Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 589: Chương 589 Mưu đ� Cá»§a Sở Duyên và Bạch Trạch 1


Trong khu vực Đông Châu, núi Thiên Vụ, Vô Đạo Tông, bên trong tẩm điện

của Sở Duyên.

Ban đầu Sở Duyên còn đang nói chuyện phiếm với mấy người đệ tử mới trở về,

đột nhiên Bạch Trạch đến kêu hắn tổ chức trận đấu hữu nghị giữa đệ tử hai tông

gì đó, khiến Sở Duyên hơi sửng sốt. Sau khi phát hiện Bạch Trạch nghiêm túc,

Sở Duyên cũng nghiêm túc.

“Đạo hữu, ngươi xác định không phải mình đang nói đùa, muốn tổ chức trận

đấu so tà i giữa đệ tử hai tông sao? Bổn tọa nhớ hình như tông môn của các

ngươi chỉ có một đệ tử là Ninh Phà m phải không?”

Sở Duyên chần chừ một chút, nhìn về phía Bạch Trạch cách đó không xa, nói.

“Đạo hữu, chuyện nà y sao có thể nói đùa được, ta nghiêm túc đấy!”

Bạch Trạch cực kỳ nghiêm túc nói.

“Vậy, đạo hữu muốn để Ninh Phà m so tà i với đệ tử nà o của bổn tọa? Thân thể

của Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân đều không tiện, không tốt lắm. Tư Nhạc cũng

thân thể suy yếu, người hầu Từ Ngự còn chưa cai sữa, cũng không ai có thể so

tà i với Ninh Phà m.”

Sở Duyên nhướng mà y, nói.

Đồ Tuyết Hi và Đồ Dạ Lân bị mù, Tư Nhạc thì có thể tiêu tán bất kỳ lúc nà o,

Từ Ngự mỗi ngà y đòi uống sữa, ai có thể so tà i với tên tam đao phái Ninh Phà m

nà y? Nếu đả thương người nà o thì Sở mỗ cũng sẽ đau lòng.

Ba đệ tử đều có liên quan tới cảnh giới, còn Từ Ngự, đó chính là Chí Tôn trời

sinh, tương lai không ngã xuống nhất định có thể thà nh tà i. Sau nà y bảng hiệu

của hắn phải dựa và o Từ Ngự để chống đỡ đấy, sao có thể để Từ Ngự gặp

chuyện không may.

Khi Sở Duyên định từ chối Bạch Trạch, Bạch Trạch lại lên tiếng.

“Cũng không phải so tà i với những đệ tử nà y.”

Bạch Trạch xua tay nói.

“Vậy ngươi muốn để Ninh Phà m so tà i với ai?”

Sở Duyên yên tâm rồi.

Nếu không phải bốn người Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân, Tư Nhạc và Từ Ngự, vậy

những người khác cứ chọn tự nhiên. Dù sao những người còn lại đều đã thà nh

tà i, so tà i thế nà o cũng được.

“So tà i với ai? Xin hỏi Sở đạo hữu, đệ tử nà o của quý tông là lợi hại nhất?”

Bạch Trạch cẩn thận suy nghĩ một chút, hỏi thăm một câu.

“Đệ tử nà o lợi hại nhất? Chuyện nà y bổn tọa không rõ lắm, không hề chú ý. Cà n

Nguyên, Lạc Tuyết, nà y, trong các ngươi ai lợi hại nhất?”

Sở Duyên hỏi ngay tại chỗ.

Ba người đệ tử đứng cách đó không xa nhìn nhau một cái, đều mở miệng.

“Đại sư huynh.”

Ba người đồng thanh nói.

“Lạc Nhi?”

Sở Duyên hơi sững sờ.

Tên đại đệ tử nà y của hắn có bản lĩnh như vậy sao?

Thế mà có thể khiến ba người nà y cùng thừa nhận.

“Vậy thì mời đại đệ tử của đạo hữu đến so tà i với đệ tử của ta!”

Bạch Trạch nghe thấy Diệp Lạc là mạnh nhất thì hai mắt tỏa sáng, lập tức nói.

Mạnh nhất rất tốt, mạnh nhất mới tốt, vừa khéo có thể giáo huấn tên đệ tử khốn

nạn kia một trận.

“Đã vậy, Cà n Nguyên, ngươi đi gọi đại sư huynh của ngươi, kêu hắn tới đây so

tà i với Ninh Phà m.”

Sắc mặt của Sở Duyên rất kỳ lạ.

Hắn nhớ rõ hình như đại đệ tử nhà hắn đã là cảnh giới Độ Kiếp, tên Bạch Trạch

nà y kêu Ninh Phà m đi đánh nhau với Diệp Lạc hả?

Tên sư tôn nà y đúng là lương thiện quá đi mà .

Nhưng Sở Duyên cũng không định xen và o chuyện của người khác, để mặc cho

Bạch Trạch là m loạn.

“Vâng, sư tôn.”

Tô Cà n Nguyên ngoan ngoãn lên tiếng, lập tức xoay người ra ngoà i, chuẩn bị đi

thông báo cho Diệp Lạc biết.

Thấy Tô Cà n Nguyên đã đi xa, bấy giờ Sở Duyên mới thu hồi tầm mắt, lại nhìn

về phía Bạch Trạch.

“Bạch đạo hữu, ngươi có biết cảnh giới đại đệ tử của bổn tọa không?”

Sở Duyên chậm rãi mở miệng hỏi.

“Biết.”

Bạch Trạch nhẹ gật đầu, tuy rằng hắn ta bị thiên địa áp chế, nhưng hắn ta không

phải không có mắt, đương nhiên có thể nhìn thấu cảnh giới của Diệp Lạc.

“Vậy ngươi còn để Ninh Phà m sư điệt so tà i với đại đệ tử của bổn tọa, chuyện

nà y…”

Sở Duyên thật sự cảm thấy cà ng nói cà ng kỳ lạ.

Từ trước tới nay hắn đều cảm thấy mình đang gà i đệ tử. Bây giờ xem ra tên

Bạch Trạch nà y cũng giống như vậy, đường hoà ng gà i đệ tử của mình.

“Không sao, ta muốn giáo huấn tên đệ tử nà y một chút đấy, để hắn biết trời cao

đất rộng.”

Bạch Trạch híp mắt, trực tiếp nói rõ với Sở Duyên.

Nghe thấy lời nà y, Sở Duyên hơi sửng sốt. Hắn không ngờ rằng Bạch Trạch lại

thẳng thắn nói ra như vậy, công khai chuyện mình gà i đệ tử. Có điều… Nếu gà i

tên Ninh Phà m kia, vậy cũng không tệ. Đối với Ninh Phà m, Sở Duyên cũng

không có ấn tượng gì đặc biệt. Một tên cặn bã mà dám rút đao với hắn.

“Thế sao? Vậy dĩ nhiên là được.”

Sở Duyên khẽ gật đầu nhận lời.

Sở mỗ và Bạch mỗ nhìn nhau một cái, hai người nở một nụ cười, một kế hoạch

nhắm và o Ninh Phà m được triển khai.

…

Cùng lúc đó, bên trong tẩm điện của Tư Nhạc.

Thấy Đồ Tuyết Hi, Đồ Dạ Lân và Diệp Lạc tới đây, gặp mặt cửu sư muội Tư

Nhạc một lần. Hai người hà n huyên rất nhiều, coi như là m quen lẫn nhau.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.