Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 36


Buổi chiều ở Cố Viên không có ai, tuyết trong vườn vẫn

còn chưa tan, nhìn qua dễ dàng làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo. Lương Hoà

rời tầm mắt khỏi tầng tuyết đóng băng trên cành cây ngoài cửa sổ, nhìn về phía

mẹ chồng, lưng thẳng lên.

"Ba không có ở nhà hả mẹ?"

Lý Uyển nhấp một ngụm trà nhỏ, nhăn mặt nói, "Từ

lúc ở thành phố B về đến giờ thì đi Lạc Dương luôn, bảo Binh chủng Pháo binh

hai sắp tập trận nên đi xem."

Ồ, thật trùng hợp. Lương Hoà rũ mí mắt nhìn xuống, im

lặng.

"Hôm qua con về muộn nên mẹ chưa kịp

hỏi, Hoài Ninh thế nào rồi? Bị thương có nặng không?"

"Không bị thương nặng đâu mẹ đừng lo,

chỉ bị một chút ở cánh tay, bác sĩ nói qua một vài ngày là sẽ bình thường như

cũ."

Lý Uyển có vẻ không đồng ý, "Người

ta nói thương cân động cốt thì mất một trăm ngày. Vết thương như thế nếu cứ ở

lại đơn vị thì chỉ được điều dưỡng qua loa thôi, làm sao mà chăm sóc chu đáo

được như ở nhà."

Ý của bà Lương Hoà đương nhiên hiểu rõ ràng, lại muốn

cô khuyên Cố Hoài Ninh về. Đột nhiên cô nhớ hôm qua anh nói, sẽ không lâu nữa.

Không ngủ lại Cố Viên, Lương Hoà tranh thủ lúc trời

còn chưa tối quay về nhà. Căn hộ mấy ngày không ai ở không khí đã đầy vẻ vắng

lạnh, Lương Hoà vội vàng kéo mở rèm cửa, dọn dẹp vệ sinh. Đang loay hoay quét

tước thì điện thoại vang lên.

"Em về nhà rồi à?"

Nghe giọng của anh Lương Hoà sửng sốt, tay cầm điện

thoại bỗng nhiên siết chặt, trong lòng cảm thấy ấm áp lên, giọng cô mềm hẳn đi. "Vâng,

em vừa mới về."

"Công việc có xảy ra chuyện gì

không?"

"Không có việc gì cả." Theo

bản năng cô lại muốn giấu anh

Anh im lặng một lát, Lương Hoà cảm thấy là lạ, hỏi

khẽ: “Có chuyện gì vậy anh?"

Cố Hoài Ninh thở dài, "Có

lẽ anh hiểu em hơn cả chính bản thân em."

"Làm sao có thể thế được." Lương Hoà

lập tức phản bác"Chúng ta ở gần nhau tính ra còn chưa

được một tháng nữa mà."

Cố Hoài Ninh hơi nhíu mày, ít như vậy sao? Anh cười

khẽ,"Lúc nào giọng em uể oải chính là lúc

em có chuyện buồn bực."

Bị anh đoán trúng Lương Hoà lầm bầm nói: “Thủ

trưởng, anh là lính trinh sát hả?"

Cố Hoài Ninh im lặng không trả lời, chờ cô kể. Lương

Hoà vuốt tóc, nói khẽ: “Thật ra thì cũng không phải chuyện

gì lớn cả, nhiệm vụ phỏng vấn của em xảy ra một chút vấn đề, bây giờ đang giải

quyết."

Cô nói gắn gọn, ý là không muốn nói rõ ràng. Cố Hoài

Ninh hiểu vậy nên không hỏi thêm nữa, chỉ dặn: “Nếu

buồn bực thì tìm việc gì đó mà làm cho khuây khoả, hoặc là học nấu cơm, không

thì đi quét dọn nhà cửa."

