Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Chương 332: Chương 332 Đồ ��� nÆ¡i nà o Nhất định phải tìm được mới được!


Hai mắt Chung Khuê nhìn Tần quản gia từng bước từng bước đi và o bên trong phòng.

Tần quản gia dừng chân ở trước mặt của hắn, sau đó cung kính hướng về phía hắn cúi đầu, cứng nhắc mà nói, "Lão gia, mới vừa nhận được tin tức, tiểu thư Tử Thất Thất sáng sớm ngà y hôm qua đã trở lại Mặc gia!"

Tử Thất Thất?

Chung Khuê đột nhiên hơi trợn to hai mắt, sau đó khóe miệng từ từ nâng lên độ cong vui vẻ.

"Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!" Hắn vui vẻ nói xong, ngoà i nụ cười lại lộ ra hai hà ng hà m răng trắng noãn.

Tìm cô ròng rã năm năm đều không có tìm được người của cô, không nghĩ tới chính cô tự động hiện thân, thật sự là quá tốt, sự xuất hiện của cô liền đại biểu Mặc Thâm Dạ cũng sẽ xuất hiện, còn lần nà y mặc kệ dùng phương pháp gì, cũng muốn cho lúc hắn đạo hắc đạo đầu rồng, hơn nữa hắn còn phải nhất cử phá hủy tất cả thế lực Mặc Tử Hà n, đem hắc đạo lần nữa hợp là m một thể.

"Ha ha ha...... Ha ha ha ha......" Hắn đột nhiên cười to, mừng như điên nói: "Đây thật là một tin tức tốt. Thông báo xuống, phái người giám thị 24h nhất cử nhất động ở Mặc gia, nhất là nữ nhân Tử Thất Thất nà y, nhất định phải nhìn chăm chú cho ta!"

"Dạ!" Tần quản gia lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, sau đó lập tức thối lui khỏi phòng ngủ.

Chung Khuê đem gậy đầu chim ưng từ từ nâng lên, sau đó đôi tay trùng điệp bao trùm ở trên đầu chim ưng, dùng sức gõ vang sà n nhà .

"Đông ——" một tiếng, thanh âm ở bên trong phòng trầm trầm vang vọng.

Rốt cuộc đợi đến cái ngà y nà y.

Lần nà y là chiến tranh rồi.

Mặc Tử Hà n, cái tên tiểu tử thúi vô dụng nà y, cũng nên cùng với phụ thân của ngươi đi gặp Diêm Vương rồi.

"Ha ha ha......" Hắn tà ác cười, khuôn mặt giảo hoạt.

※※※

Biệt thự Mặc gia.

Phòng ngủ chính phòng lầu hai.

Tử Thất Thất nằm ở trên giường lớn mềm mại quen thuộc ngủ, Mặc Tử Hà n hai cánh tay ôm cô thật chặt, cũng giống nhau quen thuộc ngủ, mà hai người ở nơi nà y trong năm năm, là lần đầu tiên ngủ như vậy, không hề phòng bị. Giống như đem giấc ngủ năm năm tới bù lại.

"Tử Thất Thất......" Mặc Tử Hà n nhẹ giọng nỉ non, sau đó vò vò cánh tay của mình, khóe miệng mỉm cười, từ từ mở ra hai mắt.

Trong nháy mắt, khuôn mặt của Tử Thất Thất hiện ra trong đôi mắt hắn, mà dung nhan xinh đẹp đó cũng mãn mãn chiếu rọi trong đôi mắt hắn. Giống như là đang nằm mơ một. Khi bọn hắn trong nhà , khi bọn hắn đã từng ngủ trôi qua trên giường, như vậy ôm ấp cô, nhìn cô, da thịt hắn cùng cô rúc và o với nhau.

"Tử Thất Thất......" Hắn nhẹ giọng gọi, khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc.

"Ừ......" Tử Thất Thất nhẹ giọng nỉ non, vẫn như cũ trong giấc mộng, lại hình như là đang trả lời, giống nhau ở khóe miệng cũng nở nụ cười hạnh phúc.

Nhưng là cũng không lâu lắm, khuôn mặt ngủ hạnh phúc của Tử Thất Thất, đột nhiên từ từ biến chuyển, chân mà y thật sâu nhíu lên, cái trán khẽ rỉ ra giọt mồ hôi nho nhỏ, khóe mắt lóng lánh nước mắt.

