Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 59: Ngoại truyện Lục Thừa Vấn - Ma quỷ ám ảnh


Trong cuộc đời, có những thứ không muốn buông tay,

nhưng mà, cuối cùng cũng đành phải buông tay.

Bảy rưỡi sáng, người đàn ông bước vào Toà soạn, bắt

đầu một ngày làm việc bận rộn.

"Chào sếp, đến sớm thế sếp ơi?"

Khoé miệng người đàn ông khẽ nhếch lên, như đang mỉm

cười.

Thời gian nghỉ ngơi của anh theo một quy luật nhất

định, nhưng tối hôm qua bị mất ngủ, trằn trọc mãi tới gần sáng cũng không thể

nhắm mắt được. Vì thế sáng nay sau khi chạy bộ một vòng, tắm rửa rồi đi làm

luôn, mới đến sớm như vậy.

Mở email ra, lập tức lá thư từ chức cùng cái tên quen

thuộc ấy đập vào trong mắt anh, không kịp tránh né.

Anh khép mắt lại, ngả người tựa vào thành ghế dựa. Cả

người bỗng nhiên thấy mệt mỏi rã rời, mạch đập hai bên thái dương nảy lên thình

thịch, co rút đau đớn. Anh cảm thấy rất phiền, rất chán nản.

Lá thư từ chức này nằm ở hộp mail của anh đã mấy ngày

nay, người con gái đó biến mất cũng mấy ngày rồi. Từ khi Toà soạn báo này đi

vào hoạt động tới nay, cô là người duy nhất mà lãnh đạo chưa phê duyệt thư từ

chức đã tự ý nghỉ làm, hơi liều lĩnh. Trong ấn tượng của anh, cô không phải là

một người quả cảm như vậy.

Càng nghĩ, anh càng cảm thấy hoảng hốt. Dòng suy nghĩ

không khống chế được, trôi nổi về miền ký ức ba năm trước đây.

Khi đó anh vừa mới tốt nghiệp, do thành tích tốt

nghiệp xuất sắc nên có không ít công ty ở London muốn mời anh về làm việc. Vốn

đã định nhận lời mời của một công ty trong số đó, nhưng khi ấy anh đột nhiên

nhận được bưu phẩm từ giáo sư của Học viện Nhân văn và Nghệ thuật thuộc Đại học

Bristol gửi tới, kèm theo điện mừng của Uỷ ban tổ chức American Book Awards -

thông báo rằng tác phẩm Lịch sử nước Mỹ do anh tham gia biên soạn vừa đạt giải

thưởng.

Toàn trường sôi trào vì giải thưởng đó, vốn là một

người kín đáo, bỗng chốc anh trở thành ngôi sao trong trường học, đi tới đâu

cũng được sự chú ý của mọi người, điều này làm anh cảm thấy hơi đau đầu. Từ

trong nước cũng có không ít Toà soạn báo, Tạp chí gửi đến thư mời nhậm chức,

khiến anh bối rối. Nếu muốn làm việc phù hợp với nghành đã học, thì ở lại Anh

là sự lựa chọn tốt nhất. Nếu như nhận lời mời của Toà soạn trong nước, vậy tất

nhiên sẽ phải về nước. Cha anh cũng gọi điện sang, nhắc nhở anh nên suy nghĩ

cân nhắc cho thật kĩ càng.

Trong lúc anh còn phân vân, thì Bristol đã nghênh đón

ngày Lễ hội Khinh Khí Cầu rực rỡ. Lễ hội tổ chức mỗi năm một lần, bạn cùng

phòng đã đi ra ngoài từ sớm, chỉ còn một mình anh ở lại trong phòng, mãi tới

gần chạng vạng mới chậm rãi bước ra sân trường. Ngày hôm đó, toàn bộ bầu trời

Bristol đều sáng bừng rực rỡ, trên không trung chói lọi nhiều màu sắc, có rất

nhiều khinh khí cầu với các sắc thái khác nhau, một số khinh khí cầu còn dán

lên rất nhiều giấy màu, viết trên đó những nguyện vọng, những ước ao tốt đẹp.

Người người nối tiếp nhau qua lại trước mắt anh, tất

cả đều là người da trắng, tóc vàng hoặc bạch kim, mắt xanh đậm hoặc xanh lơ,

hoặc cả là màu xám khói. Anh nhìn mông lung, cảm giác tha hương dị quốc chiêm

nghiệm một cách triệt để.

Bỗng nhiên có một khí cầu nhỏ màu tím là đà bay xuống

dưới chân anh, anh cúi người nhặt lên, lơ đãng nhìn lướt qua tờ giấy dán trên

đó, trong phút chốc sự kinh ngạc ngập tràn trong đôi mắt, bởi vì nguyện vọng

trên tờ giấy ấy, được viết bằng tiếng Trung Hoa.

"Cầu xin Thượng Đế phù hộ gia đình

con. Mong cho bà ngoại và ba mẹ con đều được khoẻ mạnh và bình an."