Lương Hoà kinh ngạc, cái chuyện vụn vặt như thế này

anh cũng quan tâm hay sao. Cô mím môi hời dỗi: “Anh

quản mấy việc này làm gì?"

Giọng nói như nũng nịu của cô làm anh sửng sốt, khẽ ho

vài tiếng để trấn định tinh thần, nói: “Đây là mệnh lệnh của thủ

trưởng, không được kháng nghị, lập tức đi chấp hành."Nói

xong liền cúp luôn điện thoại, để mặc kệ cô ở bên kia cầm điện thoại ngơ ngác

không hiểu ra sao.

o-----------------o

Chu Cánh lại bay đi Mỹ, bởi thế nên cuộc phỏng vấn lại

bị gián đoạn, mà những bản thảo cùng bài viết lúc trước vì nghỉ phép mấy ngày

cô cũng chưa làm xong, Lương Hoà bận đến nỗi vò đầu bứt tai. Nhưng ngược lại

Lục Thừa Vấn thì rất bình tĩnh không thúc giục, giống như không có vấn đề gì

xảy ra. Lý Gia vẫn do cô phụ trách hướng dẫn, hàng ngày đi qua đi lại trước mặt

cô bao nhiêu lần, vậy mà một câu cô ta cũng không nhắc tới bài báo. Có mấy lần

Lương Hoà muốn hỏi cô ta, nhưng rồi cũng không mở miệng hỏi. Đó là công việc

của cô, cuối cùng vẫn tính lên đầu cô thôi.

Hạ An Mẫn thay Lương Hoà lĩnh lương cầm về cho cô.

Lương Hoà rất ngạc nhiên khi thấy không hề thiếu một đồng. Chuyện mình đề cập

trừ tiền lương vào tiền mua giày sếp Lục không thèm để ý đến hay sao? Lương Hoà

cảm giác giống như mình đấm tay vào đệm bông, thật sự rất bực bội. Lương Hoà

tức giận nhét đôi giày cùng hộp trâm cài xuống đáy tủ quần áo.

Trước khi tan làm Phùng Trạm gọi điện nói ba chồng cô

chiều nay sẽ về nhà, có thể về trước bữa cơm chiều. Lương Hoà nghe tin này thì

rất vui vẻ, mấy hôm nay vì chuyện bài viết này mà vẫn buồn bực không thôi, bây

giờ cứu tinh của cô đã tới rồi. Lương Hoà hào hứng gõ bàn phím bùm bùm, nhanh

chóng làm xong nốt việc trong ngày rồi cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.

Đồng nghiệp ngồi bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ nôn nóng

khẩn trương của cô thì buồn cười: "Lương

Hoà, có chuyện gìvậy hả?"

Lương Hoà cười nhẹ nhàng, "Không

có gì." Chỉ là đại cứu tinh đến thôi.

Người đồng nghiệp thấy bộ dáng thần bí của cô cảm thấy

hứng thú, định hỏi tiếp thì Lương Hoà đã chạy vụt đi, chị thở dài quay sang hỏi

Lý Gia: “Lý Gia, "cô giáo" Lương của em

có chuyện gì mà vui vẻ vậy?"

Lý Gia hơi ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy màu áo vàng nhạt

của Lương Hoà thấp thoáng rồi biến mất ở góc hành lang, cười khẽ trả lời đồng

nghiệp: “Em cũng không biết ạ."

o----------------o

Khi Lương Hoà đến Cố Viên thím Trương đã bày ra một

bàn đầy đồ ăn, toàn những món ngon và lạ đang bốc hơi thơm lừng. Cô nhớ tới lần

đầu tiên ăn cơm ở đây, lúc đó Cố Hoài Ninh đã đề nghị cô lúc rảnh rỗi thì học

nấu cơm với thím Trương. Hôm qua anh còn nhắc lại thêm lần nữa, cô cười khẽ, có

lẽ cũng nên suy nghĩ đến vấn đề này.

