Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 48


Sáng sớm hôm sau, Cố Hoài Ninh lái xe đưa Lương Hoà

đến bệnh viện.

Cổng bệnh viện lúc nào cũng đông, người hối hả ra vào

qua lại, phải mất khá lâu Cố Hoài Ninh mới tìm được một chỗ để dừng xe. Tưởng

rằng Lương Hoà đã vào trong trước nên đậu xe xong anh vội vàng đi vào rất

nhanh, ai ngờ vừa đến đại sảnh lại thấy cô vẫn do dự đứng ở cửa. Anh thở dài,

bước lại gần nắm nhẹ lấy bả vai cô.

"Nếu không muốn đi thì chúng ta lại

trở về nhà, được không?"

Thanh âm của anh rất dịu dàng, truyền vào tai cô có

hiệu lực như một viên thuốc an thần, Lương Hoà lắc đầu nói"Không

cần, chúng ta vào đi thôi."

Giọng nói của cô lộ rõ vẻ uể oải, tâm sự rối rắm vẫn

chưa gỡ bỏ được hoàn toàn, anh mỉm cười, vòng cánh tay ôm ngang vài cô đi vào

bên trong.

Phòng bệnh của Diệp lão ở cuối hành lang, có không

gian yên tĩnh rất thích hợp cho việc dưỡng bệnh. Hơn nữa do ban đầu gia đình

cẩn thận đề nghị nên phòng ông được an bài ở bên cạnh phòng trực ban, 24/7 đều

có bác sĩ chuyên khoa toạ chẩn. Đối với những chế độ đãi ngộ kiểu như vậy Lương

Hoà nhìn nhiều cũng đã thấy quen, thở dài giơ tay lên gõ cửa.

Cô gõ nhẹ vài cái, người ra mở cửa là một cô y tá, sắc

mặt cô ta mới đầu tỏ vẻ không kiên nhẫn, khi ánh mắt chạm tới Cố Hoài Ninh thì

giật mình, lập tức đổi ngay thái độ dùng tay chỉ chỉ vào bên trong phòng, ý bảo

mọi người đều đang nghỉ ngơi. Cố Hoài Ninh tỏ vẻ đã hiểu, hơi gật đầu cám ơn y

tá xong liền hé cửa khẽ khàng đi vào.

Lương Hoà cắn nhẹ môi rồi cũng bước theo anh, trong

lòng lại thầm oán, thật là trông mặt bắt hình dong, phân biệt đối xử.

Diệp lão đang ngủ, ở gian ngoài trên ghế sô pha cũng

nằm một người, tư thế ngủ không yên ổn, giày cũng chưa cởi, cravat nới lỏng xộc

xệch đổ sang một bên, trên người chỉ đắp một chiếc áo vest mỏng manh. Đó là

Diệp Dĩ Trinh.

Cô gặp Diệp Dĩ Trinh chỉ mới có hai lần, mỗi lần gặp

nhau anh ta đều ăn mặc rất chỉnh tề, tuấn tú, cử chỉ tao nhã hào phóng, tình

trạng suy sụp như thế này quả là không dễ mà nhìn thấy. Dù diện mạo anh tuấn,

nhìn kĩ lại thì không thấy giống Diệp lão mấy, có lẽ khuôn mặt giống mẹ anh ta

nhiều hơn. Qua đó có thể đoán được, hồi trẻ mẹ anh ta nhất định là người phụ nữ

rất đẹp.

Nghĩ tới đây ánh mắt cô loé sáng một chút, cầm tay

người bên cạnh, nói nhỏ "Em vào nhìn ông ấy một

chút, nhé anh?"

Người kia gật đầu, cười khẽ.

o--------------------o

Phòng bệnh của Diệp Lão khá rộng, rất sạch sẽ, thuần

một màu lam nhạt, chỉ có trên tủ đầu giường đặt một bình hoa, bên trong cắm một

cành hoa mai màu phấn hồng, điểm tô một chút khí sắc cho căn phòng bệnh lạnh

lẽo. Lương Hoà nhớ lại có một buổi tối trước khi đi ngủ nói chuyện phiếm cùng

Diệp Vận Đồng, chị kể ông cụ rất thích hoa mai, lúc đó cô còn thốt lên thật là

trùng hợp, cô và bà ngoại cũng đều thích nhất hoa mai. Bây giờ nghĩ lại điều

đó, đột nhiên cảm thấy quả thật giống như một trò đùa của tạo hoá.

