Chào Anh, Đồng Chí Trung Tá!

Chương 26: Trước đêm mưa gió


Vào Nội Mông Cổ tuyết rơi so với dọc đường đi ít hơn

một chút. Quân khu B đến thị trấn Chu Nhật Hoà được ba ngày thì Quân khu Quảng

Châu cũng có mặt. Trước khi diễn tập bắt đầu, chuyện họp hành hội nghị thường

xuyên diễn ra, các buổi động viên khuyến khích, lễ tuyên thệ cũng nhộn nhịp

không kém. Tổ đạo diễn phụ trách đã có phương án diễn tập từ sớm, Tổng Tư

lệnh còn cử các chuyên gia xuống để chỉ huy và giám sát công tác, mà dẫn đầu

đội chuyên gia lại chính là ông chú út của Cố Hoài Ninh, Cố Trường An.

Cố Trường An công tác ở Tổng tư lệnh, lần này xuống

giám sát cũng không nói trước với Cố Hoài Ninh, cho nên khi nhìn thấy ông anh

không dấu được vẻ kinh ngạc, nhưng trước mặt mọi người cũng không tiện nói

chuyện nhiều. Cố Trường An đánh giá tổng quan một chút, hỏi anh: "Đã

tập hợp đông đủ chưa?"

Cố Hoài Ninh nghiêm túc trả lời: "Báo

cáo, đã tập hợp đầy đủ!"

Vốn là còn thiếu một người, đó là Chính uỷ của Lữ

đoàn. Nhưng chính uỷ Trương của Lữ đoàn phòng hoá từ hồi đầu năm do vết thương

trên đùi phát tác nên bị bệnh nặng, nằm viện đến giờ vẫn chưa hồi phục sức

khoẻ, vì thế đợt diễn tập cũng không có tên ông trong danh sách. Chuyện này Cố

Trường An dĩ nhiên là biết rồi, ông lại nhìn chung quanh một lần nữa, tầm mắt

dừng ở trên người Lục Khinh Vũ. Cô gái thấy ông cũng không tỏ vẻ khẩn trương,

ngẩng đầu hơi cười chào ông, khiến cho ông nhớ tới chuyện bốn năm trước. Lúc đó

ông mới gặp cô gái này lần đầu tiên, đến giờ xem ra cũng không có gì thay đổi.

So với Cố Hoài Ninh ông biết gia thế của Lục Khinh Vũ sớm hơn, tuy vậy khi nhìn

thấy cô cũng tham gia lần diễn tập này khiến ông không tránh khỏi cảm thấy

kinh ngạc.

Thị sát xong Cố Trường An vỗ vỗ bả vai Cố Hoài Ninh

rồi đi ra ngoài.

Triệu Kiền Hoà xoa cằm nhìn theo bóng dáng ông, anh

cảm giác hình như có chuyện gì đó mà ông không nói ra, anh nhìn Cố Hoài

Ninh cũng không dò ra được manh mối gì. Con người này lúc nào tâm tư cũng sâu

sắc khiến cho người ta rất khó nắm bắt. Triệu Kiền Hoà mở ra sa bàn ra xem, lắc

đầu xua đuổi ý nghĩ, làm việc vẫn là chuyện quan trọng hơn.

Nhiệm vụ diễn tập đã được phân công từ sớm. Cố

Hoài Ninh là Đội trưởng Hồng quân, có nhiệm vụ dẫn một đội trinh sát lẻn

vào thành luỹ của Lam quân, thăm dò tìm Bộ chỉ huy của đối phương, tranh thủ

lúc vừa bắt đầu diễn tập bắt sống Bộ chỉ huy Lam quân. Nếu trong thời gian quy

định mà vẫn chưa công phá được thành luỹ, chưa bắt được Bộ chỉ huy Lam quân,

đương nhiên Hồng quân thua trận.

Cố Hoài Ninh kéo bản đồ tác chiến chỉ huy quân sự trên

tường xuống, cầm gậy vòng một vòng tròn trên bản đồ, nói:"Khu

vực này tính chiều dài là 150km, chiều rộng khoảng 400km, đây là toàn bộ trung

tâm căn cứ của đơn vị, cũng là khu vực mà bên ta sẽ diễn tập. Lam quân diễn tập

ở khu vực bên này." Anh lại dùng gậy chỉ ở

một điểm khác trên bản đồ, vòng một vòng tròn nhỏ,

"Hiện tại, vị trí của Bộ chỉ huy Lam quân chưa xác định được, nhiệm vụ ưu

tiên hàng đầu của chúng ta chính là tìm ra nó, sau đó tiêu diệt nó. Đây cũng là

mục đích chủ yếu của lần tập trận này."

