Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 55: Điều duy nhất em cần làm là yêu anh


Hôm nay là ba0, ngày cuối cùng trong năm cũ. Ánh mặt

trời chiếu rực rỡ sáng bừng cả không gian, xua tan những ngày tuyết rơi ảm đạm

trước đó. Lương Hoà ngồi trên sân thượng phơi nắng ngước mắt nhìn lên không

trung. Ánh nắng chói chang khiến cô chói loá không mở mắt ra được. Bỗng nhiên

một ly trà còn bốc hơi nóng từ đâu chìa ra trước mặt cô. Lương Hoà nghiêng đầu,

thấy khuôn mặt thản nhiên của Diệp Dĩ Trinh đã tới bên cạnh từ lúc nào. Diệp Dĩ

Trinh nhìn dáng vẻ lười biếng của Lương Hoà, anh nhướn mày, "Thật

biết cách hưởng thụ"

Lương Hoà bặm môi không trả lời, nâng ly trà lên hít hít ngửi ngửi. Mùi trà

thơm dìu dịu thấm vào phế phổi lại tạo nên vị chua xót khác thường, giống như

tâm trạng lúc này của cô vậy. Trông hưởng thụ lắm sao? Chẳng thà nói rằng ủ rũ

còn chính xác hơn nhiều.

Diệp Dĩ Trinh ngồi xuống bên cạnh Lương Hoà, đặt tập

tài liệu cầm trên tay xuống ghế, ánh mắt anh nhìn chăm chú cô gái trước mặt với

vẻ thú vị. Cách đây hai ngày, hôm đó tuyết rơi rất nhiều, khi anh đang buồn bực

vì kết quả báo cáo dự án công việc không được như ý muốn, định đứng lên đi dạo

một vòng quanh sân thì thím Tề nói rằng cô con dâu thứ ba nhà họ Cố đến chơi.

Phải mất mấy giây sau đó anh mới có phản ứng được với câu nói của thím Tề, đem

hai danh xưng "cô con dâu thứ ba nhà họ Cố" và Lương Hoà gộp lại làm

một. Lúc ấy cô đội một chiếc bịt tai màu hồng nhạt, khoác áo gió rộng thùng

thình bên ngoài thân hình nhỏ nhắn, chóp mũi hồng hồng vì gió lạnh, dáng vẻ

điềm tĩnh mà đáng yêu vô cùng. Diệp Vận Đồng không có ở nhà, anh vội vàng đưa

Lương Hoà ngồi vào ghế, rót một ly nước ấm cho cô uống.

Lúc đó anh rất ngạc nhiên, bởi vì kể từ khi biết rõ

thân phận của mình tới giờ Lương Hoà không còn chủ động tới đây nữa. Lần này cô

đến đột ngột, lại còn kéo theo cả vali hành lý làm anh không thể không kinh

ngạc. Nhưng mọi người gạn hỏi điều gì cô cũng không trả lời, chỉ đơn giản nói

rằng muốn ở lại đây chơi hai ngày, còn dặn không ai được cho Cố Hoài Ninh biết.

Diệp Dĩ Trinh chưa kịp phản ứng gì thì ba anh đã gật đầu lia lịa đồng ý ngay. Làm

sao ông có thể không đồng ý chứ, ngày nào ông cũng ngóng trông Lương Hoà đến,

trải giường lót chiếu chờ cô còn không kịp thì làm sao mà có thể không đồng ý

cho được.

Cái nhìn chăm chú của Diệp Dĩ Trinh khiến Lương Hoà

bối rối, cô đưa tay vuốt vuốt tóc nhằm ngăn trở tầm mắt anh. Nhưng điều này

không hề ảnh hưởng chút nào đến Diệp Dĩ Trinh, ngược lại anh quan sát càng riết

róng hơn. Không biết vì sao, Lương Hoà luôn có cảm giác người đàn ông này và Cố

Hoài Ninh tương tự nhau ở một mặt nào đó. Nhất là ánh mắt như cười mà lại không

phải cười kia, khiến cô có cảm giác nổi cả gai ốc, không được tự nhiên tới nỗi

muốn bực mình. Lương Hoà buồn giận, buông ly trả xuống hỏi: "Nhìn

cái gì chứ?"

Dáng vẻ đó không hề tạo thành bất kỳ sự uy h**p nào

đối với Diệp Dĩ Trinh, anh cười nhẹ, ngả người tựa lưng vào thành ghế, "Có

chuyện buồn bực gì phải không?"

Lương Hoà ngạc nhiên: “Vì

sao lại hỏi như vậy?"

"Tôi nhìn thấy như vậy. Hai hôm nay

tinh thần cô có vẻ rã rời, ừm.. nói đúng hơn là mất hồn mất vía."

"Làm gì có chuyện đó chứ, đó là cảm

giác sung sướng biết không, sung sướng khi nghỉ phép."

Cô vừa dứt lời đã thấy ánh mắt của Diệp Dĩ Trinh loé

lên một ý cười. Cô nhún nhún vai, có cảm giác như tâm tư của mình bị người ta

nhìn xuyên thấu.

"Có chuyện gì thì kể đi, biết đâu tôi lại giúp

được điều gì đó."