"Không cần...... Không cần...... Ta không cần......" Cô đột nhiên mộng ngữ hoảng sợ nỉ non, đôi tay cũng bắt đầu giãy giụa lung tung, giống như thấy ác mộng, "Ta không cần...... Ta không cần...... Không...... Không cần......"

"Tử Thất Thất...... Tử Thất Thất, em là m sao vậy? Em tỉnh tỉnh, Tử Thất Thất...... Tử Thất Thất......" Mặc Tử Hà n hốt hoảng kêu cô, bà n tay bắt được tay cô đang vùng vẫy lung tung, muốn để cho cô an tĩnh lại.

"A a ——"

Tử Thất Thất đột nhiên kêu to, đột nhiên mở ra hai mắt của mình, mà rõ rà ng trước mắt của mình chính là mặt của Mặc Tử Hà n, nhưng cô lại giống như vẫn đắm chìm trong cơn ác mộng, hai mắt dữ tợn trợn to, hơi thở vô cùng rối loạn, mà vốn là mặt đỏ thắm sắc hạnh phúc trong nháy mắt thay đổi trắng bệch.

"Tử Thất Thất...... Tử Thất Thất...... Em là m sao vậy? Là anh, là anh a, em nhìn anh...... Nhìn xem anh......" Mặc Tử Hà n dùng sức đè lại hai tay của cô, cả người kìm trên người của cô.

Tử Thất Thất từ từ nghe rõ âm thanh của hắn, hai mắt cũng dần dần khôi phục nguyên dạng, rốt cuộc thấy được mặt của Mặc Tử Hà n, cũng đồng thời biết mình lại gặp ác mộng. Quả nhiên, lập tức khôi phục bình thường là không thể nà o, coi như tất cả đều buông xuống, coi như toà n bộ chuyện trong cơn ác mộng đều là giả, nhưng là ...... Vẫn là không tự giác cảm thấy sợ hãi.

"A......" Tử Thất Thất đột nhiên gợi lên khóe miệng, cười ra tiếng.

Mặc Tử Hà n nghi hoặc nhìn nụ cười của cô, lo lắng nói, ‘’Tử Thất Thất...... Em không sao chứ?"

"Ừ, em không sao!" Tử Thất Thất mỉm cười đáp lại.

Mặc Tử Hà n vẫn không hiểu, tại sao mới vừa rồi còn gương mặt hoảng sợ, nhưng bây giờ đột nhiên vừa cười? Cô thật không có chuyện gì sao?

Tử Thất Thất vẫn mỉm cười nhìn hắn.

Tại sao mình lại cười đây?

Bởi vì đây là lần đầu tiên, cô từ trong cơn ác mộng tỉnh lại là ban ngà y. Ở nơi nà y trong năm năm, cô mỗi lần hai mắt nhắm lại sẽ bắt đầu cơn ác mộng, mà thời điểm từ trong cơn ác mộng tỉnh lại, mỗi lần cũng sẽ là đêm khuya, cô độc nhất, yên tĩnh nhất, để cho người ta thời gian sợ hãi. Chỉ là lần nà y không giống nhau, cô ngủ suốt đêm, hơn nữa khi tỉnh lại cũng không phải một người, cho nên điều nà y nói rõ, khúc mắc của mình đang chậm rãi cởi ra, đang chậm rãi biến mất.

Cho cô thêm một chút thời gian...... Cho cô thêm một chút xíu thời gian...... Cô sẽ giống như trước đây vui vẻ hạnh phúc...... Nhất định có thể......

"Tử Thất Thất, em thật không có chuyện gì sao?" Mặc Tử Hà n lo lắng hỏi lại một lần nữa.

"Ừ!" Tử Thất Thất dùng sức gật đầu.

"Nhưng mà em mới vừa......"

"Thấy ác mộng mà thôi, từ từ sẽ tốt, chỉ là anh lo lắng chuyện nà y trước, có phải hay không...... Trước từ trên người của em xuống?" Tử Thất Thất nhìn tư thế của hắn bây giờ, sắc mặt tái nhợt, trong nháy mắt lại thay đổi đỏ bừng.

Vừa nghe cô nói như thế, Mặc Tử Hà n mới ý thức tới động tác mình bây giờ.