Anh mỉm cười, đó quả thật là một nguyện ước đơn sơ.

Bao nhiêu người viết ra ước mơ thả lên bầu trời, tuy rằng họ vẫn biết sẽ không

có nhiều khả năng thực hiện được, nhưng họ vẫn luôn hi vọng vào những điều tốt

đẹp đó. Chẳng lẽ, chủ nhân của khinh khí cầu này cũng nghĩ như vậy sao?

"Xin lỗi, đây là khí cầu của tôi, tại

vì chưa chỉnh ổn định đã thả nên mới bay xuống."

Giọng người con gái ngọt ngào cắt ngang dòng suy nghĩ

của anh, mang hơi hướng như chất giọng London, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt nâu

mỉm cười nhìn anh, ánh sáng từ cặp đồng tử màu hổ phách khiến ánh mắt anh chấp

chới. Chỉ trong nháy mắt, anh biết ngay cô là người Trung Quốc.

Cô mặc chiếc áo T-shirt màu trắng, thắt lưng tím, mái

tóc dài hơi xoăn được buộc túm lên một cách vội vàng, vài lọn tóc xoã xuống gáy

cổ trắng nõn. Cả người cô ngập tràn sức sống thanh xuân, nhất là đôi mắt, khoé

miệng cô hơi loan ra chỉ một chút, lập tức ý cười đã nở rộ lên đôi mắt ấy. Anh

nhìn chăm chú thật lâu khiến mặt cô lộ ra vẻ nghi ngờ, đôi tai cô đỏ ửng lên.

Anh cười cười, cầm khí cầu trên tay đưa trả lại cho cô.

"Chúc nguyện vọng của cô sẽ thành sự

thật."

Anh nói chậm rãi từng chữ, tiếng phổ thông chính xác

rõ ràng. Qua phút giây sửng sốt, cô nở nụ cười ngọt ngào.

"Cám ơn."

o-----------------o

Sau một tuần suy nghĩ, anh quyết định về nước. Người

thầy dạy anh cứ chắc lưỡi lắc đầu tiếc nuối, nhưng anh chỉ mỉm cười, sau khi ký

gửi hành lý về nước thì chuẩn bị lái xe đi London.

Xe lái ra đến cổng trường, anh thả tốc độ chậm dần, lơ

đãng nhìn lớp lớp sinh viên trong sân trường, đột nhiên ánh mắt dừng lại nhìn

chăm chăm về một phía. Chưa kịp định thần, khoé miệng anh đã hơi cong lên. Họ

lại gặp nhau.

Cô kéo theo vali hành lý đang đi ra cổng, hình như có

vẻ chật vật, vì thế anh xuống xe, đi về phía cô.

"Xin chào." Anh nói

bằng tiếng Trung.

Cô gái quay đầu lại, khi thấy anh không khỏi sửng sốt.

Mà anh cũng sửng sốt, bởi vì đôi mắt cô sưng húp đỏ bừng.

Im lặng một lát, anh quyết định không hỏi chuyện gì đã

xảy ra, chỉ vào vali hành lý của cô, anh nói, " Tôi

có thể giúp được gì không?"

Cô gái vẫn kinh ngạc nhìn anh, không bao lâu sau, nước

mắt cô lại ứa ra, tràn xuống hai bên gò má. Mái tóc dài xoã xuống hai bên mang

tai, cô đưa mu bàn tay quệt lau đi nước mắt, nhưng dòng lệ vẫn không ngừng rơi

xuống. Cô khóc rất kìm nén, cố gắng không phát thành tiếng, cả khuôn mặt bởi vì

sự kìm nén đó mà hơi ửng hồng lên. Giờ phút này anh đột nhiên có một suy nghĩ

không hề thích hợp với hoàn cảnh một chút nào hết, đó là, anh cảm thấy khi

khóc, cô rất đẹp.

Nghĩ tới điều đó, anh mỉm cười. Tuy rằng như vậy là

rất đẹp, nhưng cô không khóc vẫn tốt hơn.

"Cô đi đâu vậy, tôi sẽ đưa cô một

đoạn đường."

Sau đó anh lái xe chở cô đến sân bay Heathrow London.

Cô chuẩn bị về nước, mà anh bởi vì muốn đi Paris thăm một người bạn cho nên

không thể đồng hành cùng cô, cô đành nói lời cảm ơn rồi sau đó mỗi người đi một

ngả.

Khi qua cửa kiểm tra của hải quan, anh nghiêng đầu

nhìn quay lại, động tác này trước đây anh không thường làm, một người bạn cùng

phòng học Tâm lý nói với anh rằng, khi tình huống này xảy ra với cậu, chỉ có

thể chứng minh một điều, đó là cậu đã lưu luyến.

Lúc ấy anh chỉ cười mà không trả lời, người bạn lại

nói, không tin cậu cứ thử tiếp tục phát triển theo cảm giác đó mà xem, không

chừng, đến một lúc nào đó sẽ trở thành yêu say đắm.

