Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 921: Chương 921 Tiền đ� Cá»§a yêu thánh vô lượng 2


Lão ta chỉ thuận miệng nói mà thôi.

Đối với Đông Hoà ng Thái Nhất, lão ta vô cùng yên tâm.

Vùng thiên hạ nà y, người nà o cũng có khả năng phản bội lão ta, chỉ riêng Đông

Hoà ng Thái Nhất không có khả năng.

Lão ta và Đông Hoà ng Thái Nhất đồng căn đồng nguyên, là m bạn vô số năm,

đây đó có tin tưởng tuyệt đối.

“Ta cảm thấy, Nguyên Sơ có thể thà nh cánh tay trái bờ vai phải của chúng ta.”

Đông Hoà ng Thái Nhất kiên định nói.

“Được! Nguyên Sơ nà y, ta sẽ chiếu cố nhiều một chút, Thái Nhất ngươi yên

tâm.”

Đế Tuấn mỉm cười, hai tay để sau lưng, mở miệng nói.

“Vậy là m phiền huynh trưởng, nhưng mà huynh trưởng, chuyện thời đại mới

nà y, chúng ta nên xử lý thế nà o?”

Đông Hoà ng Thái Nhất nhắc tới chuyện nà y, đồng tử không nhịn được co rụt

lại.

Thời đại mới đúng là quá cường đại.

Một kích lúc trước, cho dù là lão ta, trong tình huống không có Đông Hoà ng

Chung bảo vệ, đều không nắm chắc đỡ được.

Thời đại mới kh*ng b* như thế, hiện giờ tính ra, bọn họ không có một chút

phần thắng.

“Không vội, người ra tay ở hải vực lúc trước, thực lực tuyệt đối đạt tới cấp

Thiên Đạo, phương diện nà y, tự có Thiên Đạo của chúng ta đi xử lý, ta tin

người nọ không thể tùy tiện ra tay. Chúng ta chỉ cần xử lý tốt việc của chúng ta

là được, không cần là m nhiều. Nếu Thiên Đạo của chúng ta không xử lý tốt, vậy

không thể trách chúng ta.”

Đế Tuấn lắc đầu, trong mắt không có lo lắng.

Lão ta không biết lúc đó, vì sao một kích kia sẽ đánh trúng lão ta, nhưng lão ta

tin tưởng, người nọ ra tay, tuyệt đối không thể tùy ý ra tay.

Nếu không đâu còn chuyện của bọn họ?

Nếu là như vậy, người nọ trực tiếp ra tay, đánh tới đại lục Thiên Kiện bọn họ

không phải là xong sao?

“Ừm… Chỉ cần người nọ không ra tay được, vậy đám người thời đại mới căn

bản không phải đối thủ của chúng ta.”

Đông Hoà ng Thái Nhất hơi gật đầu.

Theo ý lão ta, chỉ cần hai bọn họ liên thủ, thời đại mới căn bản không có người

địch lại.

“Được rồi, Thái Nhất, ta cần phải nhanh chóng chữa trị vết thương, hai ta lát

nữa lại ôn chuyện.”

Đế Tuấn cảm nhận được vết thương của mình lại bắt đầu trở nên không ổn định,

nhất thời hiểu rõ vết thương của lão ta không thể ổn định lại, cần đi chữa

thương.

“Được, huynh trưởng đi đi.”

Đông Hoà ng Thái Nhất gật đầu nói.

Nghe thấy những lời nà y, lúc nà y Đế Tuấn rời đi, đến chỗ lúc trước tiến hà nh bế

quan dưỡng thương.

Tại chỗ, Đông Hoà ng Thái Nhất đứng ở đó, ánh mắt nhìn bóng lưng Đế Tuấn

rời đi.

Sau khi nhìn một lúc lâu, Đông Hoà ng Thái Nhất mới dời mắt.

Lão ta dời mắt nhìn về phía một thiên điện trong vạn yêu cung.

Thiên điện đó, là chỗ Sở Duyên.

Đông Hoà ng Thái Nhất hơi suy nghĩ một lát, sau đó lão ta đứng dậy, đi về phía

thiên điện của Sở Duyên.

Lão ta muốn đi gặp Sở Duyên.

…

Thiên điện đó vốn cách không xa, với tốc độ của Đông Hoà ng Thái Nhất, lại

cà ng chỉ trong nháy mắt là tới.

Đông Hoà ng Thái Nhất đi tới thiên điện.

Đám yêu tướng kia đâu dám ngăn cản Đông Hoà ng Thái Nhất, nhao nhao cho

đi.

Mãi đến khi Đông Hoà ng Thái Nhất đi tới cửa thiên điện, mới bị ngăn lại.

Đó là mấy người của bản bộ long tộc, được tộc trưởng long tộc đề bạt là m thủ

vệ đại môn chỗ điện phủ của Sở Duyên.

Những người nà y thuộc trung tâm của long tộc.

Đương nhiên tôn kính Sở Duyên, ngoại trừ Sở Duyên ra, bọn họ ai cũng không

tôn.

“Mong yêu hoà ng dừng bước.”

Mấy tộc nhân của long tộc ngăn cản Đông Hoà ng Thái Nhất.

“Các ngươi ngăn cản bổn hoà ng?”

Trong mắt Đông Hoà ng Thái Nhất hiện lên kim quang, giọng nói lạnh lùng quát

to một câu.

“Rất xin lỗi, yêu hoà ng, nếu ngươi muốn đi và o, mong cho bọn ta thông báo cho

yêu thánh trước.”

Giọng nói của tộc trưởng long tộc run run, nhưng hắn ta vẫn đứng ra như cũ.

“Các ngươi dám ngăn cản bổn hoà ng?”

Giọng nói của Đông Hoà ng Thái Nhất nặng hơn và i phần.

Mấy tộc nhân long tộc do dự một lát, nhưng vẫn lựa chọn ngăn cản.

Cảnh tượng trước mắt giằng co một lúc lâu, bầu không khí ngưng kết dị thường.

Một lát sau, Đông Hoà ng Thái Nhất mới nhẹ nhà ng xua tay, khí thế tản đi.

Trong mắt lão ta hiện lên tán thưởng.

Đối với đám thuộc hạ của yêu thánh Nguyên Sơ, vô cùng tán thưởng.

Không sợ cường quyền.

Rất tốt.

Từ những thuộc hạ nà y có thể nhìn ra được, năng lực của yêu thánh Nguyên Sơ

bất phà m, có thể bồi dưỡng ra những thuộc hạ như vậy…

Đại lục Thiên Kiện, thiên điện.

Lúc nà y, Sở Duyên đang thẩm tra hà ng ngà y, kiểm tra xem các loại bảo vật

mình chưởng quản có thiếu hay không.

Chủ yếu là vì nhìn số lượng những bảo vật nà y mà thôi.

Thiếu cái gì, Sở Duyên hoà n toà n không nhớ được.

Thực sự là vì hắn quản lý quá nhiều bảo vật.

Hắn chỉ đơn thuần muốn nhìn những bảo vật nà y của mình mà thôi.

Mỗi lần nhìn thấy những bảo vật nà y, hắn sẽ vô cùng vui vẻ.

Ngay khi Sở Duyên đang xem xét những bảo vật nà y, một tộc nhân long tộc đi

tới.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.