Tập ảnh của cô đặt nghiêm chỉnh ở đầu giường. Mặc dù

Lương Hoà xem nó như báu vật, cất giữ vô cùng cẩn thận, nhưng những

bức ảnh ấy cũng đã có từ lâu lắm, qua bao thời gian bìa ảnh đã hơi cũ

nát, cầm trên tay có cảm giác thô nhám ram ráp. Lương Hoà lật từng tấm ảnh,

nhìn chăm chú vào nụ cười của mẹ và bà ngoại, những nụ cười mà cô đã sớm ghi

khắc vào trong trái tim mình.

Lương Hoà nhớ rõ hồi còn sống bà ngoại từng nói rằng,

chụp ảnh cũng không chắc chắn sẽ giữ mãi mãi được, chỉ có ghi tạc ở trong đầu,

khắc sâu vào trong tim mới vĩnh viễn quên không được. Khi nhớ lại những lời này

cô bỗng nhiên muốn hỏi Diệp lão, ở trong trí nhớ của ông, hình bóng của bà

ngoại có phải đã sớm trở nên mơ hồ không còn rõ nữa?

Đang ngủ say Diệp lão bỗng nhiên cựa người trở mình

rồi ho khan vài tiếng. Mảnh chăn trượt xuống hơn phân nửa, Lương Hoà vội vàng

buông mấy tấm ảnh đi kéo chăn lại cho ông, động tác của cô rất nhẹ để không

đánh thức người đang ngủ. Làm xong định rụt tay lại đột nhiên ông mở bừng mắt

ra, trong đôi mắt già nua bừng sáng một nụ cười.

Lương Hoà hoảng sợ, cuống quýt hỏi "Làm..

làm ông tỉnh giấc phải không?"

Diệp lão lắc đầu, cựa mình muốn ngồi dậy, động tác hơi

đột ngột khiến hơi thở ông trở nên khó khăn, lại ho khan liên tục không ngừng.

Lương Hoà do dự một chút, bước tới gần đỡ Diệp lão ngồi dậy, lấy một cái gối

mềm đặt phía sau lưng ông cụ. Động tác đầy vẻ hiểu ý của cô làm Diệp lão cười

hoan hỉ, vỗ vỗ tay cô, "Già rồi, ngủ không được

say, dễ tỉnh giấc lắm, không phải tại cháu đâu." Nói

xong ông lại cười, "Ông còn tưởng không biết đến

lúc nào cháu mới đến thăm thân già này."

Lương Hoà ngồi ghé xuống bên giường, đầu không ngẩng

lên. Lâu sau cô nghe có tiếng thở ra thật dài, rồi một bàn tay đặt lên đầu cô

khẽ vuốt vuốt mái tóc, "Làm cháu khó xử lắm phải

không?"

Giọng ông đầy vẻ kìm nén, lại như bất đắc dĩ, Lương

Hoà ngẩng đầu lên cười nhẹ, "Ông nghỉ ngơi cho khoẻ,

mau chóng bình phục đi ạ."

Thái độ cô dịu dàng ngoan ngoãn, không một chút nào tỏ

ra bất hoà. Diệp lão lại nhíu mày, bất lực rụt tay lại.

"Hoài Ninh đâu, nó để mình cháu đến

đây à?"

Lương Hoà lắc đầu, "Anh ấy

chờ ở bên ngoài, ông muốn gặp không để cháu gọi anh ấy vào?"

Diệp lão cười lắc đầu, "Bây

giờ với quân hàm như thế, trách nhiệm của nó cũng nặng hơn nhiều. Làm đến chức

này, có nhiều việc đều phải do chính mình ra quyết định, khó trảnh khỏi bận

rộn, nó có thể tranh thủ thời gian đến thăm ông cũng đã không phải chuyện dễ

dàng." Nói xong ông nhìn Lương

Hoà, thấy cô cúi đầu yên lặng, cẩn thận nhẹ giọng hỏi, "Hoà

Hoà, Vận Đồng nó đã cho cháu biết chuyện chưa?"