Yêu say đắm. Anh càng cười nhiều hơn, không hề cho lời

nói của người bạn đó là thật. Nhưng mà điều anh không xem là thật đó, mãi tới

hai năm sau khi về nước, lúc gặp lại cô, đã trở nên không còn chắc chắn như

trước nữa.

Vì thế vào buổi sáng hôm đó, anh mặc kệ ở London xa

xôi đang là một giờ sáng, người bạn cùng phòng của anh bị đánh thức, chỉ vì một

câu hỏi, "Nếu, cứ tiếp tục phát triển

cảm giác đó, sẽ trở thành yêu say đắm thật sao?"

Người bạn cùng phòng bị quấy rầy của anh, chỉ trả lời

anh mỗi một từ duy nhất, "Nonsense."

Anh cũng cười lắc lắc đầu, tâm trạng mông lung không

xác định đó, có lẽ thật sự chỉ là bị ma quỷ ám ảnh.

o-------------------o

Sau này, anh đi Đại học Thông tin và Truyền thông diễn

thuyết, biết trong nước có rất nhiều sinh viên mới ra trường với tinh thần phấn

chấn bồng bột của tuổi trẻ. Rất nhiều người trong bọn họ ngưỡng mộ danh tiếng

của PIONEER, từ khi còn học trên ghế nhà trường đã muốn được vào làm việc ở đó.

Anh chỉ cười, động viên tinh thần bọn họ, cổ vũ bọn họ, nhưng lại không cho bọn

họ một lời hứa hẹn.

Trên đời này, có rất nhiều cơ hội chỉ dựa vào bản

thân, phải nắm bắt lấy, phải tận dụng lấy, bắt không được, thì chỉ còn cách

nhìn nó vuột ra khỏi tầm tay.

Sau khi về nước cô kết hôn một cách bất ngờ, khi gặp

anh xin nghỉ phép, mặt cô tỏ vẻ e dè cẩn thận khiến cho anh nhớ tới cô của hai

năm về trước, cũng ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy, anh bỗng nhiên thấy hoảng hốt. Anh

có cảm giác lo lắng sợ hãi tới mức không khống chế được, cho nên mặt anh cau

lại, phê duyệt đơn nghỉ phép của cô với vẻ không được thoải mái cho lắm.

Cô đã không nhớ ra anh. Chỉ nhìn ánh mắt của cô, anh

liền nhận ra điều đó.

Khi thông báo tuyển dụng được đưa ra ở trường Đại học

Thông tin và Truyền thông vào tháng Mười Một, không ít sinh viên mới nộp đơn

thi tuyển. Anh cẩn thận xem từng bộ hồ sơ, duyệt từng người. Bỗng nhiên anh

nhìn thấy một bức ảnh trong một tập hồ sơ, đó cũng là một người con gái xinh

đẹp, mái tóc dài được buộc gọn cao phía sau đầu, áo T-shirt trắng sạch sẽ,

trông cực kỳ giống cô khi ở Bristol năm ấy.

Vì thế anh tự tay tuyển chọn và phỏng vấn cô gái, đích

thân giao Lý Gia cho cô, anh muốn xem, cô có thể nhận ra được không, rằng cô

gái Lý Gia này, rất giống cô. Anh muốn xem, cô có thể hay không, qua cô ta,

nhận ra mình của trước đây.

Anh thờ ơ lạnh nhạt nhìn cô ta hãm hại cô, và trong

lúc cô bất lực đưa ra đề nghị đó với cô. Thật ra, chuyện đó anh có thể dàn xếp

ổn thoả một cách rất dễ dàng, nhưng anh bỗng nhiên không muốn như vậy, anh muốn

nhìn cô một chút, xem cô có còn giống như trước, trông qua thì có vẻ rất tự

lập, cuối cùng vẫn dựa vào anh, để anh tiễn đi sân bay như lần đó.

Nhưng kết quả đã chứng minh rằng anh sai rồi, sai thái

quá.

Có lẽ anh đã thật sự bị ma quỷ ám ảnh, bị ma quỷ ám

ảnh đến mức không thể quên đi được, bị ma quỷ ám ảnh phải thích cô, yêu cô,

cuối cùng, bị ma quỷ ám ảnh mà đã hoàn toàn làm thương tổn cô.

Bên tai bỗng nhiên vang lên âm thanh của tiếng chuông

đồng hồ báo giờ, anh phục hồi lại từ dòng trí nhớ, nâng cổ tay nhìn giờ, đã tám

rưỡi rồi, phải làm việc thôi.

Ánh mắt anh liếc nhìn email kia lần một lần nữa, click

vào Reply, tại khoảng trắng do dự một hồi lâu, cuối cùng viết ra ba chữ: "Đã

chấp nhận."

Và ấn nút..

Gửi đi.

(*) Nonsense: Vô nghĩa

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.