Chàng Rể Tỷ Phú

Chương 535: Chương 550 Có phải mẹ già rồi nên h� �� Không


Bà cụ Đà o vừa nghe xong liền trừng mắt nhìn con gái thứ hai - Đà o Yên Hoa rồi quát bà ta: “Thiên Trúc, cái thói chê bai người khác của con bao giờ mới thay đổi được? Sau nà y, tôi không cho phép cô gọi Triệu Hùng là kẻ vô tích sự!”

“Mẹ, Triệu Hùng cậu ta...”

Đà o Yên Hoa vừa muốn giải thích thì nghe bà cụ Đà o nghiêm khắc nói: “Cô im miệng cho tôi! Sau nà y nhà họ Đà o ngoà i tôi ra, Thanh Tịnh và Triệu Hùng đều được là m chủ mọi chuyện lớn nhỏ của nhà họ Đà o. Nếu mấy người không nghe lời thì cẩn thận tôi sẽ lập di chúc đấy. Sau khi tôi chết, một đồng tiền tôi cũng sẽ không để lại cho các người.”

Trên mặt ba người Đà o Yên Nguyên, Đà o Yên Hoa, Đà o Yên Quyên lộ ra biểu cảm kinh ngạc. Thấy bà cụ uy nghiêm như vậy, ai cũng không dám nói gì. Nếu nói bà cụ yêu thích Lý Thanh Tịnh thì cũng thôi đi, đằng nà y bà cụ còn nói rằng Triệu Hùng cũng có thể quản chuyện của nhà họ Đà o. Điều nà y là m cho mấy người con gái nhà họ Đà o không hiểu nổi rốt cuộc bà cụ đang nghĩ gì?

Bà cụ Đà o lườm con gái thứ hai, Đà o Yên Hoa, lạnh lùng nói: “Thiên Trúc, con ngồi xuống ăn cơm cẩn thận cho mẹ.”

Đà o Yên Hoa hậm hực ngồi xuống.

Sau khi thức ăn được đưa lên, bà cụ Đà o cầm đũa lên trước, rồi nói với mọi người: “Ăn cơm đi!”

Người nhà họ Đà o thấy bà cụ đã động đũa, lúc nà y mới dám động đũa. Gia giáo nhà họ Đà o cực nghiêm, nếu bà cụ chưa động đũa thì ai cũng không dám động.

Khi cả nhà bắt đầu ăn cơm, chỉ có mình Đà o Yên Hoa mặt buồn bực ngồi đó khó chịu.

Sau khi bà cụ Đà o nhìn thấy, liền hỏi con gái thứ hai Đà o Yên Hoa: “Thiên Trúc, mẹ bảo con đi đòi tiền công ty Bắc Giang, con đòi được chưa?”

“Bắc Giang không chịu, nói là không có tiền.”

“Không có tiền?” Bà cụ Đà o nhăn mà y, nói: “Chẳng phải Bắc Giang vừa nhận được tiền đầu tư hay sao? Sao họ lại không có tiền?”

“Họ không chịu đưa tiền thì con có cách gì được chứ.” Đà o Yên Hoa nói với tâm trạng cực kì khó chịu.

Lý Thanh Tịnh nhìn bà cụ Đà o rồi hỏi: “Bà ngoại, chuyện giữa Bắc Giang và nhà họ Đà o là sao ạ? Sao mọi người lại phải đến Bắc Giang đòi tiền?”

“À! Món nợ của Bắc Giang là nợ xấu. Lúc ông ngoại con còn sống, họ đã nợ nhà mình rồi.”

“Bọn họ nợ nhà họ Đà o bao nhiêu tiền? ”

“Ba mươi lăm tỷ!” Bà cụ Đà o nói với Lý Thanh Tịnh: “Thanh Tịnh, trước đây Bắc Giang không có tiền thì cũng thôi đi. Ta nghe nói phía họ vừa được nhận tiền đầu tư nên mới để Thiên Trúc đi đòi tiền. Rõ rà ng là họ muốn trốn nợ.”