"Không phải vấn đề giúp hay là không

giúp." Lương Hoà chán nản cúi

đầu, cuối cùng cô quyết định kể cho Diệp Dĩ Trinh nghe, giấu kín trong lòng hai

hôm nay cô cảm thấy quá đủ rồi, vừa không thoải mái vừa không yên tâm.

Phản ứng của Diệp Dĩ Trinh không như Lương Hoà dự

đoán, nghe cô kể xong anh vẫn không tỏ thái độ gì, bình tĩnh uống trà, sau đó

nói, "Như vậy có nghĩa là hai người phối hợp với

nhau, lừa Cố Tam có phải không?"

Hai người ở đây ý chỉ là cô và ba chồng. Lương Hoà há

mồm ngạc nhiên, chuyện này sao lại gọi là lừa được nhỉ? Cố Trường Chí thấy cô

không muốn đi nên ông rộng lượng "khai ân"

để cô quay về thôi mà? Chỉ là cô không về nhà mà đến đây thôi, chuyện này cũng

chỉ muốn thử thử tình cảm của Cố Hoài Ninh mà thôi, thử, đúng là chỉ muốn thử

một chút. Ai bảo lúc nào anh cũng tỏ vẻ điềm đạm bình tĩnh như núi khiến người

ta bất mãn.

"Giáo sư Diệp, anh không hiểu đâu.

Giữa hai chúng tôi không đơn giản như anh nghĩ vậy đâu." Lương

Hoà nhìn chằm chằm xuống bàn tay, nghiêm túc nói. "Anh

ấy luôn xem tôi như một đứa trẻ con, chưa bao giờ chia sẻ hay tâm sự cho tôi

biết những chuyện của anh ấy. Tâm tư tình cảm thì anh ấy giấu rất kỹ, chẳng bộc

lộ ra bao giờ, ngay cả anh ấy có yêu tôi hay không, tôi cũng không biết rõ

ràng. Vì thế, tôi chỉ là.. chỉ muốn xác nhận lại một chút."

Diệp Dĩ Trinh cười cười nhìn cô. Vậy mà còn nói mình

không phải là trẻ con, yêu hay không yêu, chuyện này làm sao mà có thể để trên

đầu lưỡi để lôi ra nói một cách thường xuyên được? Dáng vẻ rối rắm băn khoăn

như vậy của Lương Hoà,trong mắt anh trông thật giống một người. Mà cái tên Cố

Hoài Ninh này cũng thật là, cứ luôn im ỉm giấu kín tâm tư, hèn gì Lương Hoà

nhịn không được mới phản ứng như vậy.

"Lương Hoà, tình cảm nam nữ không

phải chỉ cần nói yêu là có thể đảm bảo được đời đời kiếp kiếp. Vả lại, tuy rằng

bề ngoài Cố Hoài Ninh nhìn có vẻ toàn tài như thế, nhưng thật ra cũng có một số

mặt mà anh ấy không biết, hoặc không am hiểu.Trong số đó tình cảm chính là

nhược điểm của anh ấy. Vả lại, đừng tưởng rằng hai người thông đồng với nhau mà

có thể giấu giếm được Cố Hoài Ninh."

Lương Hoà nghe Diệp Dĩ Trinh nói ra rõ ràng hợp lý như

vậy thì mắt sáng lên, hỏi, "Giáo sư Diệp phân tích kỹ

lưỡng như vậy, có phải là đã từng có kinh nghiệm rồi đúng không?"

Diệp Dĩ Trinh liếc nhìn cô một cái, "Nghiêm

túc mà nói, tôi không phải giáo sư Diệp, mà là cậu của cô."

Cậu? Lương Hoà sửng sốt đờ người ra. Biểu tình trên

gương mặt cô khiến Diệp Dĩ Trinh cảm thấy mình đã hơi đường đột, nhưng anh chưa

kịp nghĩ ra đề tài gì để lảng chuyện đi, thì thím Tề đã cầm điện thoại từ dưới

lầu đi lên.

"Hoà Hoà, cháu có điện thoại này,

thím vừa nghe hộ, là điện thoại gọi từ bên nhà họ Cố." Diệp Dĩ

Trinh nhìn thím Tề mỉm cười. Anh không thể không công nhận một điều rằng Lương

Hoà quả thật rất có khả năng thu phục tình cảm của mọi người, dù già hay trẻ.

Đơn cử một ví dụ, chỉ mới hai ba ngày thay vì gọi "con

dâu thứ ba nhà họ Cố" thím Tề đã chuyển sang

gọi thẳng "Hoà Hoà”.

Lương Hoà vừa nghe là điện thoại của nhà họ Cố tim cô

liền đập thình thịch lên, hỏi, "Là ai gọi vậy thím

Tề?"

Thím Tề nở nụ cười, "Là

cậu Phùng Trạm, nói là tìm cháu có việc gì đó."

Lương Hoà thở ra nhẹ nhõm, đứng dậy cầm lấy điện

thoại. Thật ra tâm trạng cô đang rất phức tạp, vừa mong đó là điện thoại của Cố

Hoài Ninh lại vừa sợ là điện thoại của anh. Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy

buồn bực vì tâm lý đó của chính mình.

Lương Hoà chăm chú nghe tiếng của Phùng Trạm vọng ra

từ đầu dây bên kia:

"Chị dâu, tối hôm qua đội trưởng đã

về rồi."