Quân khu B bọn họ mang theo vài Sư đoàn đều thuộc

bên phía Hồng quân, còn Quân khu Quảng Châu vốn có 125 Sư đoàn, họ đưa vài

Sư đoàn cùng một đại đội bộ đội đặc chủng đến Nội Mông, tất cả đều bên phía Lam

quân. Theo lý thuyết thì binh lực của Lam quân mạnh hơn Hồng quân một chút,

chênh lệch lực lượng trong các lần tập trận từ trước đến giờ cũng là bình

thường, không phải chuyện gì quan trọng. Khái quát một cách tổng thể thì hai

bên tình trạng cân bằng, tương xứng nhau. Ra nhiệm vụ như vậy cuối cùng cũng

chỉ là so năng lực chỉ huy chiến đấu của các sĩ quan và sự hợp tác chiến đấu

đồng đội của mỗi bên mà thôi.

"Tham mưu trưởng Triệu Kiền Hoà cùng

chủ nhiệm Lục Khinh Vũ ở lại đợi mệnh lệnh, khi trời sắp tối tôi sẽ dẫn tổ

trinh sát đi trước xâm nhập vào địa phận Lam quân, trước hết cứ xác định được

vị trí Bộ chỉ huy của họ rồi tính sau."

Triệu Kiền Hoà nhíu mày: "Tôi

cùng đi với cậu!"

"Phải có người ở lại Bộ chỉ

huy!"

"Vậy để tôi đi!"

Lục Khinh Vũ ở phía sau đứng dậy, giọng nói cô không

lớn nhưng đầy vẻ kiên định, mọi người đang sửa soạn lại trang bị đều sửng sốt

dừng tay. Doanh trưởng doanh Hai Cao Vịnh Quân nói: "Khinh

Vũ, cô nên ở lại, nhiệm vụ lần này đi vào buổi tối, hơn nữa bên ngoài tuyết rất

dày, có chuyện gì xảy ra thì làm sao?"

"Sẽ không có vấn đề gì, dù sao tôi

cũng tốt nghiệp từ trường Quân sự ra!" Lục

Khinh Vũ nói kiên trì.

"Không được!"

Cố Hoài Ninh kiên quyết cự tuyệt, "Đây không

phải chỉ là vấn đề an toàn của cá nhân cô, quan trọng hơn là nhiệm vụ lần này

không cho phép có sự sơ xuất nào! Đã hiểu chưa?"

Lục Khinh Vũ sững sờ đứng im tại chỗ. Không phải là lo

lắng sự an toàn cho cô, mà là muốn đảm bảo nhiệm vụ thành công. Lời nói ý tứ

của anh rõ ràng đến mức như thế, cô muốn hiểu theo ý khác cũng không được,

nếu kiên trì tranh cãi với anh, sẽ trở thành chuyện buồn cười bày ra cho mọi

người xem.

"Được rồi, Khinh Vũ, cô ở nhà với tôi

vậy!" Triệu Kiền Hoà trêu ghẹo

xoa mái tóc ngắn của Lục Khinh Vũ, thay cô giải vây.

Cô cười một cách miễn cưỡng, nói khẽ: “Vậy

cũng được!"

o------------------------o

Đến tối bỗng nhiên trời đổ mưa phùn, mặt đường phủ một

lớp tuyết dày cộng thêm nước mưa lại càng ẩm ướt, bọn họ đi đường càng khó

khăn. Triệu Kiền Hoà nhịn không được lại chửi thề:

"Thời tiết cái kiểu mẹ gì thế này,

không cho người ta làm việc sao?"

Lục Khinh Vũ trầm mặc ngồi trước màn hình ra-đa, chỉ

còn mười mấy giờ nữa là đến thời gian hai bên phát động tấn công, Cố Hoài Ninh

dẫn đội trinh sát đi cũng hơn hai tiếng rồi, đến bây giờ cũng chưa có một chút

tin tức nào truyền về. Bọn họ không thể không lo lắng.

Cô nhìn qua thời gian biểu kế hoạch, hỏi: "Kiền

Hoà, bọn họ còn bao nhiêu thời gian nữa?"

