Chàng Rể Tỷ Phú

Chương 787: Chương 802 Như vậy lúc bình thường còn điên r� �ến mức độ nà o


Khi Triệu Hùng đi du lịch, chỉ dẫn Trần Văn Sơn, Nông Tuyền và Tà n Kiếm Hồ A, ngoà i ra cũng không có mang theo những người khác.

Anh ra ngoà i để đi du lịch nên không huy động nhân lực. Hơn nữa, người của "Liệp Hộ Môn", "Tập đoà n Thiên Vương" và "Tập đoà n Hắc Kim" đã rời khỏi Quý Châu.

Với bản lĩnh của Trần Văn Sơn, Nông Tuyền và Tà n Kiếm Hồ A, là m sao có thể để những người nà y và o mắt được.

Đừng nói là hai mươi, ba mươi người, cho dù có nhiều hơn ba mươi, bốn mươi người đi chăng nữa, cũng không ngăn được Trần Văn Sơn, Nông Tuyền và Tà n Kiếm Hồ A.

Người được gọi là ông chủ Tu, với điếu thuốc ở trên miệng, chậm rãi đi tới chỗ Triệu Hùng và những người khác.

Ánh mắt hèn hạ của anh ta đặt lên người của Lý Thanh Tịnh, Lý Diệu Linh và Hoa Di mà ngắm nghía. Không thể không nói rằng, cả ba người đều là đệ nhất mỹ nữ.

Mặc dù lúc bình thường có rất nhiều người phụ nữ đẹp ở khu du lịch, nhưng vẫn có rất ít người có ngoại hình xuất chúng giống như Lý Thanh Tịnh.

"Người anh em của tôi, là do các cậu đánh là m cho bị thương phải không?"

Triệu Hùng lấy thuốc lá từ trong túi áo ra, cũng châm một điếu thuốc, chậm rãi nói: "Đúng vậy, là do chúng tôi đánh cho bị thương."

"Cậu có biết tôi là ai không?" Ông chủ Tu hỏi.

"Ông chủ Tu, lỗ tai của tôi không bị điếc." Triệu Hùng nhả ra và i vòng khói đẹp đẽ.

"Chà ng trai, cậu đánh người của tôi, tôi cho cậu hai biện pháp giải quyết. Hoặc là đem ba mươi lăm triệu ra để bồi thường, hoặc là tôi sẽ đánh gãy tay cậu. Ngoà i ra, còn cho tôi mượn ba cô gái xinh đẹp nà y một đêm."

Lý Thanh Tịnh, Lý Diệu Linh và Hoa Di nghe thấy vậy vẻ mặt ngay lập tức thay đổi, người đà n ông nà y cũng cà n rỡ quá rồi. Lại có thể ăn nói một cách ngông cuồng trước mặt mọi người mà nói ra những lời nà y, như vậy lúc bình thường anh ta còn điên rồ đến mức độ nà o nữa!

Triệu Hùng nghe những lời của ông chủ Tu, không khỏi cười ha ha lên, nói: "Ông chủ Tu, anh biết tôi là ai chứ?"

"Tôi không quan tâm cậu là ai. Đến địa bà n của tôi, dù cậu có là rồng cũng phải cuộn lại, là hổ cũng phải nằm xuống cho tôi."

"Khẩu khí cũng không nhỏ đấy, chỉ là tôi không biết bản lĩnh của anh có tỷ lệ thuận với khẩu khí của anh hay không?" Triệu Hùng nói: "Tôi không có ý định lựa chọn hai biện pháp giải quyết mà anh nói ra, tôi dự định chọn giải pháp thứ ba."

"Giải pháp gì?" Ông chủ Tu nói.

Triệu Hùng nói: "Dẫn theo người của anh cút ra ngoà i, quyết đấu ở bên ngoà i. Hoặc là người của anh ngã xuống, hoặc là người của tôi ngã xuống. Nếu anh thắng, thì tùy ý anh."