Lương Hoà ngừng một hơi thở, "Thật

à? Anh ấy về thật sao?"

"Ấy, chị đừng vội, đội trưởng vừa

nghe nói chị không về, hôm nay đã lại quay về bên đó rồi. Lão gia không giữ

lại, chỉ dặn em gọi điện báo để chị chuẩn bị tinh thần." Đầu dây

bên kia Phùng Trạm cười hì hì, cuối cùng cậu ta lại nói thêm một câu, "Chị

cứ chuẩn bị tinh thần đi, anh ấy có vẻ không vui đâu, hắc hắc."

Lương Hoà tắt điện thoại sắc mặt trở nên rầu rĩ. Thím

Tề nhìn cô với vẻ băn khoăn lo lắng, ngược lại Diệp Dĩ Trinh dường như đã sớm

dự đoán được điều này, anh đút tay vào túi quần nhìn cô mỉm cười.

Thím Tề hỏi, "Có chuyện gì

xảy ra hả, Hoà Hoà?"

Lương Hoà hơi giật mình, lắc đầu, "Không

có việc gì đâu thím ạ."

Cô không sợ, không nên sợ.

Hôm nay bắt đầu từ sáng sớm đã có thể nghe vang đâu

đây một vài tiếng pháo nổ vọng tới. Từ nhỏ Lương Hoà không thích tiếng pháo,

mỗi lần cô cứ có cảm giác như sấm sét đánh ở bên tai, ong ong cả màng nhĩ. Cũng

may biệt thự nhà họ Diệp nằm ở giữa sườn núi, xung quanh cũng không có mấy hộ

dân cư, hơn nữa bởi vì năm nay Diệp lão tướng quân không được khoẻ cho nên bọn

họ cũng chỉ nổ một quả pháo tượng trưng đón Tết rồi thôi.

Năm nay cũng bởi vì có Lương Hoà ở đây cho nên Diệp

lão cũng vui vẻ hơn nhiều lắm. Ông còn tự mình phát tiền lì xì cho cô, một bao

lì xì căng đầy. Lương Hoà sau một lúc chần chừ cuối cùng cũng đưa tay nhận lấy,

trong thời điểm người người chúc mừng nhà nhà chúc phúc như thế này, cô quyết

định thả lòng tâm tư của chính mình, tạm thời quên đi những chuyện không vui,

bỏ qua những khúc mắc tồn đọng trong năm cũ, tận hưởng không khí náo nhiệt của

năm mới. Diệp lão thấy cô nhận lì xì, nụ cười của ông càng thêm tươi rói trên

khuôn mặt già nua.

Điều làm cho Lương Hoà kinh ngạc là không ngờ có thể

gặp hai cha con Cố Hoài Việt ở đây. Cũng đã lâu lắm rồi cô không thấy thằng

nhóc quậy phá mà đáng yêu Cố Gia Minh. Thằng bé vừa nhìn thấy Lương Hoà vụt

chạy vù đến ôm chầm lấy cô, kêu ầm ĩ, "Thím..thím

ơi, thím không thương Gia Minh, thím bỏ đi đâu bao lâu nay..."

Thằng nhóc vừa nói ra câu này tất cả mọi người đều bật

cười lên. Cố Hoài Việt lắc đầu thở dài, túm cánh tay nó nhấc một cái liền bứt

nó rời khỏi chân Lương Hoà, hai cha con trừng mắt nhìn nhau.

Lương Hoà mỉm cười, bước đến ôm lấy Cố Gia Minh, tay

cô xoa mái tóc xoăn của nó, hỏi Cố Hoài Việt, "Năm

nay anh vẫn ở lại đây ăn Tết sao?"

Cố Hoài Việt trả lời một cách thản nhiên, "Hai

cha con anh năm nào cũng ở đây cả, thỉnh thoảng rảnh rỗi vẫn đến đây chơi với

ông cụ."

Trong thoáng chốc Lương Hoà chợt hiểu ra lí do vì sao,

bởi vì nơi này là Kinh Sơn, là nơi đã mai táng Lâm Kha.

"Anh vừa ở đơn vị về, nghe Kiền Hoà

nói Hoài Ninh quay về thành phố C, sao em lại còn ở đây?"

Lương Hoà hé miệng, định nói nhưng lại không biết nói

từ đâu, cuối cùng chỉ nói, "Kể ra thì dài lắm."

Cố Hoài Việt cười, thấy cô chần chừ như vậy anh cũng

không lại hỏi khó thêm nữa, để cô dắt Gia Minh đi ra sân tìm nơi đốt pháo.

Cứ tưởng rằng Cố Gia Minh to gan lớn mật lắm, vậy mà

thằng nhóc vẫn không dám châm lửa đốt pháo, Lương Hoà vừa cười giễu cợt vừa

châm lửa. Ngòi pháo bén lửa phát ra chuỗi âm thanh kêu xì xì rồi nổ phụt một tiếng,

Gia Minh vui mừng hét lên ầm ĩ. Lương Hoà đứng bên cạnh nhìn, trên không trung

nở rộ đầy những đoá hoa, rực rỡ, lung linh khiến ánh mắt cô mê loạn.