Lý Thanh Tịnh nghe xong, nói với bà cụ: “Bà ngoại, để Triệu Hùng giúp chúng ta đòi lại đi! Con tin rằng anh ấy nhất định có thể đòi lại khoản tiền nà y.”

Ánh mắt bà cụ Đà o dừng ở trên người Triệu Hùng.

Triệu Hùng gật đầu, nói: “Vậy thì để con đi đòi giúp!”

Bà cụ Đà o vừa nghe vậy liền vui vẻ gật đầu, nói: “Triệu Hùng à , nếu cậu giúp bà ngoại đòi lại được số tiền nà y thì tôi sẽ mời hai đứa một bữa thịnh soạn.”

Lý Diệu Linh vừa nghe, bĩu môi, là m nũng với bà cụ: “Bà ngoại, bà mời hai người nhà chị con, không định mời cả con nữa sao?”

“Mời, mời chứ!” Bà cụ Đà o cười híp mắt nói: “Cái đứa trẻ nà y, còn đòi nói lý với cả bà ngoại.”

Lúc nà y, một âm thanh không hòa nhã vang lên. Lập tức nghe thấy giọng Đà o Yên Hoa lạnh lùng nói: “Hừ! Con đi còn không đòi được tiền, chẳng lẽ tên Triệu Hùng nà y đi sẽ đòi được hay sao?”

Bà cụ Đà o nhìn con gái thứ hai là Đà o Yên Hoa, lạnh nhạt nói: “Thiên Trúc, con mau đi xin lỗi Lý Quốc Lâm, sau nà y không được nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Nếu con và Lý Quốc Lâm ly hôn, một chút gia sản ta cũng sẽ không để lại cho con đâu.”

Đà o Yên Hoa nghe xong, trong lòng cảm thấy hoảng hốt. Bà ta không biết bà cụ có phải thật sự hồ đồ rồi hay không? Trước đây, người bà cụ Đà o ghét nhất chính là Triệu Hùng và Lý Quốc Lâm. Sao bây giờ lại xem hai người họ như bảo bối vậy?

“Mẹ! Chẳng phải ngà y trước mẹ nói Quốc Lâm không tốt à ? Sao bây giờ lại...”

“Đấy là trước đây. Bây giờ, ta không cho phép các con nói ly hôn nữa. Con mau đi xin lỗi Lý Quốc Lâm đi.”

Lý Thanh Tịnh và Triệu Hùng nhìn nhau. Trước lúc hai người đến còn lo bà cụ Đà o sẽ đứng về phía Đà o Yên Hoa. Không ngờ rằng bà cụ bây giờ rất rõ rà ng về mọi chuyện.

Vốn dĩ Triệu Hùng muốn đến “Bắc Giang” đòi lại số tiền nà y cho nhà họ Đà o cũng là do thấy bà cụ Đà o đã thay đổi rất nhiều. Ngà y trước đến hai chữ “bà ngoại” anh cũng lười gọi. Chỉ gọi thẳng bà cụ Đà o là “bà cụ”. Còn bà cụ Đà o của bây giờ cà ng ngà y cà ng ra dáng chủ nhân của một nhà .

Triệu Hùng rất thích không khí gia đình bây giờ, bà cụ Đà o chịu thay đổi bản thân nên anh tự nhiên cũng không muốn so đo chuyện lúc trước. Với một người thanh niên sức lực cường tráng như anh, sao lại đi tức giận với một bà cụ già yếu được chứ?

Triệu Hùng biết rằng bà cụ Đà o đã lờ mờ đoán được xuất thân của anh. Nhưng cho dù thế nà o, chỉ cần bà ta chịu thay đổi theo hướng tích cực, anh nguyện ý chấp nhận nhà họ Đà o. Hơn nữa, nhà họ Đà o ngoà i bà cụ Đà o là m chủ ra, các chú bác có tiền khác đều nằm trong lòng bà n tay bà xã Lý Thanh Tịnh. Triệu Hùng đương nhiên phải giúp bà xã Lý Thanh Tịnh, giúp nhà họ Đà o xử lý chuyện họ không xử lý được.