Ánh mắt của ông chủ Tu một lần nữa liếc nhìn Lý Thanh Tịnh, Lý Diệu Linh và Hoa Di, trong lòng rạo rực, gật đầu nói: "Được thôi, vậy thì chúng ta sẽ giải quyết ở bên ngoà i. Đều đi ra ngoà i hết cho tôi!"

Hai mươi, ba mươi người đều nhao nhao quay người đi ra ngoà i.

Triệu Hùng không muốn đánh nhau ở trong nhà hà ng, chủ yếu là vì không muốn để cho con gái Dao Châu của mình nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu nà y. Ngoà i ra, còn có những vị khách khác đang dùng bữa nữa.

Triệu Hùng nói với Nông Tuyền: "Nông Tuyền, một mình cậu có giải quyết được không?"

Nông Tuyền cao hứng nhếch miệng nở nụ cười, nói: "Cậu chủ, yên tâm, cứ giao cho tôi. Hai phút sau, cậu hãy ra kiểm hà ng." Nói xong liền nghênh ngang bước ra ngoà i.

Triệu Hùng gắp một miếng thịt cho con gái Dao Châu, nói: "Dao Châu, ăn cơm tiếp đi con."

"Bố, con muốn xem chú Nông Tuyền đánh nhau với người ta." Dao Châu nói bằng giọng trẻ con.

"Không có gì tốt để xem cả, đợi con lớn lên một chút, bố sẽ cho con đi xem."

"Vâng ạ."

Dao Châu rất ngoan, cũng không ầm ĩ hay là m loạn.

Lý Diệu Linh không kìm lại được, đứng dậy đi về phía cửa. Ghé và o cánh cửa, vụng trộm nhìn ra phía ngoà i.

Khi đám người ông chủ Tu nhìn thấy chỉ có một người bước ra, tất cả mọi người ai nấy đều chấn động.

Đây không phải là quá khinh người rồi sao?

Ông chủ Tu nhìn thấy Nông Tuyền dung mạo bẩm sinh khờ khạo mang dáng vẻ không được sáng sủa cho lắm, nói với cậu ấy: "Nà y, tên đại ngốc kia, sẽ không chỉ có một mình cậu muốn đánh nhau với chúng tôi chứ?"

"Mẹ nó chứ, anh mắng ai là đại ngốc vậy?"

"Đương nhiên là mắng anh rồi!" Tên Định Tấn nói.

Tay của anh ta chính là do Nông Tuyền đánh gãy, vì vậy mà ôm mối hận trong lòng với Nông Tuyền.

Con ngươi của Nông Tuyền trừng lên một cái, nói với Định Tấn: "Tên nhóc như cậu thật sự là thiếu đánh nhỉ?"

"Ông chủ Tu, chính là tên nà y đã đánh gãy xương của em." Định Tấn tố cáo với ông chủ Tu.

Ông chủ Tu dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó giẫm lên tà n thuốc ở trên mặt đất, vung tay lên nói với thuộc hạ: "Tiến lên, đánh ngã tên nhãi kia cho tôi!"

Ở trong phòng, trong lòng Triệu Hùng âm thầm tính toán thời gian. Chừng hai phút đồng hồ, anh liền đứng dậy nói với Hoa Di: "Bác sĩ Hoa, mọi người từ từ dùng bữa, anh đi ra ngoà i giải quyết một chút."

Khi Triệu Hùng đi tới cánh cửa, chỉ nhìn thấy Lý Diệu Linh với vẻ mặt kinh ngạc.

Triệu Hùng nâng lấy cằm của cô em vợ, nói: "Đừng kinh ngạc, nếu em há miệng cà ng lớn thì cằm của em sẽ rơi xuống đấy."

"Ai da, anh rể đáng ghét. Nông Tuyền cũng thật lợi hại quá đi."

Lý Diệu Linh tận mắt chứng kiến, Nông Tuyền đã đánh toà n bộ hơn hai mươi người ngã lăn trên mặt đất.