Giọng điệu đầy vẻ bất an như thế làm cho Lương Hoà trở

nên khổ sở, thà rằng Diệp lão cứ đối xử với cô như trước đây còn hơn là dùng

ngữ điệu cẩn thận như vậy để nói chuyện với cô. Từ bé Lương Hoà đã có tính hay

mềm lòng, cho tới bây giờ cũng chưa thực sự có thể cương liệt mà trách cứ một

người, oán hận một người, khi cô tức giận, chỉ cần người ta chủ động xuống nước

một chút thôi cô liền lập tức không kiên trì giận dữ nổi nữa. Lương Hoà hít một

hơi, nói khẽ, "Cháu biết rồi, bây giờ ông

đừng nghĩ tới mấy chuyện này, cứ yên tâm dưỡng bệnh cho khoẻ đi đã." Dừng

lại một chút cô nói thêm, "Cháu đến đây là muốn thăm

ông một chút."

Con bé vẫn không được tự nhiên. Diệp

lão cười khổ "Được rồi, được rồi, ông không ép cháu

nữa." Cuối cùng nhịn không được

lại thở dài, ông cũng không có tư cách để ép buộc cô.

Lương Hoà dìu ông nằm thẳng xuống rồi kéo chăn đắp lại

hoàn chỉnh. Ẩn ý của ông cô không phải không hiểu, chỉ có điều nếu muốn cô ngay

lập tức nhận người ông ngoại này thì cô không thể làm được.

Đợi ông cụ ngủ rồi Lương Hoà mới khép lại cửa nhẹ

nhàng đi ra ngoài. Vừa xoay người đã gặp đôi mắt đen sâu sắc của Diệp Dĩ Trinh,

cô giật mình hoảng sợ. Thấy động tác hoảng hốt của cô đối phương cũng chỉ hơi

hơi nhướn mày, lại cầm khăn rửa mặt tiếp, chỉ có khoé miệng hơi nhếch lên lộ ra

một chút tươi cười, khiến người y tá đứng bên cạnh nhìn thấy cũng đỏ mặt lên.

Nhịn không được Lương Hoà lại mím mím miệng, mắt nhìn

chung quanh một vòng cũng không thấy Cố Hoài Ninh đâu, định hỏi thì Diệp Dĩ

Trinh đã nói trước, "Cố Tam vừa có điện thoại,

đơn vị có việc gấp, bảo tôi đưa cô về." Dừng

một chút anh nói thêm, "Chào buổi sáng".

Lương Hoà hụt hẫng trong lòng , khi nghe đến câu

cuối cùng của anh thì ngẩng đầu nhìn ra mặt trời bên ngoài cửa sổ,"Giờ

này đâu còn sớm nữa."

Diệp Dĩ Trinh xoa xoa cổ lộ vẻ mệt mỏi, nở nụ cười ôn

hoà, "Được rồi, có muốn tôi đưa về bây giờ

không?"

Lương Hoà rất muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ lại đoạn đường

xa lắc từ bệnh viện về tới nhà, cô lại nói "Tất

nhiên." Nghĩ một chút lại bổ sung thêm "Quân

lệnh như núi mà."

Diệp Dĩ Trinh nghe vậy thì nhịn không được bật cười

lên, cô y tá đứng bên cạnh lại x**n t*nh nhộn nhạo.

Thời tiết hôm nay đã ấm hơn một chút, tuy rằng ánh mặt

trời không xua tan được cái lạnh lẽo băng giá của mùa đông nhưng cũng làm cả

không gian bừng sáng lên. Lương Hoà lên xe, hai tay không ngừng xoa xoa vào

nhau nhằm làm ấm hơn một chút. Diệp Dĩ Trinh liếc nhìn cô một cái, vươn tay vặn

mở điều hoà, chỉ chốc lát sau hơi ấm liền tràn ra lan toả trong xe.

"Cảm thấy không được tự nhiên phải

không?" Diệp Dĩ Trinh đột nhiên

hỏi.

Lương Hoà im lặng tỏ vẻ cam chịu. Diệp Dĩ Trinh cười

cười, vô-lăng chuyển một vòng tròn, xe dừng vững vàng trước cổng viện.

"Không có giấy phép nên xe không được

vào, chỉ đưa được đến đây thôi."

Tốc độ của Lamborghini nhanh đến mức cô không thích

ứng kịp, lơ mơ nhìn cảnh vật xung quanh rồi ngượng ngiụ xuống xe, chào tạm biệt

với vẻ câu nệ.