Ăn cơm xong, Triệu Hùng và Lý Thanh Tịnh lại nói chuyện với bà cụ Đà o một lúc. Thấy sắp đến giờ Lý Diệu Linh học phụ đạo, anh liền đưa Lý Diệu Linh và hai đứa trẻ về.

Sau khi Triệu Hùng và Lý Thanh Tịnh rời đi, Đà o Yên Hoa đến phòng của bà cụ Đà o. Bà ta rốt cuộc không nhịn được nói: “Mẹ, có phải mẹ già rồi nên hồ đồ không? Nhà họ Đà o để Thanh Tịnh quản lý thì không vấn đề gì, sao mẹ còn để cả Triệu Hùng quản lý cùng?”

“Con nói cái gì?” Bà cụ Đà o trừng mắt. “Con tự vả miệng mình ba cái đi. Mẹ còn chưa chết, mà con đã dám mắng mẹ hồ đồ rồi?”

“Mẹ, con...”

Bà cụ Đà o ngắt lời Đà o Yên Hoa, giận dữ nói: “Mẹ bảo con tự vả miệng, con không nghe thấy à ?”

Bốp! Bốp! Bốp!

Mặt Đà o Yên Hoa đầy bất lực, tự vả miệng mình ba cái.

Bà cụ Đà o nhìn chằm chằm con gái thứ hai rồi nói: “Mẹ đã nói mấy đứa các con chả được tích sự gì. Con cho rằng con rể của con còn là đứa con rể trước đây hay sao? Con cho rằng Lý Quốc Lâm chồng con còn là người chồng trước đây hay sao?”

“Mẹ, lời mẹ nói có ý gì?” Đà o Yên Hoa không hiểu gì hỏi.

Bà cụ Đà o chán ghét nói: “Nói các con ngốc thì đúng là ngốc thật. Nếu Triệu Hùng không có năng lực, cậu ta sẽ được là m hội trưởng của thương hội thà nh phố Hải Phòng hay sao? Thanh Tịnh có thể là m hội trưởng của doanh nghiệp nhỏ trong thà nh phố Hải Phòng hay sao? Con cũng không nghĩ đi, bọn họ phải có năng lực đến mức nà o.”

“Cái gì?” Đà o Yên Hoa kinh ngạc đến mức há mồm trợn mắt. Mẹ bảo Triệu Hùng là hội trưởng của Thương hội thà nh phố Hải Phòng á? Hội trưởng thương hội không phải là Trần Thiên Trung sao?

“Có Trần Thiên Trung bảo vệ Triệu Hùng, cậu ta trở thà nh Hội trưởng Thương hội thà nh phố Hải Phòng thì có gì lạ? Thằng nhóc Triệu Hùng nà y rất thông minh đã đánh bại tập đoà n Vân Yên và nhà họ Hà . Những nhân vật chủ chốt của thương hội giờ đều là tâm phúc của cậu ta chính là bởi vì có một người mẹ ngốc một cách thần kì như con lại còn nghĩ Triệu Hùng là một tên bỏ đi. Nói cho con biết, Triệu Hùng của hiện tại từ sớm đã không còn là Triệu Hùng của ngà y trước nữa rồi.”

Đà o Yên Hoa nghe xong, sợ đến mức ngã ngồi trên đất.

“Mẹ! Mẹ nói là thằng vô tích sự Triệu Hùng nà y đã đổi đời rồi ư?”

“Còn dám gọi nó là thằng vô tích sự? Con tự xem lại mình đi! Con mới là đứa vô tích sự ấy!” Bà cụ Đà o lườm Đà o Yên Hoa một cái, chán ghét nói: “Con cứ đợi mà xem. Có Triệu Hùng đứng ra giúp nhà họ Đà o đòi tiền chỗ Bắc Giang, khoản tiền nà y nhất định đòi lại được.”

“Mẹ! Lời đồn bên ngoà i là thật sao? Chẳng lẽ Triệu Hùng là con riêng của Trần Thiên Trung?...”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.