Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 3: Không thể xâm phạm


: Lúc

hai người về tới nhà thì trời đã chạng vạng tối. Chuyện đầu tiên Lương Hoà làm

khi bước vào nhà là cởi giày, thay bằng đôi dép lê mềm rồi vội vàng chạy vọt

vào trong phòng tắm, bóng lưng hoảng hốt giống như chạy trốn của cô khiến khuôn

mặt vốn không thay đổi của Cố Hoài Ninh thoáng một nét cười.

Anh không thể không thừa nhận là cô gái này rất thông

minh. Anh muốn làm chuyện gì, không cần nói ra hoặc là ám chỉ, cô đều có thể

tinh tế nhận biết và phối hợp với anh rất tốt, ngay cả người khéo léo như mẹ

anh cũng không phát hiện ra được. Vì thế cuộc hôn nhân này đối với Cố Hoài Ninh

mà nói cũng không tính là quá xấu.

Trước đây Lương Hoà từng bị Hạ An Mẫn hỏi một vấn đề

như thế này ---- Nếu có một ngày, sáng sớm

tỉnh giấc chợt thấy bên gối có một người đàn ông, thì cậu có cảm giác gì?

Bạn đang đọc truyện Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá! tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


Trong lúc Lương Hoà đang nghĩ nghĩ để trả lời, Hạ An

Mẫn đã thay cô nói trước, "Cậu xem, vấn đề rất đơn

giản, người không muốn kết hôn giống như cậu, khi gặp trường hợp có một người

đàn ông ngủ bên cạnh như thế, chỉ có một khả năng duy nhất đó là tình một

đêm!"

Tình một đêm!

Cô nhớ rõ phản ứng lúc ấy của mình là giơ tay cốc vào

đầu Hạ An Mẫn một cái đau điếng. Bây giờ nhìn người đàn ông nằm kề bên, Lương

Hoà nghĩ, nếu cho anh biết trong đầu cô hiện tại đang nghĩ cái gì, chắc chắn

anh không chỉ cốc đầu cô một cái mà thôi, có khi còn xẻ cô thành tám mảnh. Bởi

vì trông anh nhìn qua có vẻ, ừm, thần thánh cũng không thể xâm phạm.

Nhìn lên đồng hồ báo thức đặt ở phía đầu giường, thấy

mới chỉ sáu giờ sáng. Lương Hoà vuốt vuốt một đầu tóc rối, thò chân xuống giường.

Sáng hôm nay Cố Hoài Ninh sẽ bay đi thành phố B quay trở lại với công tác. Hai

người cũng đã kết hôn được mấy ngày, dù sao hôm nay vợ cũng phải nấu cho chồng

ăn một bữa cuối cùng, cho dù là tay nghề của cô không được tốt lắm, không thể

nấu được hai bữa ăn chính thì ít ra cũng phải làm được một bữa ăn sáng.

Sở trường của Lương Hoà là làm bữa sáng theo phong

cách Châu Âu, bánh mì kẹp trứng ốp-lết, thêm một ly sữa ấm, quả thật đúng là

không mất nhiều công sức cho lắm. Nhưng Cố Hoài Ninh có thích ăn hay không mới

là vấn đề. Không biết ở trong quân đội có ăn bữa sáng kiểu này không nhỉ? Lương

Hoà nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng không biết làm gì thêm mới phải.

Cô vội vàng vo gạo đặt bếp nấu cháo, lấy ngũ cốc cùng

sữa ra trộn đều, lại chạy xuống dưới lầu mua bánh bao và quẩy nóng, chuẩn bị

sắp xếp tất cả xong xuôi đã gần tới 7h, nhìn một bàn đầy món ăn, Lương Hoà thở

dài một hơi nhẹ nhõm.

Đúng bảy giờ Cố Hoài Ninh mới tỉnh giấc, lúc đi vào

bếp nhìn thấy bàn ăn như vậy, trong một thoáng anh sửng sốt đờ người ra. Cô gái

nhỏ ngồi trên ghế ở bàn ăn đưa lưng về phía anh, bộ đồ ngủ màu trắng, mái tóc

xoăn dài màu nâu búi gọn gàng trên đầu, gật gà gật gù, đúng là ngồi đợi anh mà

ngủ gật.

Cô không biết nấu nướng thế nhưng lại bỏ công chuẩn bị

bữa sáng cho anh, Cố Hoài Ninh hướng về phía bàn ăn bước tới.

"Lương Hoà!"

Đang ngủ mơ màng Lương Hoà nghe có người gọi, hơi giật

mình tỉnh lại. Bởi vì tỉnh giấc đột ngột nên ngồi không vững, suýt nữa trượt

chân xuống khỏi ghế, may mà Cố Hoài Ninh bắt được cánh tay cô giữ cho cô khỏi

ngã.

"Anh... anh dậy rồi à?" Lương

Hoà căng thẳng hỏi lắp bắp, cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn trốn.

Cố Hoài Ninh buông tay cô ra, đi tới đầu bàn bên kia

ngồi xuống "Ừm! Em chuẩn bị bữa sáng

đấy à?"

"Vâng, em làm mấy món, không biết có

hợp với khẩu vị của anh không." Lương

Hoà lấy muôi múc cho anh một ít cháo.