Xuyên qua nửa cửa kính xe Diệp Dĩ Trinh nhìn cô cười,"Lương

Hoà, tôi và ông cụ ý tứ giống nhau, sẽ không bắt buộc gì hết. Thật ra không khó

để nhận ra, ông cụ là thật lòng yêu thương cô, nhận người thân hay không không

quan trọng. Với tôi, cô chỉ cần xem như bạn của Cố Tam là được, đừng suy nghĩ

nhiều quá, vui vẻ lên đi."

Cô nghe vậy thì sửng sốt, hỏi "Hoài

Ninh đã nói gì với anh sao?"

"Hắn không bao giờ kể khổ đâu, là vì

tôi biết đọc suy nghĩ của người khác mà thôi." Nói

xong anh bật cười lên sang sảng, nhấn chân ga lướt xe vù đi.

Đọc được suy nghĩ của người khác? Lương Hoà lầm bầm

mỉm cười, đột nhiên hắt xì một cái, vội vàng khép chặt vạt áo khoác chạy nhanh

vào trong.

o--------------o

Đến tối Lương Hoà đem chuyện này kể lại cho Cố Hoài

Ninh nghe, bàn tay đang c** q**n áo của anh dừng lại, vẻ mặt buồn cười, "Tự

nhiên hắn nói như vậy hả?"

Lương Hoà cầm lấy quần áo mà anh vừa thay ra treo lên

móc, vẻ mặt đầy tò mò nhìn anh.

"Hắn từng học Tâm lý học, về mặt

nghiên cứu tâm lý người khác quả thật là rất khá, một giáo sư người nước ngoài

từng nói FBI không nhận hắn quả là một tổn thất."Cố Hoài

Ninh nghiêng đầu cười, hỏi Lương Hoà, "Chuyện này

mà hắn cũng nói với em sao?"

Cô mím môi, "Ừhm, anh

ta không giống anh, có chuyện gì cũng giấu rất kĩ."

Giọng nói của cô hơi khác lạ, Cố Hoài Ninh đang bưng

cốc nước lên nửa chừng liền đặt xuống, mắt nheo lại nhìn Lương Hoà, "Ồ?

Vậy em nói xem anh giấu em cái gì nào?"

Lương Hoà không trả lời. Anh đã cố tình che giấu rồi

thì làm sao cô có thể biết được? Cô ngước mắt nhìn Cố Hoài Ninh, thấy anh híp

mắt lại, ngửa đầu tựa lưng vào trên ghế sô pha nghỉ ngơi, có lẽ là rất mệt mỏi.

Có lẽ ánh nhìn của cô quá mức riết róng, nhắm mắt chẳng bao lâu anh liền từ từ

mở mắt ra, đôi mắt hẹp mà dài lập tức nhìn thấy dáng vẻ thờ thẫn của cô, trong

mắt anh loé sáng một nụ cười.

Ánh nhìn đó của anh khiến Lương Hoà đỏ mặt, xoay người

đi vào bếp định nấu cơm, thắt lưng lại bị người kia túm từ phía sau, kéo một

cái đã tha cô lại ngồi trên ghế sô pha. Anh cúi đầu áp sát má xuống vành

tai cô, hỏi nhỏ, "Đã nghĩ ra tội trạng gì của

anh chưa?"

Da mặt của người này càng ngày càng dày. Lương Hoà vừa

xấu hổ vừa giận dữ, xoay người lại hỏi anh, "Vậy anh

nói cho em biết, cả ngày hôm nay anh đi đâu?"

Cô hỏi xong liền cảm thấy cả người anh cứng lại, rồi

ngay lập tức cô đã nghe anh trả lời, giọng nói thản nhiên như cũ,"Không

có việc gì quan trọng cả.." Anh

chưa nói dứt đã cảm nhận được bàn tay mềm của cô đặt trên cánh tay anh, dường

như là sắp đẩy tay anh ra khỏi thắt lưng cô. Cố Hoài Ninh nhớ tới lời nói vừa

nãy, vô cùng ngoan ngoãn sửa miệng "Ừm, đơn

vị xảy ra một số việc, anh đi xử lý một chút thôi mà."

Nói xong cũng không thấy cô phản ứng gì cả, Cố Hoài

Ninh cảm thấy cô hơi là lạ, xoay mặt cô lại, hỏi khẽ, "Sao

vậy?"