Sau khi Triệu Hùng bước ra khỏi quán ăn, phát hiện cô em vợ Lý Diệu Linh cũng đi theo. Anh cũng không để ý tới Lý Diệu Linh, đi thẳng về phía ông chủ Tu.

Một chân Nông Tuyền giẫm lên đầu của ông chủ Tu, nhếch miệng cười nói với Triệu Hùng: "Cậu chủ, cơm nước xong xuôi hoạt động gân cốt một chút, thật sự sảng khoái đó! Giao cho anh đấy." Nói xong, cậu ấy rút chân xuống.

Triệu Hùng nhìn ông chủ Tu, hỏi: "Ông chủ Tu, người anh em được gọi là Định Tấn của anh e là không nói tình hình thực tế cho anh phải không? Thế nà o, tôi cho anh lựa chọn con đường thứ ba, cũng không tệ chứ?"

Anh mắt của ông chủ Tu vô cùng hoảng sợ nhìn Triệu Hùng, hói: "Cậu là ai?"

"Triệu Hùng!"

Ông chủ Tu luôn cảm thấy cái tên "Triệu Hùng" nà y rất quen tai, thế nhưng suy nghĩ một hồi lâu, cũng không nghĩ ra mình đã nghe thấy ở đâu đó rồi.

"Thế nà o, lại không phục sao? Còn muốn trả thù tôi?" Triệu Hùng hỏi ông chủ Tu.

"Chà ng trai, cậu không thoát khỏi An Thuận đâu. Anh rể của tôi chính là ông chủ thứ ba của An Thuận. Chỉ cần cho anh ấy biết cậu đánh tôi, cậu có trốn cũng không thoát."

"Ông chủ thứ ba? Ai vậy?"

"Hừ! Cậu là người ở vùng khác, có nói cậu cũng không biết."

Triệu Hùng nói với ông chủ Tu: "Tôi ở đây chờ anh đi gọi ông chủ thứ ba của anh đến đây. Hôm nay tôi phải khiến anh tâm phục khẩu phục."

"Được, cậu có gan thì cũng đừng chạy trốn." Ông chủ Tu run rẩy móc điện thoại từ trong túi áo ra, nói: "Anh rể, em bị người ta đánh ở nhà hà ng Minh Huy."

"Cái gì? Ở An Thuận ai lại dám động và o cậu?" Người ở trong điện thoại giận giữ gầm lên.

"Là người ở vùng khác, anh mau tới đây đi."

Sau khi ông chủ Tu cúp điện thoại, nói với Triệu Hùng: "Chà ng trai, bây giờ tốt hơn hết cậu nên nói lời xin lỗi với tôi đi. Chờ cho đến khi anh rể của tôi tới đây, cậu muốn đi cũng không đi được đâu."

Triệu Hùng cười một tiếng, nói: "Tôi căn bản không hề muốn chạy trốn. Diệu Linh, em và o phòng lấy giúp anh một cái ghế."

"Anh rể, có ngay, em lập tức đi lấy cho anh." Lý Diệu Linh hấp tấp đi và o phòng cầm một cái ghế mang ra.

Cô ấy chưa bao giờ nhìn thấy anh rể Triệu Hùng lại khí phách như vậy.

Tuy rằng Triệu Hùng bị nhà họ Triệu trục xuất ra khỏi cửa, nhưng điều đó dường như không ảnh hưởng chút nà o đến sự uy vũ, khí phách của Triệu Hùng.

Sau khi Lý Diệu Linh mang cái ghế ra để Triệu Hùng ngồi xuống, còn nhân tiện mượn một chiếc ô từ nhà hà ng, che cho Triệu Hùng.

Triệu Hùng ngược lại cũng không phản đối, cô em vợ Lý Diệu Linh đã sẵn lòng nịnh hót anh, vậy thì cứ tùy ý cô ấy.