Trên bầu trời đêm thỉnh thoảng có những đốm pháo sáng

loé lên đánh vỡ khoảng không gian yên tĩnh. Đứng từ nơi này nhìn về Kinh Sơn ở

phía xa xa, nơi đó đèn đuốc sáng choang, ánh sáng hắt lên cả một vùng trời.

Sáng hôm nay trước khi đi Diệp Vận Đồng có nói, tối nay ở đơn vị sẽ tổ chức

tiệc liên hoan cho các anh em chiến sĩ, đến 6h tối có thể còn nghe cả tiếng còi

báo giờ cơm nữa. Lương Hoà nâng tay nhìn đồng hồ, vừa đúng 6h, cô nghiêng tai

lắng nghe, quả thật đúng là loáng thoáng có tiếng hô vọng từ xa xa truyền tới.

Cô cười xoa đầu Cố Gia Minh, "Gia

Mình, đón Tết ở đơn vị có vui không?"

Thằng bé bặm môi, "Không

vui, chẳng có gì vui cả, ở đây với thím vui hơn nhiều." Nhưng

cho dù là như thế, thằng bé vẫn luôn cùng ba mình ở lại nơi đây, đón năm mới ở

đây trong suốt những năm qua. Dù là một đứa bé hiếu động và nghịch ngợm, nhưng

nó vẫn là đứa con ngoan ngoãn vâng lời, hiểu được tâm tư của ba, ở lại đây cùng

ba, cùng với người mẹ đã khuất.

Lương Hoà nhìn ra xa xa, không gian bên dưới đèn đuốc

lập loè như những con đom đóm, anh Hai bởi vì yêu nên không thể xa rời, còn cô,

có phải cũng giống như thế không? Khi ở sân bay, lúc nhìn thấy Cố Hoài Ninh

quay lưng bước đi, lúc nghe anh nói câu "tạm

biệt", tâm trạng lúc đó, tệ tới mức Lương Hoà không muốn

nhớ lại thêm một lần nữa.

Thêm một cơn gió đêm lành lạnh nữa thổi tới, Lương Hoà

bừng tỉnh, nắm tay Cố Gia Minh nói, "Đi nào,

đến giờ rồi về ăn cơm thôi."

Thằng bé vui vẻ nắm bàn tay cô tung tăng quay trở về.

Hai thím cháu đi ra không xa lắm, nhưng bởi vì trời đã tối, Lương Hoà lại không

quen đường cho nên không dám đi nhanh. Lúc gần về đến biệt thự thì nhìn thấy

bóng Diệp Vận Đồng đứng chờ ở ngoài cửa, dáng đứng của chị ẩn giữa bóng tối và

bóng đèn mờ mờ hắt ra từ bên trong cổng. Lương Hoà vui vẻ túm tay Gia Minh đi

vội về phía trước, lúc gần đến cửa do không để ý cô vấp chân vào cục đá, may mà

có người đỡ kịp.

Cô định mở miệng nói cám ơn Diệp Vận Đồng thì một

giọng đàn ông vừa trầm vừa ấm đã vang lên từ sát bên người cô, "Cẩn

thận một chút." Tiếng anh rất khẽ, nhịp câu rất nhanh, nhưng

Lương Hoà vẫn nghe thấy rõ ràng, cô vụt ngẩng đầu lên, chìm đắm vào ánh nhìn từ

đôi mắt đen chăm chú của anh, thật lâu không thoát ra được.

Cố Gia Mình nhìn thấy Cố Hoài Ninh thì chạy nhào tới

ôm lấy chân anh, cọ cọ mái tóc ngắn ngủn mà xoăn tít, nũng nịu, "Chú

út, tối nay cho cháu mượn thím út đi, cháu mượn ôm ngủ."

Cố Hoài Ninh cười, xoay người vuốt vuốt mái tóc xoăn

của nó, "Tối nay thì không được."

Anh dừng lại, ánh mắt dừng trên người cô vẻ như băn khoăn suy nghĩ, "Tối

nay chú có việc muốn nói với thím rồi, mà này, ai cho cháu để kiểu tóc này thế

hả, làm xấu cả cái đầu."

Thằng bé nghe vậy thì bặm môi muốn khóc, Diệp Vận Đồng

cười xoa đầu Cố Gia Minh, dẫn nó vào nhà.

"Em về luôn, chị chào ông cụ một

tiếng hộ em nhé."

Diệp Vận Đồng gật đầu, sau đó chị nói khe khẽ vừa dụ

vừa dỗ đem Cố Gia Minh đi vào trong sân, mặt sân đã được quét sạch từ chiều,

Lương Hoà đứng im tại chỗ, cảm giác được ánh nhìn của anh đang chiếu trên người

mình một cách mãnh liệt khiến cô không biết phải làm sao.

Dưới ánh sáng hắt ra từ trong sân, anh nhìn cô chăm

chú. Chiếc áo khoác màu đỏ thật dày khiến cô trông có vẻ nho nhỏ, bao tai cùng

khăn quàng cổ che kín gần hết cả đầu cô, chỉ lộ ra đôi mắt, mà lúc này cô lại

nhìn lung tung xung quanh, vẫn không hề nhìn anh lấy một lần. Anh thở dài, kìm

nén cơn giận trong lòng xuống, vươn tay cầm lấy tay cô.