Cố Hoài Ninh hơi nhướn mày, nhìn lướt qua bàn ăn một

chút. Quẩy cùng bánh bao chắc chắn là mua rồi, ngũ cốc trộn trông màu thật bắt

mắt, chỉ nhìn thôi cũng thấy hấp dẫn, nhưng anh lại nhớ rõ đồ ăn này đã mua từ

trước đó mấy ngày, từ hôm kết hôn đến giờ vẫn để trong tủ lạnh, xem ra chỉ có

cháo là món duy nhất cô gái này chính tay nấu cho anh mà thôi.

"Trông cũng không tệ lắm!". Anh

kết luận. Ít ra thì, tinh thần của cô cũng phấn chấn.

Lương Hoà ngượng ngịu cười cười, ngồi xuống bàn cùng

anh bắt đầu ăn sáng.

Cố Hoài Ninh bay chuyến mười giờ sáng. Ăn xong

nhân viên bảo vệ của Cố Trường Chí sẽ tới đưa anh ra sân bay. Người bảo vệ tên

Phùng Trạm là một thanh niên vừa tròn hai mươi, chỉ kém Lương Hoà vài tuổi,

nhìn thấy Lương Hoà lập tức hô to "Chị

dâu" làm cho cô đỏ cả mặt, luống cuống mở rộng cánh cửa để

cậu ta bước vào nhà.

Cố Hoài Ninh đang đứng thắt cravat và đeo quân hàm

trước gương, Lương Hoà nhìn anh mặc quân phục cũng đã quen, chỉ là chưa bao giờ

nhìn kĩ huy chương trên vai anh. Hai vạch và hai sao, cô không rõ rốt cuộc là

anh đang có chức vụ gì.

"Anh về đơn vị, có việc gì thì

gọi điện thoại cho anh, nếu không gặp được anh thì trực tiếp gọi cho Phùng

Trạm." Cố Hoài Ninh dặn dò cô. "Phùng

Trạm, trong thời gian tôi không ở nhà nhớ giúp đỡ chị dâu cậu đấy nhé!"

"Vâng, thưa thủ trưởng! Em cam đoan hoàn thành

nhiệm vụ !"

Phùng Trạm cười hì hì giơ tay chào theo kiểu quân

nhân, Cố Hoài Ninh cười cốc đầu cậu ta một cái, lại xoay người nhìn về phía

Lương Hoà. Cô gái im lặng đứng ở cạnh tường, cúi đầu không biết đang suy nghĩ

chuyện gì. Cố Hoài Ninh trầm ngâm một lát, vươn một bàn tay giữ lấy đầu của cô,

tay kia vuốt làn tóc mái mềm mại trên trán cô, khẽ hôn một cái, nói: "Anh

đi nhé!"

Nụ hôn phớt nhẹ nhàng làm Lương Hoà cả kinh ngẩng đầu

lên, cả người liền lọt vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, trong nháy mắt cô thất

thần, vội nhìn sang phía khác, thì thào nói khẽ: "Để

em tiễn anh!"

Từ nhà đến sân bay cách nhau cũng không xa lắm, hơn

nữa Phùng Trạm lại lái xe rất nhanh, chưa đầy mười phút đã tới sân bay. Cố Hoài

Ninh xuống xe trước, Lương Hoà cũng chuẩn bị xuống xe lại bị anh giơ tay ngăn

lại.

"Một mình anh vào là được rồi, Phùng

Trạm cũng không cần đi theo".

"Vậy... vậy anh đi đường bình an

nhé!" Lương Hoà do dự một lát

rồi lùi lại, kéo cửa kính xe xuống, nhìn theo thân hình cao ráo của anh càng đi

càng xa, chỉ trong phút chốc bóng dáng ấy đã khuất dần vào trong đám đông

rồi mất hút.

Nhìn anh, cô nghĩ, có lẽ người này đã quen với cảnh đi

đứng độc lập một mình, chuyện trọng đại gì một mình cũng có thể tự giải quyết

được. Chính bản thân cô không phải đã được biết rõ ràng hay sao.

"Chị dâu, đội trưởng đi rồi chị buồn

lắm phải không?"Phùng Trạm ghé mắt nhìn qua kính chiếu hậu, thấy biểu

tình rối rắm trên mặt cô, thử hỏi.

"Cậu gọi anh ấy là đội trưởng

à?"

"Chị không biết à? Chị thấy quân hàm của đội

trưởng chưa, hai vạch hai sao, chính là quân hàm của Trung tá Lục quân

đấy. Đội trưởng tuy mới ba mươi mốt tuổi, nhưng năng lực của anh ấy không

thể khinh thường được đâu!"

"Anh ấy không nói cho tôi

biết mấy chuyện này!" Lương Hoà nghĩ nghĩ, nói.

Cũng đúng thôi, anh nói chuyện này với cô mới là lạ.

"Hắc hắc, đội trưởng thật là

công tư rõ ràng. Chuyện trong quân đội thường sẽ không lẫn lộn cùng chuyện

trong nhà. Chị đừng tưởng đội trưởng là con út của Cố tướng quân mà lầm, chức

vị hiện tại của anh ấy không hề liên quan gì đến Cố tướng quân. Kể cả anh Hoài

Việt cũng vậy, cả hai ngươì bọn họ thực sự đều là đàn ông đúng nghĩa!"

Khi nhắc đến những người con trai của Cố gia, Phùng Trạm bộc lộ vẻ mặt đầy thán

phục, Lương Hoà ngồi ở ghế sau yên lặng khẽ cười.

"Chị dâu, em đưa chị về thẳng nhà

nhé?"

Lương Hoà nghĩ nghĩ, nói "Ừm, về nhà."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.