Lương Hoà ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm

của anh. Dường như có những chùm sáng lung linh như pháo hoa ẩn chứa trong ánh

mắt ấy, một đôi mắt rất rất sáng, và đẹp. Ánh mắt này luôn vô cùng thâm thuý và

sâu sắc, không lần nào nhìn mà cô đoán được cảm xúc, càng không đoán được tâm

tư của anh. Bây giờ thì sao chứ? Bây giờ có hiểu biết hơn được một chút nào

không? Lương Hoà tự hỏi chính mình, nhưng vẫn như trước không có câu trả lời

nào cả.

Thật ra mà nói cô cũng không phải cố gắng để có được

đáp án cho vấn đề này, cô chỉ hi vọng hai người cũng có thể giống như những cặp

vợ chồng khác, chia sẻ với nhau những niềm vui hay nỗi buồn, cùng nhau thống

khổ sầu bi. Những ngày tháng như vậy, bà ngoại của cô không có được, mẹ của cô

cũng không có được, nay, đến lượt cô, có thể có được hay không, dù chỉ một chút

mà thôi?!

"Cố Hoài Ninh" Cô nhẹ

giọng gọi.

"Ừm?"

"Kể cho em biết chuyện của anh, được

không?"

Anh kinh ngạc nhíu mày, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt màu

hổ phách tràn đầy vẻ nghiêm túc cùng với chờ mong. Thở dài một hơi, anh nói, "Em

muốn biết chuyện gì?"

Lương Hoà cố gắng ngồi thẳng lưng lên, đôi mắt chớp

khẽ mấy cái, cười hì hì quăng ra ba chữ "Mối tình

đầu."

Vừa dứt lại đã bị anh liếc mắt lườm một cái, "Chẳng

lẽ Diệp Vận Đồng chưa nói cho em biết hay sao? Anh cứ tưởng chị ấy đem cả gốc

gác của anh đều bày ra hết rồi chứ."

"Chị ấy không hề nói chút nào

cả" Cô thề thốt phủ nhận.

Cố Hoài Ninh đứng dậy đi rót một cốc nước, uống xong

lại mở miệng, "Không có mối tình

đầu."

"Làm sao có thể không có?" Lương

Hoà kinh ngạc hô lên, thấy ánh mắt anh híp lại thì rụt cổ, nói "Anh..anh

hồi trước chẳng nói là bạn gái xếp được cả đoàn hay sao, bây giờ lại bảo

là không có?!"

Cả đoàn bạn gái?! Anh ngẩn người ra một chút, sau đó

nghiến răng nghiến lợi cười, "Hoá ra còn nhớ rõ ràng thế

kia à?" Thấy cô chán nản cúi đầu, anh hừ nhẹ một tiếng, "Ngày

trước quả thật là từng có mang một hai cô về nhà ứng phó với mẹ, không thể xem

là mối tình đầu được!"

Lương Hoà hơi cười khổ, sau này người được mang về nhà

ứng phó là cô không phải sao? Tiện quá còn gì nữa, sau khi kết hôn thì mọi

chuyện đều giao cho cô một mình đối mặt, một mình xử lý. Cứ nghĩ tới những

chuyện không hay ho đã từng xảy ra với mẹ chồng, lòng cô trở nên khổ sở rối

rắm, cắn môi một hồi lâu, mới nói, "Còn có một người, có

tính được không?"

"Ai?" Anh híp

mắt lại.

Móng tay Lương Hoà bấm mạnh vào lòng bàn tay, cảm giác

đau đớn truyền đến trong thân thể. Cái tên kia vắt ngang trong lòng cô đã không

phải là một ngày hay hai ngày, cô chỉ không muốn hỏi mà thôi. Cảm giác không tự

tin này không biết là do chính bản thân mình, hay là tại vì anh, hoặc là, đối

với tình cảm của cả hai, cô đều sợ hãi.

"Lâm Kha!" Cô thở

ra, rất nhẹ.

"Ai?" Anh

đang uống nước, dường như là nghe không rõ, giọng cao lên hỏi lại.

Lương Hoà ngẩng đầu, lặp lại từng chữ cho anh nghe,"Lâm

Kha!"