Lý Uyển thấy Lương Hoà đứng lại ở cửa, vội vã vẫy tay

bảo cô vào. Thấy cô con dâu mặc ít áo bà lại nói vài câu trách cứ, Lương Hoà

nghe cũng đã quen, đi tới ngồi trên ghế đối diện với hai ông bà.

"Trước khi đến sao không gọi điện báo

trước vậy con?"

Lương Hoà cười đáp: “Phùng

Trạm vừa gọi điện nói ba đã về nên tan làm xong con đến đây

luôn ạ."

Giọng nói mềm mại ngọt ngào khiến Cố lão gia nghe rất

hài lòng, ông tháo kính mắt xuống nói: “Rảnh rỗi thì đến đây

chơi với mẹ, mấy đứa con đứa nào cũng bận rộn sự nghiệp, không ai chịu ở nhà.

Dạo này công việc của con có bận lắm không?"

Không ngờ ông lại hỏi tới việc này, Lương Hoà hơi ngạc

nhiên một chút nhưng liền thành thật trả lời: “Cũng

không bận lắm ba ạ, chỉ là gặp một ít phiền toái nhỏ."

"Ồ, gặp phiền toái à?" Theo

thói quen ông hơi nhăn mày lại.

Lương Hoà chần chừ một chút rồi nói: “Thật

ra là con muốn nhờ ba giúp một việc."

Ông nghe vậy thì nhíu mày sâu hơn: “Chuyện

gì con nói đi."

Lương Hoa đem chuyện Chu Cánh đơn giản nói lại cho ông

biết, cuối cùng nói: “Chu Cánh là đối tượng phỏng vấn quan trọng

của Toà soạn nhưng giờ ông ta lại định đem những công việc con làm từ trước đến

giờ chuyển sang giao cho Nhà xuất bản khác, chuyện này nếu bị dừng lại thì rất

nhiều kế hoạch cùng công việc khác đều bị trì hoãn."

Cố lão gia nghe xong im lặng không nói gì, mẹ chồng cô

lại hỏi: “Chu Cánh này có phải người trong binh đoàn

ở biên giới năm đó với ông không?"

Ông gật đầu: “Ừm, anh ta lúc đó nổi

tiếng về kỹ thuật bắn súng, để anh ta ở biên giới chính ra là không thích hợp

lắm. Không ngờ bây giờ lại chuyển nghề, còn tạo dựng được sự nghiệp khá như

vậy."

Giá trị con người lên nên tính tình con người cũng

thay đổi. Lương Hoà nói thầm trong bụng như vậy. Đây không phải lần đầu tiên cô

gặp người khó như Chu Cánh, nhưng cao ngạo như ông ta đúng là lần đầu tiên cô

thấy. Lương Hoà nhỏ giọng oán thầm.

Mẹ chồng vỗ tay cô cười: “Con

đừng lo lắng quá, ba con nói với ông ta một câu là chuyện này sẽ giải quyết

được ngay thôi mà."

Lương Hoà vui mừng cười: “Vâng,

vậy thì xin phiền ba, nếu không con sẽ bị Toà soạn kiểm điểm mất."

Cố Trường Chí gật đầu với cô rồi tiếp tục đọc báo. Vừa

lúc thím Trương gọi mọi người ra ăn cơm. Lương Hoà nhớ tới cả một bàn lớn đầy

đồ ăn ngon đang chờ, cảm thấy bụng đói cồn cào thèm thuồng, vội vàng chạy vào

phòng bếp.

Cố lão gia ngồi nhìn cô, mỉm cười: “Hoài

Ninh tính tình trầm lặng như vậy mà lại lấy vợ hoạt bát đáng yêu. Tôi xem hai

đứa có thể bổ trợ lẫn nhau rất khá."

