên tay

cô vứt xuống bàn, “Anh không giải thích em cũng mặt kệ, đúng không?

Trong lòng em, rốt cuộc có bận tâm một chút…”.

“Này, tay em…”. Lời chất vấn tức giận của Thẩm Quân Tắc bị Tiêu Tinh khẽ ngắt ngang, sắc mặt liền sầm xuống.

Lúc nãy đưa tay lấy quả táo dùng sức quá mạnh, Tiêu Tinh lại

đang căng thẳng, ngón tay không cẩn thận quệt vào con dao gọt hoa quả,

bị chảy máu. Tiêu Tinh nhìn ngón tay chảy máu, quay sang lườm anh đầy

trách móc, “Sao anh lại hung dữ với em như thế, có phải em bảo đám phóng viên ấy theo dõi anh đâu. Anh muốn hung dữ thì đi tìm Phương Dao mà

hung dữ chứ?”.

“Xin lỗi, anh…”. Nhìn thấy máu trên ngón tay của cô, Thẩm

Quân Tắc vừa ăn năn vừa thấy đau lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô, khẽ đưa lên miệng, hút hết máu chảy trên đó, dịu dàng hỏi, “Đau không?”.

“…”. Mặt Tiêu Tinh đỏ bừng. Cô vội vàng rụt tay lại, ấp úng nói, “Không… không sao…”.

Thẩm Quân Tắc vẫn không yên tâm, “Chỗ em có băng urgo không, anh đi tìm băng cho em…”.

“Em… em tự làm”. Tiêu Tinh vội vàng lấy băng urgo trong ngăn kéo rồi băng ngón tay lại.

Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, khẽ nói: “Vậy… lời giải thích của anh em có nghe không?”.

“Vâng”. Tiêu Tinh gật đầu.

Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc rồi nói sơ qua: “Anh và Phương Dao lớn lên bên nhau từ nhỏ. Cô ấy là bạn thân nhất của anh. Bọn anh hoàn

toàn trong sáng, không hề có dây dưa về chuyện tình cảm. Hôm nay đến

khách sạn chẳng qua là ăn bữa cơm, em đừng nghĩ nhiều”. Anh ngừng một

lát rồi khẽ bổ sung, “Phương Dao đã có người yêu. Anh… cũng thế”.

“Vâng”. Tiêu Tinh ngoan ngoãn gật đầu, không hề để ý đến ý nghĩa của ba từ “Anh cũng thế”.

Thẩm Quân Tắc quay sang nhìn cô, “Em tin không?”.

Tiêu Tinh nghĩ một lúc, mỉm cười gật đầu, “Vâng, em thấy anh

là người chính trực. Nếu giữa anh và Phương Dao có gì gì đó, anh không

cần phải giấu em đi vụng trộm, trực tiếp ký vào đơn ly hôn rồi lấy cô ấy chẳng phải là xong sao… Bảo anh ký đơn anh không ký, vì thế… em tin

giữa hai người không có gì”.

Lúc quan trọng cô nàng này không ngốc chút nào. Chỉ là gặp

sóng gió tin đồn lớn như vậy mà cô lại không nổi giận, thậm chí không

ghen tuông chút nào khiến Thẩm Quân Tắc rất không cam tâm. Có điều, từ

trước tới nay cô đều “phóng khoáng” như thế, lần này không cười và nói

“Hai người rất đẹp đôi, anh mau theo đuổi chị ấy đi” thì đã được coi là

tiến bộ vượt bậc rồi.

Thẩm Quân Tắc hạ thấp giọng, nói từng câu từng chữ: “Tiêu Tinh, những lời anh nói em đều tin, đúng không?”.

Tiêu Tinh gật đầu, “Vâng, cơ bản là thế”.

Thẩm Quân Tắc im lặng rất lâu, đột nhiên quay sang, nghiêm túc nhìn cô.

“Vậy anh nói, anh thích em, em có tin không?”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.