Căn phòng thoáng chốc trở nên vô cùng im lặng, Lương

Hoà cúi đầu, không dám nhìn tới biểu tình trên mặt Cố Hoài Ninh. Thật lâu sau,

lâu tới mức cô cũng không biết qua bao lâu nữa, nghe thấy "cộp" một

tiếng, ly nước đặt trên bàn phát ra một tiếng vang, chưa kịp ngẩng đầu nhìn,

cằm cô đã bị nhẹ nhàng nâng lên.

Xì một tiếng cười, đôi mắt anh vụt sáng.

"Cố phu nhân, anh có thể hỏi em một

câu được không?"

Lương Hoà nghi hoặc gật đầu.

"Em nghe cái tên Lâm Kha ở đâu

vậy?"

Cô mím miệng nhớ lại, ban đầu nghe tên này là từ Cố

Hoài Việt nói ra, nhưng hiểu rõ hơn một chút lại là từ Diệp Vận Đồng.

Cố Hoài Ninh nghe cô nói xong, cong ngón tay gõ lên

đầu cô một cái, "Chẳng nhẽ anh Hai không nói

cho em biết rằng Lâm Kha là vợ của anh ấy hay sao?"

Lương Hoà xoa đầu kêu một tiếng, "Chị

Diệp còn nói Lâm Kha là thanh mai trúc mã với anh kìa, sao anh không nhắc tới

chuyện này chứ?!"

Cố Hoài Ninh nghe vậy thì trong lòng bừng lên cơn giận

dữ, nhưng nhìn thấy sắc mặt ửng hồng cùng ánh mắt ai oán của Lương Hoà thì anh

lại không nổi giận lên được, bàn tay đặt lên đầu cô xoa xoa một chút, động tác

mềm nhẹ, "Lâm Kha là vợ của anh Hai,

cô ấy mất đã nhiều năm rồi, sau này trước mặt anh Hai đừng nhắc đến, biết

không?"

"Em biết mà." Cô đáp

khẽ.

"Cô ấy không phải là thanh mai trúc

mã gì của anh cả, trước kia thì có thể tính là em gái, sau này lấy anh Hai rồi

thì trở thành chị dâu." Dừng

lại một chút, anh nói thêm, "Với anh mà nói, cô ấy vĩnh

viễn sẽ chỉ là hai thân phận này thôi."

"Vậy còn tấm ảnh kia thì

sao?" Cô đột nhiên nhớ lại bức

ảnh đó.

Mày anh nhăn lên, "Ảnh

nào?"

Lúc Lương Hoà đưa ảnh cho anh xem, Cố Hoài Ninh nhịn

không được bật cười lên. Tấm ảnh này chụp lúc học Trung học, hôm đó là sinh

nhật của Lâm Kha, mấy người rủ nhau đi dã ngoại, dọc đường đi chụp khá nhiều

ảnh. Tấm ảnh này rửa làm ba cái, một cái của anh đã hỏng từ lâu, đây là cái của

Lâm Kha. Dòng chữ phía sau tấm ảnh cũng là do Cố Hoài Việt viết. Chính bởi vì

điều này anh mới biết được tình cảm của Cố Hoài Việt đối với Lâm Kha, cũng hiểu

được tâm ý của anh Hai mình. Thời gian trôi qua quá lâu rồi, cảnh còn mà người

đã mất, anh cũng ít khi lấy ảnh ra nhìn lại, không ngờ Lương Hoà lại nhìn thấy

được.

Sau khi biết mọi chuyện Lương Hoà cảm thấy như bị sét

đánh, băn khoăn hỏi, "Làm sao có thể được, chẳng

lẽ chị Diệp không nhận ra nét chữ của anh sao?"

Anh hừ lạnh, "Chắc chị

ấy quên mất một chuyện, từ nhỏ chị ấy đã chẳng bao giờ phân biệt đuợc chữ của

ba anh em anh."

Lương Hoà lập tức cắn môi không nói nên lời nào, nhìn

đôi mắt nheo lại của anh, lắp bắp nói, "Chuyện

này không phải tại em, ai bảo anh cái gì cũng không nói cho em biết, làm em

phải đoán mò thôi. Chẳng phải là đã nói sẽ từ từ chậm rãi mà tìm hiểu lẫn nhau

sao, chẳng lẽ anh đã quên rồi.."

Đôi mắt trầm yên tĩnh của anh bỗng nhiên sáng lên một

ánh cười, "Được thôi, chúng ta sẽ từ

từ tìm hiểu lẫn nhau..."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.