Lý Uyển nhíu mày trả lời ông: “Bổ

trợ thì có thể bổ trợ, tôi thấy con bé tuy rằng tính ngoan ngoãn nhưng lúc gặp

chuyện gì thì cũng cương quyết có chủ kiến lắm đấy. Phụ nữ khi đã lập gia đình

thì nên ở nhà giúp chồng dạy con, chăm nom nhà cửa, còn việc kinh tế nuôi gia

đình thì là chuyện của đàn ông. Con bé này suốt ngày cứ bôn ba bên ngoài, ngay

cả chuyện chăm sóc cho bản thân mình cũng vụng về, tôi làm mẹ cũng không thấy

yên tâm chút nào cả."

Ông nghe bà than thở như vậy có vẻ hơi xúc động, nhưng

vẫn nói: “Mấy đứa nó đều còn trẻ, có lý tưởng sự

nghiệp cũng là chuyện bình thường, có xấu gì đâu."

"Đành rằng có lý tưởng là tốt, nhưng

nếu quá mức dã tâm thì không thể dễ dàng dạy bảo. Con bé này Hoài Ninh đưa về

nhà, cưới xong thì lại ra ở riêng, ý tôi là vì Hoài Ninh không ở nhà, Hoà Hoà

đến ở đây mới là thích hợp nhất. Bây giờ thì sao, ngay cả con dâu đến giờ tôi

cũng chưa được dạy dỗ lần nào."

"Vậy bà còn muốn dạy như thế

nào?"

Lý Uyển cười khẽ, vỗ vỗ tay ông: “Ông

đừng xen vào việc này, cứ giao cho tôi là được."

o----------------o

Chuyện khó khăn suốt mấy ngày cuối cùng cũng tạm thời

được giải quyết, Lương Hoà mừng rỡ thở phào một hơi, vì thế hăng hái vui vẻ ăn

uống. Thím Trương thấy vẻ tham ăn đáng yêu của Lương Hoà trong lòng cũng vui

mừng, ngồi trên bàn cơm liên tục gắp món ăn cho cô. Lương Hoà ăn no ì ạch, Cố

lão gia lại phái xe riêng đưa cô về nhà. Vừa về cô liền gọi điện thoại cho

chồng, kể tin vui cho thủ trưởng nghe.

Thủ trưởng nghe thật kiên nhẫn, tới khi nghe thấy

giọng dần dần nhỏ đi của cô, mới nói: “Được rồi, hôm nay em

cũng mệt rồi, đi ngủ sớm đi."

Đầu dây bên kia rầu rĩ ừm một tiếng, khi anh chuẩn bị

cúp máy cô lại gọi: “Cố Hoài Ninh!"

"Gì em?"

"Không có việc gì, anh sớm trở về

nhé!"

Nói xong liền ngắt máy luôn, lần này đến lượt Cố Hoài

Ninh cầm điện thoại trố mắt mất một lúc, tới khi Tiểu Lý gọi anh mới bừng tỉnh.

"Đội trưởng, đây là điều lệnh của

Chính uỷ Trương, anh xem đừng quên nhé."

"Được rồi." Anh xoè

tay nhận lấy công văn, lại hỏi: “À, mai mấy giờ

bay?"

Tiểu Lý đáp: “Bốn giờ chiều thủ trưởng

ạ!"

Cố Hoài Ninh ừ nhẹ một tiếng, không còn việc gì nữa

liền cho cậu ta về nghỉ ngơi. Anh đứng dậy mở tủ quần áo lấy bộ pyjama, ánh mắt

vô tình nhìn đến chiếc áo choàng tắm màu xanh, ngón tay anh vươn ra khẽ vuốt

một cái, xúc cảm mềm mại lập tức truyền qua đầu ngón tay, rung lên.

Chiếc áo cô từng mặc, dường như vẫn còn mùi hương

vương vấn ở đâu đây. Anh không tự chủ được lại nhớ tới Lương Hoà, khoé miệng

cong lên nhếch khẽ một nụ cười. Không biết cô có nghe theo "mệnh

lệnh" của anh mà quét dọn nhà cửa - chuẩn bị sẵn sàng đón

anh trở về hay không?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.