Lúc nà y, ông chủ của nhà hà ng Minh Huy bước ra, sửng sốt nhìn thấy cảnh tượng ở phía bên ngoà i, đau khổ van xin Triệu Hùng, nói: "Thưa anh, cầu xin anh đừng náo loạn ở đây. Chúng tôi vốn là là m ăn buôn bán nhỏ, căn bản đắc tội không nổi với ông chủ Tu và ông chủ thứ ba."

Triệu Hùng hỏi chủ nhà hà ng: "Ông chủ thứ ba là ai?"

"Là công ty lớn nhất An Thuận, ông chủ thứ ba của tập đoà n Quốc Doanh."

"Tập đoà n Quốc Doanh?"

Sau khi Triệu Hùng nghe thấy vậy, nói với chủ nhà hà ng rằng: "Ông chủ cứ yên tâm đi. Tôi cam đoan sau sự việc ngà y hôm nay, nhà hà ng của anh sẽ trở nên phát đạt."

"Thưa anh, tôi nà o có tâm trạng để nói đùa với anh. Đồ ăn của bà n anh tôi sẽ miễn phí, vẫn không được ư?"

"Không được! Nếu anh là người là m ăn, là m gì có chuyện miễn phí. Lát nữa tôi sẽ bảo ông chủ Tu thay tôi thanh toán cho anh."

"Thưa anh, ông chủ Tu đến chỗ nà y của tôi đều là miễn phí, tôi đâu dám thu tiền của anh ta."

Triệu Hùng không nói nhảm với chủ nhà hà ng nữa, lấy điện thoại di động ra gọi cho Hứa Toà n Vinh.

"Hội trưởng Hứa, ông có biết ông chủ thứ ba của tập đoà n Quốc Doanh ở An Thuận không?"

"Tập đoà n Quốc Doanh? Tôi có biết ông chủ lớn của bọn họ, người anh em có chuyện gì à ?" Hứa Toà n Vinh hỏi Triệu Hùng.

Triệu Hùng cười, nói: "Thật ra cũng không có chuyện gì đâu. Chỉ là đi du lịch đến thác nước ở đây, có phát sinh một chút mâu thuẫn với người của tập đoà n Quốc Doanh nà y. Ông chủ thứ ba của bọn họ muốn gây sự với tôi. Nên tôi mới hỏi ông có biết hay không, sợ là tổn thương hòa khí với người trong nhà ."

"Cái gì? Ông chủ thứ ba muốn gây sự với cậu? Người anh em, bây giờ cậu đang ở đâu?"

"Ở nhà hà ng Minh Huy gần thác nước."

"Cậu yên tâm, tôi sẽ lập tức gọi điện thoại cho ông chủ lớn của bọn họ." Nói xong liền vội vã cúp điện thoại.

Ông chủ Tu vụng trộm nghe Triệu Hùng gọi điện thoại, chỉ nghe thấy anh gọi điện với một người gọi là "Hội trưởng Hứa".

Trong lòng anh ta suy đoán, "hội trưởng Hứa" nà y là ai? Nghĩ tới nghĩ lui, cũng không nghĩ ra được hội trưởng Hứa là ai. Nếu bà n về người có danh tiếng lớn nhất, thì phải thuộc về vị vua kinh doanh đầu tiên ở Tây Nam là hội trưởng Hứa. Nhưng muốn nói đến người trẻ tuổi ở trước mắt nà y, có thể quen biết "Hội trưởng đệ nhất thương hội ở Tây Nam" nà y, có đánh chết anh ta cũng không muốn tin.

Ông chủ Tu cho rằng Triệu Hùng đang ra vẻ mà thôi, nên hoà n toà n không để ý đến.

Một phút sau, điện thoại của Triệu Hùng vang lên. Anh thấy một dãy số điện thoại lạ, đã đoán được là ai đang gọi điện thoại tới, liền trực tiếp nhận lấy.

Người trong điện thoại hỏi Triệu Hùng một cách cung kính: "Alo, là anh Triệu Hùng phải không?"

"Đúng, tôi là Triệu Hùng!"

"Anh Triệu Hùng, anh đợi ở đó, tôi sẽ lập tức đến ngay."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.