Suốt đoạn đường về nhà anh cũng không nói thêm gì

nhiều. Vẻ bình tĩnh này khiến Lương Hoà có cảm giác bất an, nhưng lại không có

cơ hội để nói chuyện. Khi xe đi qua cánh cổng khu nhà, chiến sĩ gác thấy Lương

Hoà thì mừng ra mặt nở nụ cười, Lương Hoà định mở miệng chào, Cố Hoài Ninh đã

nhấn ga lái xe như bay qua cửa, không cho cô một chút thời gian nào. Lương Hoà

bặm môi, quả nhiên là Phùng Trạm nói không sai, sắc mặt anh thật không hề tươi

chút nào hết.

Xe vừa dừng lại, Lương Hoà liền nắm lấy bàn tay đang

mở cửa xe của anh.

"Cố Hoài Ninh, anh nghe em nói

đã."

Anh quay đầu nhìn xuống tay mình, rồi lại từ từ ngước

mắt nhìn lên mặt cô, "Chúng ta, về nhà rồi

nói."

Lương Hoà thở dài chán nản đi theo anh lên lầu. Cửa

vừa mở ra, chưa kịp thay giày, cả người đã bị anh ôm ngang lên, cửa nhà bị đóng

lại vang "phịch" một

tiếng. Khuôn mặt anh chập chờn ngay trước mắt, cằm bị bàn tay anh giữ chặt lấy,

sau đó cả tiếng hô kinh ngạc của cô cũng bị anh nuốt luôn vào trong nụ hôn.

Cánh tay anh siết chặt lấy eo lưng, hai chân Lương Hoà

giãy dụa như thế nào cũng không chạm được xuống mặt đất, trong giây phút rối

bời cô chỉ biết lấy ôm cổ anh. Gáy cổ cô cũng bị bàn tay rộng lớn kia đè mạnh

lấy, giãy không giãy được, quay đầu không được, chỉ có thể tuỳ anh hé mở miệng

mình, hôn mãnh liệt. Lý trí của cô trở nên mơ hồ choáng váng, không biết nên

phản ứng như thế nào. Mãi tới lúc anh bắt đầu bóc quần áo cô ra, một bên bả vai

tr*n tr** lộ trong không khí lạnh lẽo Lương Hoà mới bừng tỉnh, cắn khẽ lên môi

anh mới dừng lại được nụ hôn cuồng nhiệt ấy. Cố Hoài Ninh buông lỏng cô ra một

chút.

Cô thở hổn hển nhìn anh, ánh mắt mê ly chậm rãi bắt

đầu có tiêu cự, hốc mắt lại dần dần ướt lên. Anh nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ đó

của cô cứ như là đã bị anh bắt nạt vậy.

Cố Hoài Ninh thở dài, áp trán mình vào trán Lương Hoà

nói một cách chậm rãi, "Anh xin lỗi, chỉ là vì..anh

rất nhớ em!"

Chỉ nhẹ nhàng một câu như thế, lại làm cho những giọt

nước mắt đang nấn ná ở hốc mắt cô kìm nén không được, tràn qua mi, rơi xuống gò

má. Cố Hoài Ninh nghiêng đầu giữ lấy chúng, hương vị mặn chát thấm vào lưỡi

anh. Nụ hôn của anh thong thả dời xuống phía dưới, trượt qua hai má cô, xẹt qua

cằm, nghiêng sang vành tai nhạy cảm, cuối cùng môi anh dừng ở bờ vai nuột nà

của cô, mơn man, vờn nhẹ giống như chuồn chuồn đang lướt nước, rập rờn.

"Anh hãy nghe em nói đã!" Cô kiên

trì lặp lại.

"Trước hết hãy thoả mãn anh!" Cố Hoài

Ninh ôm ngang người cô đi vào phòng ngủ.

"Anh hãy nghe em nói!"

Sự kiên trì của cô khiến Cố Hoài Ninh cảm thấy đau

đầu, không thèm để ý tới sự vùng vẫy của Lương Hoà, anh nhanh chóng cởi bỏ quần

áo của cô. Lương Hoà rất phẫn nộ, uất ức không làm gì được, cũng không thể đấu

lại với sức mạnh của anh. Cố Hoài Ninh bắt đầu cởi áo khoác của mình, Lương Hoà

vùng lên, ghé mặt lên vai anh cắn mạnh một cái, bên trong anh chỉ mặc một chiếc

áo mỏng, cô lại dùng hết sức để cắn, đau tới mức người anh cứng lại.

Lúc Lương Hoà ngẩng đầu lên, Cố Hoài Ninh mới thấy đôi

mắt đỏ hồng của cô, nước mắt vẫn rơi tiếp không ngừng, từng giọt rơi xuống trên

mu bàn tay anh, cảm giác mát lạnh, anh nắm chặt bàn tay lại, trái tim đập cuồng

loạn trong lồng ngực. Thật lâu sau Cố Hoài Ninh mới buông nắm tay ra, vuốt khẽ

lên hai má cô, thở dài "Em không cần nói gì cả, anh

biết hết rồi!"

Cái gì? Lương Hoà ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt nghi

hoặc.

Cố Hoài Ninh lườm cô một cái, "Em

và ba thông đồng với nhau để gạt anh, muốn đùa giỡn anh phải không? Ba thì ở

bên kia ung dung ngồi xem trò vui, còn em ở bên này nhàn nhã tận hưởng nghỉ

phép, anh nói có đúng không, Cố phu nhân?"