Triệu Kiền Hoà nghĩ một chút, đáp: "Lệnh

tập trận sẽ bắt đầu vào 18h chiều ngày mai, nhiệm vụ này giao xuống cho bọn họ

chưa đầy 24 giờ, không biết tình hình là như thế nào nữa." Nói

xong anh không kìm được sự buồn chán, đứng lên đi xung quanh phòng.

"Được rồi, Cố đội trưởng bảo anh ở

lại đây để chờ mà, nhìn xem bộ dạng của anh kìa, vẻ mặt như thế ai nhìn thấy mà

không dao động tinh thần chứ!"

Triệu Kiền Hoà nghẹn nói không nên lời, nỗi buồn bực

không biết phát giận vào đâu, thấy chiến sĩ đứng gác ở ngoài cửa nhìn, anh liền

cáu: "Nhìn cái gì mà nhìn, nhắm hết mắt lại

cho tôi!"

Lục Khinh Vũ nhìn anh lắc đầu, không thèm nói gì nữa.

o-----------------o

Thật ra tình hình ở chỗ Cố Hoài Ninh không đến mức

khẩn trương như hai người bọn họ lo lắng. Bởi vì không thể đi xe tới gần Lam

quân, mục tiêu quá lớn e rằng dễ bị phát hiện, bọn họ phải đi bộ lẻn vào phía

sau. Từ chiều tối qua bọn họ xuất phát hẳn là Lam quân cũng đã phân công canh

gác rất chặt chẽ, tới bây giờ cũng đã gần mười tiếng đồng hồ trôi qua, không

lâu nữa trời sẽ sáng, bọn họ không còn nhiều thời gian, phải nắm chặt cơ hội.

Chỗ Lam quân tập kết là ở giữa sườn núi, qua ánh đèn

pin chiếu sáng từ chòi gác của Lam quân đội trinh sát nhìn thấy mấy chiếc xe

thiết giáp cùng xe tăng nằm rải rác, vài toán lính đi qua đi lại tuần tra, đúng

là chỗ đóng quân của Lam quân, vì cách đó không xa lắm bọn họ nhìn thấy vài căn

lều trại.

"Chúng ta đi một vòng quanh khu vực

của Lam quân rồi, không thấy gì cả, chỉ còn chỗ này tôi chắc là chính nó

đấy!"

Cao Vịnh Quân vừa nói vừa nhìn Cố Hoài Ninh, lại không

ngờ anh không đồng ý: "Lam quân thiết kế mấy Bộ

chỉ huy dự bị chúng ta còn chưa biết rõ, chuyện này càng không thể suy đoán

bừa. Còn một cái này cũng không thể chắc chắn đó là Bộ chỉ huy của họ". Nói

xong anh nhìn xung quanh một vòng, quan sát chỗ mấy chiếc xe thật kĩ, đôi mắt

đen của anh sáng lên. Cố Hoài Ninh vỗ vai Cao Vịnh Quân, ý bảo bọn họ núp xuống

cho kĩ: “Mọi người ở đây đợi tôi!"

Nói xong anh thấp người hướng về phía mấy chiếc xe

tiếp viện của Lam quân chạy tới. Thật ra trong lòng anh mơ hồ cảm thấy chuyện

này có vẻ không thích hợp, nơi này tuy nói là kín đáo nhưng dung pháo kích hoặc

máy bay đều có thể tấn công tới được, hơn nữa đội trinh sát của anh tiến vào

khu phong toả của Lam quân lại không gặp chút trở ngại nào. Anh vừa phân tích

vừa tiếp cận dần tới mấy chiếc xe tiếp viện, bởi vì trời rất tối không nhìn

thấy rõ sự vật, cho nên đi rất chậm, rất nhẹ.

Cố Hoài Ninh đi vòng qua trạm gác, nhẹ nhàng mở ra cửa

một chiếc xe, ngoài dự đoán của anh trong xe không có gì cả. Anh lại vòng qua

một chiếc xe khác mở ra, vẫn trống không như thế. Vật tư thiết bị tiếp viện

không có, thêm vào đó là phán đoán từ những nghi vấn thu thập được, chỗ này

hoàn toàn không có khả năng là Bộ chỉ huy của Lam quân.

"Thế nào đội trưởng?" Mọi

người nôn nóng hạ giọng hỏi.

"Bây giờ có hai khả năng." Anh

nhìn đồng đội, nói khẽ,"Hoặc là Bộ chỉ huy lam quân nằm

ngoài khu vực diễn tập, hoặc là, ở trên trời."

"Không thể nào!" Tất cả

mọi người đều giật mình.

