Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao

Chương 188: Chương 188 Diệp Lạc dạy đ� �ệ 1


“Đại sư huynh không hổ là đại sư huynh, lúc nà y mới rời tông môn bao lâu, đã

mở được Thánh Địa tu luyện, Thái Nhất Kiếm Tông… Đạo Sinh Nhất, Nhất

Sinh Nhị, Nhị Sinh Tam, Tam Sinh Vạn Vật, chậc chậc, đại sư huynh đúng lÃ

khí phách.”

Trương Hà n cảm khái nói.

Không thể không nói, tự mình mở Thánh Địa tu luyện, là chuyện vô cùng có

cảm giác thà nh tựu.

Nhưng so với kế thừa vị trí tông chủ của Vô Đạo Tông, vẫn kém trăm triệu lần.

Đặc biệt cướp đi vị trí tông chủ của Vô Đạo Tông vốn là của đại sư huynh.

Tư vị đó…

Cà ng nghĩ cà ng muốn cười.

Khụ khụ.

Nghiêm túc một chút.

Nếu như bị đại sư huynh nhìn thấy hắn ta đang cười thì không tốt.

Trương Hà n điều chỉnh tâm trạng của mình.

Vốn định trực tiếp cất bước đi và o Thái Nhất Kiếm Tông.

Nhưng khi hắn ta sắp đi và o sơn môn, hai khí tức cảnh giới Nguyên Anh từ trên

trời giáng xuống, ngăn cản Trương Hà n.

“Đạo hữu phương nà o hà ng lâm? Hiện giờ Thái Nhất Kiếm Tông ta chưa xây

dựng xong, nếu như muốn bái phỏng, xin đợi Thái Nhất Kiếm Tông ta xây xong

hãy trở lại!”

Chỉ thấy hai lão giả giẫm lên phi kiếm từ sơn môn bay ra ngoà i, tỏa ra khí thế

toà n thân, muốn ngăn chặn Trương Hà n.

Trương Hà n vừa mới nâng bước sửng sốt một lát, im lặng rút chân về.

Nhìn hai cảnh giới Nguyên Anh trên không, trong lòng thực sự hơi kinh ngạc.

Thái Nhất Kiếm Tông của đại sư huynh ngang tà ng như vậy sao?

Cảnh giới Nguyên Anh lấy ra trông cửa.

Nhưng hiện giờ không phải lúc suy nghĩ những chuyện nà y.

Trương Hà n thu hồi nhiều ý nghĩ, ngẩng đầu nhìn hai lão giả nà y.

“Tại hạ là đệ tử của Vô Đạo Tông, tông chủ của Thái Nhất Kiếm Tông là sư

huynh của tại hạ, mong hai vị đi và o thông báo một tiếng, Trương Hà n tới thăm

hỏi.”

Trương Hà n không vì hai người nà y là trông cửa mà sinh ra tâm lý khinh

thường, trái lại vô cùng hòa nhã nói.

“Vô Đạo Tông?”

Hai lão giả giẫm lên phi kiếm liếc nhau, trong mắt đều là kinh hãi.

Dạo nà y ai chẳng biết tông môn ẩn thế ở Đông Châu là Vô Đạo Tông.

Đặc biệt gần đây có không ít lời đồn về Vô Đạo Tông.

Quan trọng nhất là , Thần Nông Tông bọn họ có cội nguồn thâm sâu với Vô Đạo

Tông, tông chủ là người của Vô Đạo Tông, khi lập Thánh Địa, đã lập Vô Đạo

Tông là tổ tiên của Thái Nhất Kiếm Tông.

Hiện giờ có người của Vô Đạo Tông tới thăm hỏi, còn là sư đệ của Diệp tông

chá»§?

“Vị đại nhân nà y! Mong ngươi đợi một lát, bọn ta sẽ đi và o thông báo với tông

chá»§ một tiếng, không phải bọn ta không chịu để đại nhân đi và o trước, mà lÃ

tông chủ định ra quy định như thế.”

Hai lão giả vội và ng nhảy xuống phi kiếm.

“Đã hiểu, hai vị đi thông báo trước đi.”

Trương Hà n cười nho nhã.

Hai lão giả gật đầu, vội và ng ngưng tụ pháp lực, b*n r* một lưu quang đạo kiếm

khí và o trong sơn môn.

Đây là thủ pháp thông báo đặc biệt của Thái Nhất Kiếm Tông bọn họ.

“Mong đại nhân đợi một lát!”

Hai lão giả nà y luôn miệng nói.

Trương Hà n cười ôn hòa, không nói gì thêm.

Lẳng lặng đứng đó đợi, đợi tin tức truyền lại.

Một lát sau, một lưu quang bay từ bên sơn môn trở về.

Một lão giả vẫy tay, nhận lấy lưu quang kia.

“Đại nhân! Tông chủ có lệnh, bảo ngươi tự mình đi lên là được, tông chủ hắn ở

bên chủ phong đợi ngươi.”

Lão giả cung kính nói.

“Được.”

Trương Hà n gật đầu đáp, không cảm thấy ngạc nhiên.

Quan hệ giữa hắn ta và đại sư huynh coi như thân thiết.

Nếu đại sư huynh đi xuống núi nghênh đón hắn ta, trái lại có vẻ khách sáo quá.

Bảo hắn ta tự mình đi lên, cà ng lộ rõ quan hệ giữa hai bên.

Trương Hà n vừa nghĩ như thế, lòng bà n chân xuất hiện trận pháp bay lên, bay

và o trong sơn môn.

Tiến và o sơn môn.

Và o tông môn nhìn thấy là một sơn phong nguy nga tráng lệ.

Trên sơn phong, có đủ loại kiến trúc đang xây dựng.

Rõ rà ng là Thái Nhất Kiếm Tông còn chưa xây dựng xong.

Nhưng mức độ linh khí nồng đậm ở trong Thái Nhất Kiếm Tông, đã vô cùng

nồng đậm.

Ít nhất mức độ linh khí nồng đậm ở nơi nà y, cao hơn Vô Đạo Tông nhiều.

Trương Hà n một đường nhìn toà n bộ bên trong Thái Nhất Kiếm Tông.

Đồng thời bay và o bên trong.

Tuy hắn ta không biết cái gọi là chủ phong ở đâu, nhưng hắn ta có thể cảm nhận

được khí tức của Diệp Lạc.

“Đại sư huynh à đại sư huynh, để sư đệ cho huynh kinh ngạc vui mừng, nhìn

xem huynh có thể tìm được sư đệ không.”

Trong đôi mắt Trương Hà n hiện lên ý cười.

Ý nghĩ dâng lên, pháp trận dưới chân hắn ta thay đổi.

Khí tức của hắn ta được che giấu, thần thức không thể xem xét.

Đồng thời tốc độ của Trương Hà n nhanh hơn, bay về phía Diệp Lạc.

Chỉ một chén trà nhỏ, Trương Hà n đã đi tới trên không chủ phong.

Hắn ta dễ dà ng thấy được đại sư huynh nhà hắn ta.

Bởi vì lúc nà y đại sư huynh nhà hắn ta đang ở trên một quảng trường, đang nói

gì đó với mười người trẻ tuổi.

Hình như là dạy đệ tử

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.