Lương Hoà há mồm định nói, nhưng cuối cùng lại không biết

phản bác làm sao, cuối cùng chỉ thì thào, "Vậy

anh có biết tại sao em và ba thông đồng làm chuyện đó không?"

"Ba nghĩ như thế nào anh không cần

biết, còn em, anh chỉ biết là em đang giận anh." Nói rồi

anh nâng cằm Lương Hoà lên, ánh mắt lẳng lặng trầm tĩnh như nước nhìn cô, "Nào,

nói cho anh biết, em giận chuyện gì?"

Giận chuyện gì? Rút cuộc là giận cái gì cô cũng không

thể hình dung mô tả rõ ràng. Những ngày đầu khi mới kết hôn Cố Hoài Ninh đối xử

với cô rất tốt, là chỗ dựa vững chắc cho cô, để cô tự do, tuỳ ý thích làm gì

thì làm, kể cả công việc cũng không hề ép buộc. Sự chiều chuộng và che chở ấy

không chỉ riêng mình Lương Hoà biết, ngay cả ba mẹ chồng cũng nhìn thấy rõ

ràng. Hôm đó sau khi anh rời khỏi sân bay, còn lại hai cha con ngồi trong phòng

chờ ông và cô đã nói chuyện với nhau rất lâu rất lâu. Ông ngồi yên

nghe Lương Hoà kể lại chuyện hai người đã kết hôn như thế nào, cùng nhau

chung sống đến bây giờ ra sao. Nghe đến cuối cùng, ông thở dài nói, "Thật

ra Hoài Ninh nó rất ương bướng, từ nhỏ đã vậy rồi. Về chuyện hôn nhân, nếu nó

đã nhận định muốn một người, thì sẽ là cả một đời. Nhưng nếu như con muốn thử

xác nhận lại, thì ba có thể giúp con. Dù sao đi nữa, tương lai cũng còn dài

lâu."

Sự chiều chuộng và che chở của Cố Hoài Ninh bao trùm

toàn bộ thế giới của Lương Hoà. Nhưng cô lại hiểu biết về anh quá ít, xâm nhập

được vào thế giới của anh quá ít. Tất cả mọi chuyện của anh anh đều có thể tự

mình làm được, không cần nói cho cô, thậm chí ngay cả những chuyện anh muốn

giấu diếm cũng không ai dám nói cho cô biết. Anh mạnh mẽ tới mức Lương Hoà có

cảm giác như mình không hề tồn tại bên cạnh anh, làm cho cô cảm thấy mình có

cũng được mà không có cũng không sao cả, không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của

anh. Cho nên cô mới muốn thử một lần, dùng một chút tự tin ít ỏi của bản thân,

chút ít tự tin đó thầm nghĩ rằng anh có quan tâm tới mình. Chút tự tin đó ít

đến mức đáng thương, ít đến mức mỗi lần nghĩ tới là Lương Hoả cảm thấy vô cùng

khổ sở. Nhưng cho dù là vậy cô vẫn muốn thử, để xem trong lòng anh mình có quan

trọng hay không, có cần thiết hay không.

Lương Hoà chậm rãi nói xong cũng không dám ngẩng đầu

lên nhìn Cố Hoài Ninh.

Anh trầm ngâm suy nghĩ lâu lắm, một lúc sau Lương Hoà

mới nghe được tiếng anh thở dài, "Nếu thế

thì vì sao bỗng nhiên lại thay đổi ý định, không về cùng với ba lại cũng không

quay về nhà mà đến nhà ông để ở?"

Lương Hoà ngập ngừng, lát sau mới nhẹ giọng đáp lại, "Em

sợ anh sẽ không đến." Nếu như thật sự anh không

quay về, lúc đó cô nên nói gì với ba chồng bây giờ? Mấy chuyện này từ đầu đến

cuối đều là do cô mà ra, do cô cả nghĩ rồi suy diễn lung tung, tự mình tra tấn

chính mình, không có liên quan gì tới ông cả. Vì thế nên cô mới đến tránh ở nhà

Diệp Vận Đồng, ở đó không ai biết chuyện gì đã xảy ra hết, cô sẽ thoải mái hơn

rất nhiều.

Thấy cô nói như vậy Cố Hoài Ninh bật cười nhẹ, xoa đầu

cô bảo "Thật là ngốc quá!"

Lương Hoà bực mình đẩy tay anh ra, "Đúng

vậy, em ngu ngốc, em đúng là ngu ngốc thật, chuyện của chính mình cũng không

biết cách giải quyết, cứ nghĩ lẩn quẩn rồi đi lòng vòng, chuyện của anh em cũng

không giúp được việc gì hết, là em vô dụng, em...em.." Lương

Hoà lắp bắp nói không nên lời, bao nhiêu ngày khổ sở dằn vặt, cố gắng dùng hết

sức can đảm làm một phép tính thử cũng bị thất bại, rõ ràng tới mức chỉ cần

người ta liếc mắt nhìn một cái cũng có thể nhìn ra.

Bàn tay anh mạnh mẽ giữ chặt lấy cánh tay vùng vẫy của

Lương Hoà, đôi mắt anh chân thành mà tha thiết, "Đúng

vậy, chuyện của anh em quả thật là không giúp được gì, nhưng có một việc em có

thể giúp anh, cũng chỉ có mình em có thể giúp được anh."