Cố Hoài Ninh bình tĩnh phân tích: "Từ

giờ đến rạng sáng còn chưa đến một tiếng, thời gian còn lại của chúng ta cũng

chỉ còn chưa đến chín tiếng, tranh thủ lúc này nhanh về lại Doanh trại, tới lúc

đó lại bàn tiếp kế hoạch đối sách."

Chuyến đi này của bọn họ tuy chưa đạt được mục đích,

nhưng ít ra cũng đánh dấu được một khu vực để loại ra. Nếu tới lúc tập trận

thực sự mà họ đi nhầm tới nơi này, lúc đó mới là phiền toái.

o------------o

Trong lúc Cố Hoài Ninh tập trận khẩn trương ở Chu Nhật

Hoà, tại thành phố C Lương Hoà cũng bận rộn túi bụi. Công ty Húc Dương thị phần

sản nghiệp đa số đều ở nước ngoài, vì thế Tổng giám đốc Chu Cánh cũng không

thường xuyên ở trong nước, mỗi lần cô phỏng vấn chủ yếu đều thông qua việc

chat webcam. Vì giờ giấc không khớp nhau nên Lương Hoà phải dựa theo giờ bên

chỗ Chu Cánh để làm việc, phối hợp thời gian với ông. Qua vài ngày như thế cô

liền mệt mỏi.

Lý Gia chỉ phụ trách khâu sửa sang lại bản thảo phỏng

vấn, hai người không cần làm việc cùng nhau, vì thế Lý Gia không mệt mỏi bận

rộn đến mức như Lương Hoà. Bình thường hai người không chênh lệch nhau nhiều

tuổi, sắc vóc lại sàn sàn như nhau, bây giờ đứng cùng lại cảm thấy bên cao bên

thấp. Lương Hoà uể oải mang một đôi mắt thâm quầng như mắt gấu trúc, đứng trước

bàn nhìn kế hoạch thời gian phỏng vấn, tâm trạng lại càng xuống thấp.

Lý Gia quan sát sắc mặt của Lương Hoà, đưa tay cầm mấy

phần tài liệu ở trên bàn nói: “Mấy cái này để tôi làm

giúp cho, cô tập trung làm phỏng vấn Tổng giám đốc của Húc Dương đi."

Lương Hoà không biết như thế có ổn không. Dù sao cô ta

cũng là người mới, cô cũng ngại nhờ vả. Lương Hoà nháy mắt do dự, không trả

lời.

Lý Gia cười cười: "Cô lo tôi

thay mất bài viết của cô à?"

"Tất nhiên là không phải

thế!" Lương Hoà giải thích:"Thời

gian này cô cũng rất bận mà."

"Không có gì, trước đây lúc còn đi

thực tập tôi còn đi tít tận Tây Bắc nữa kìa, một chút bận rộn thế này không ảnh

hưởng gì!"

Lương Hoà kinh ngạc. Cô hơi khó tưởng tượng, trông Lý

Gia mềm mại nhẵn nhụi da thịt thế này mà có thể đi vùng Tây Bắc gian khổ khắc

nghiệt để thực tập. Thấy cô ta đề nghị như vậy Lương Hoà cũng không tiện cự

tuyệt liền gật đầu đồng ý. Dù sao việc phỏng vấn Chu Cánh là nhiệm vụ ưu tiên

hàng đầu, những việc khác giải quyết sau cũng được.

Lý Gia nhận được sự đồng ý của Lương Hoà thì vô cùng

cao hứng, cầm tập tài liệu lập tức quay về bàn làm việc.

Lúc gần hết giờ làm Lương Hoà nhận được điện thoại của

Phùng Trạm. Trong điện thoại cậu thanh niên có vẻ do dự, ấp a ấp úng nói: “Chị

dâu, phu nhân nói sau khi làm xong chị qua Cố viên một chút. Bây giờ em đang

chờ Lão gia họp chưa xong, chị đi được không?"

"Bà tìm chị có chuyện gì vậy?" Thời

gian gần đây công việc bận rộn cô cũng ít đến Cố viên.

"Em.. em cũng không rõ lắm, chị cứ

đến sẽ biết. Em cúp máy đây."

Lương Hoà vẻ mặt đau khổ nhìn di động, không biết có

chuyện gì làm cho Phùng Trạm bối rối ấp úng như thế, ngay cả gọi điện thoại

cũng không dám nói. Cô nghĩ ngợi mà thầm lo lắng trong lòng.

Đến bây giờ đối với mẹ chồng cô vẫn cảm thấy hơi e dè.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.