"Chuyện gì chứ?" Giọng

Lương Hoà đầy vẻ hờn dỗi.

"Yêu anh!"

Anh cười cười, sau đó nghiêm túc nói tiếp, "Đây

là chuyện duy nhất em phải làm, mà còn phải làm cho thật tốt!"

Lương Hoà ngẩn người ra, sau đó cúi mặt xuống. Phản

ứng của cô ngoài dự đoán của anh. Cố Hoài Ninh kiên nhẫn đợi thêm một lát, lâu

sau anh nghe được giọng nói khe khẽ của cô,"Như

vậy thì không công bằng!" Cô lặp lại, "Điều

đó không công bằng chút nào!"

Cô đã rất cố gắng, cho dù là khi thổ lộ tình cảm ngây

thơ khờ khạo lúc ban đầu, hay là vừa mới đây cố ý thử tình cảm của anh, mỗi một

lần, mỗi một bước đi tất cả đều là Lương Hoà cố gắng tìm cách yêu thương anh.

Bây giờ thì cô đã làm được, nhưng mà cũng hiểu được một điều, càng yêu thì càng

quan tâm để ý. Càng quan tâm để ý thì lại càng thêm rối rắm như tơ vò. Hình như

Lương Hoà đã tự đẩy chính bản thân mình vào góc chết, mịt mờ không còn nhìn ra

phương hướng.

Lại nghe tiếng anh thở dài, dường như hôm nay anh cũng

thở dài hơi nhiều. Lương Hoà chưa kịp ngẩng đầu lên thì đã thấy gương mặt anh

chậm rãi cúi đến gần sát, sau đó là môi anh áp xuống cùng với những nụ hôn,

"Vậy anh lại nói thêm một lần nữa được

không?"

"Cái gì?" Lương

Hoà túm chặt áo anh, vừa khẩn trương vừa bối rối.

"Anh yêu em!" Cố Hoài

Ninh nói từng từ, rất chậm, "Anh yêu em, câu này có đủ

hay không?"

Tình cảm đó đến một cách lặng lẽ, không ồn ào. Ngay từ

lúc bắt đầu đã tĩnh lặng như vậy. Có lẽ là từ lần đầu tiên cô nở nụ cười với

anh, hoặc là lần đầu tiên cô dụi đầu vào trong ngực anh mà khóc, hay là lần đầu

tiên cô thổ lộ? Anh cũng không rõ nữa. Nhưng khi anh phát hiện ra thì bản thân

đã trầm mê không còn lối thoát. Có đôi khi anh cảm thấy Lương Hoà rất thần kỳ,

dường như không chút ý thức được rằng mình đã phá bỏ kết giới của anh, phá bỏ

hết các quy tắc của anh, mà chính bản thân cô cũng không biết rằng mình đã

làm được.

Lương Hoà, anh đã biết em từ rất lâu rồi.

Không rõ ai là người đầu tiên không khống chế được. Nụ

hôn của anh áp xuống khuôn mặt cô, dần dần hôn sâu hơn, rất sâu. Lương Hoà từ

bỏ ý định chống cự, hôn trả lại anh, triền miên quấn quýt lấy nhau.

Chỉ một câu "Anh yêu

em" đã khiến đầu óc Lương Hoà choáng váng mơ hồ, huống gì

là những nụ hôn cuồng nhiệt bây giờ của anh, càng khiến tất cả mọi lý trí của

cô bay biến đi đâu mất hết. Giữa tiết trời giá lạnh thế nhưng cả người cô nóng

bừng, từng đợt sóng nồng nàn cuốn lấy cô ra xa giữa biển khơi, dập dìm chìm

nổi, khiến Lương Hoà run rẩy. Tường thành phòng ngự của cô thật sự quá dễ dàng

bị công phá, mà lực lượng đôi bên lại cách xa như vậy, anh quá mạnh mẽ còn cô

lại quá mức yếu ớt. Không bao lâu sau, Lương Hoà đã bị tước đoạt tất cả mọi vũ

khí, sự xâm nhập của anh mang theo từng đợt kh*** c*m dâng trào, cuốn phăng đi

những suy nghĩ cuối cùng trong đầu cô.

Chưa dừng lại ở đó, đúng vào lúc quan trọng nhất, anh

lại chậm dần tốc độ lại, khuôn mặt xinh đẹp của Lương Hoà đỏ bừng lên. Cố Hoài

Ninh áp trán vào trán cô, hơi thở anh không kìm nén được phả vào mũi Lương Hoà,

cô run rẩy khi nghe giọng anh thì thào, "Anh

yêu em, như vậy có đủ không?"

Sự dịu dàng chết người đó Lương Hoà làm sao có thể

kháng cự được, lấy gì để mà kháng cự? Cô chỉ có thể nâng người lên ôm lấy cổ

anh, dùng động tác để trả lời, hôn lên khoé miệng anh. Thân hình Cố Hoài Ninh

cứng đờ ra trong giây lát, khi hồi phục thì lập tức đoạt lại quyền khống chế,

bàn tay to rộng nắm chặt thắt lưng cô kéo sát lại. Hai thân hình dán sát vào

nhau, chặt chẽ thiết hợp, gắn bó quyện đãi, như thế anh mới có cảm giác cô ở

bên cạnh mình, không bao giờ nữa rời xa.

Khi tất cả chấm dứt, trong đầu Lương Hoà chỉ ong ong nghĩ

được bốn chữ: thể lực chênh lệch. Tại sao

mỗi lần làm xong cô đều mệt mỏi rã rời nằm im trên giường không thể động đậy,

vậy mà anh vẫn như không có việc gì chống đầu nằm nghiêng đánh giá cô.

Bị anh nhìn Lương Hoà run hết cả người, kéo chăn trùm

kín lên cố ý ngăn trở tầm mắt anh. Cố Hoài Ninh cười nhạt, điềm nhiên nói, "Còn

chỗ nào của em mà anh chưa thấy đâu?"

Lương Hoà buồn bực quay người đưa lưng về phía anh,

không lâu sau cô liền cảm giác có ngón tay lạnh lạnh vuốt lên xương cột sống

của mình. Cảm giác buồn buồn khiến cô run rẩy, muốn quay sang trừng mắt lườm

anh một cái lại nghe tiếng anh vang lên, "Thật

ra thì anh đã biết rồi."

"Biết gì?"

Cô nghi hoặc hỏi.

Eo lưng bị cánh tay của anh choàng qua ôm chặt lấy, Cố

Hoài Ninh cục cựa tìm tư thế ôm cho thoải mái rồi nói, "Tối

hôm đó sau khi đồng ý với em, anh ngồi ở phòng khách một lúc, có nhìn thấy

email mới kia."

Email? Lương Hoà giật mình định xoay người lại nhưng

anh đè người ôm rất chặt, "Khoan đã, Cố phu nhân."

Anh cười khẽ, nói tiếp, "Anh hỏi em, Tổng biên tập

đã đồng ý đơn từ chức rồi, thế em còn quay lại Toàn soạn làm gì nữa?"

Hoá ra là anh đã biết từ trước rồi! Lương Hoà cắn môi,

khuỷu tay cong lên định thúc anh một cái, nhưng chưa thúc được đã bị anh túm

lấy. Cô vừa phẫn nộ vừa ai oán, đây là bi kịch khi lấy một người chồng là bộ

đội mà. "Biết rồi sao anh không

nói?"

Cố Hoài Ninh mỉm cười. Đêm đó anh uống rượu, suy nghĩ

không được tỉnh táo rành mạch cho lắm cho nên mới đồng ý với Lương Hoà. Mãi cho

tới lúc nhìn thấy email của Lục Thừa Vấn gửi cho cô anh mới vụt bừng tỉnh.

Thành phố B rộng lớn như vậy, thiếu gì công việc để cho cô làm, hà cớ gì cô cứ

cương quyết muốn trở về thành phố B. Hơn nữa thái độ ngày hôm sau của ba anh

lại càng khác thường, trước giờ ông luôn khuyên anh về nhà, hôm đó ông lại giục

anh mau quay về đơn vị, chẳng giống bình thường chút nào. Tất cả đều khiến anh

càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình là đúng. Cô quả thật là rất có năng lực,

còn có thể khuyến khích được cả ba anh bày mưu tính kế lừa gạt anh.

Cố Hoài Ninh ngậm lấy vành tai mềm mại của cô cắn cắn

mấy cái nhè nhẹ, "Thời gian này anh rất bận,

không ở nhà nhiều với em được anh cũng rất áy náy, vì thế khi em bảo muốn về

nhà anh mới đồng ý. Dù sao thì để ba về một mình cũng không nên. Hơn nữa, lúc

đó anh cũng quyết định rồi, mặc kệ em về với lý do gì đi nữa, đợi ăn Tết xong

sẽ đưa em trở lại đây."

Chỉ không ngờ được rằng năm mới còn chưa đến mà anh đã

nhớ cô như vậy. Càng không ngờ được là cô lại gạt anh, không trở về mà quay lại

biệt thự nhà họ Diệp, khiến anh hùng hục đi thành phố C rồi lại hộc tốc quay về

thành phố B. Nghĩ tới đây anh nghiến răng, cúi người định hôn cô thì Lương Hoà

đã xoay người lại, đôi đồng tử màu hổ phách trong suốt, long lanh như được bao

phủ một màn hơi nước.

"Hoài Ninh, vừa nãy anh nói sai một

điều."

"Ồ?" Anh

nhíu mày nhìn cô.

Lương Hoà nâng đầu gối vào trong ngực anh, nói khẽ,"Thật

ra hai hôm nay em rất sợ, lúc nào cũng lo lắng, em sợ anh, sẽ không đến.."

May mà anh đến. Lương Hoà nhớ rõ lúc ấy khi nhìn thấy

anh, tâm trạng lo âu sợ hãi suốt hai ngày cuối cùng mới tan đi, mũi cay cay,

trong đầu chỉ xoay tròn một câu, anh đã đến, anh đã đến đây..

Cố Hoài Ninh nhẹ nhàng ôm vợ vào lòng, trái tim anh

rung động. Người phụ nữ này thật mâu thuẫn, nhưng thật may tất cả đều đã trở

nên tốt đẹp, anh sẽ không buông cô ra, không cho cô rời đi một lần nữa, mà cô,

nghĩ cũng đừng nghĩ tới điều đó.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.