Đột nhiên lộ vẻ mặt gian ác, giống hắn tối qua như đúc, hắn từ từ đè xuống thân thể, nói: "Thật là đáng tiếc, tại sao nữ nhân sẽ phiền toái như vậy đây? Rõ rà ng biểu hiện như vậy là thời cơ tốt, nếu như em không nói, vậy anh đây có thể......"

"Sắc lang —— cút ngay —— cách em xa một chút ——" Tử Thất Thất đột nhiên rống to, trực tiếp sử dụng tay của mình đẩy ra khuôn mặt anh tuấn của hắn.

"Đau quá!" Mặc Tử Hà n kêu gà o bi thống.

"Cái người nà y tên khốn kiếp đại sắc lang, không cho phép đến gần em ——"

"Anh hiểu biết rõ rồi, anh hiểu biết rõ rồi, mặt của anh, mặt của anh...... Mặt......"

"......"

Cãi nhau buổi sáng, trong nháy mắt liền quên mất cơn ác mộng đó, bên trong gian phòng không khí mập mờ giống như là ngoà i cửa sổ quang đãng, ấm áp, mỹ mỹ...... Chói mắt......

............

......

Buổi trưa

Mặc Tử Hà n vốn là muốn muốn ở nhà bồi Tử Thất Thất, nhưng lại bị Tử Thất Thất vô cùng kiên định đuổi ra Mặc gia, lý do là : không đem công việc để ở trong lòng, đà n ông không có lòng cầu tiến, là không thể gả cho người đà n ông như vậy.

Đơn giản mấy chữ, để cho Mặc Tử Hà n ủ rũ cúi đầu lập tức chạy tới công ty là m việc, mà lúc nà y Tử Thất Thất có một chuyện khác mà phiền não không dứt.

Lầu hai.

Phòng ngủ chính.

Tử Thất Thất đứng ở cửa sổ, nhìn cả đất đai Mặc gia, Vũ Chi Húc đứng ở phía sau cô, nhìn bóng lưng cô.

"Anh không hiểu rõ, em đang suy nghĩ gì? Tại sao muốn đáp ứng giúp người cảnh sát kia đây?" Vũ Chi Húc đột nhiên mở miệng, nghi ngờ hỏi.

Tử Thất Thất khóe miệng hơi cười cười, hai mắt nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, nói, "Bất kể là bởi vì nguyên nhân gì, anh cũng sẽ giúp em đúng không?"

Chân mà y Vũ Chi Húc đột nhiên hơi nhíu lên, sau đó lại chợt mở ra, than thở nói: "Ai...... Thật là không có biện pháp, anh đối với em mà nói cứ như vậy có quan trọng không? Em cứ như vậy cần anh phải trợ giúp sao?"

Tử Thất Thất chợt xoay người, cười nói: "Nếu như mà em nói không, anh sẽ như thế nà o?"

"......" Vũ Chi Húc đột nhiên trầm mặc, nhìn chằm chằm gương mặt cô mỉm cười nói: "Thôi, là m như anh không nói gì, anh đầu hà ng!"

Tử Thất Thất đem lấy cặp mắt mình cười xinh đẹp như trăng non: "Xin lỗi, luôn là là m phiền anh!"

"Không cần dùng khuôn mặt tươi cười đối mặt với lời nói của anh, đà n ông độc thân hãm hại không nổi nha!" Vũ Chi Húc gương mặt cười xấu xa, không tự chủ oán trách.

‘’Ôi chao? Anh nói cái gì?" Tử Thất Thất nghi ngờ câu cuối cùng hắn nói kia.

"Không có gì, em không phải để ở trong lòng, tóm lại chúng ta trước tiên ở Mặc gia tìm một chút xem đi, anh nghĩ cái Chíp ta muốn lấy nhất định giấu ở nơi nà o đó trong Mặc gia." Vũ Chi Húc lập tức nói sang chuyện khác.

"Như vậy chúng ta chia nhau là m việc, em phụ trách lầu hai, anh phụ trách lầu một, sau đó sẽ cùng nhau tìm cơ hội đi lầu ba, nếu như trong biệt thự thật sự không có, như vậy sẽ phải đi tìm trong biệt thự chung quanh, tóm lại, ta nhất định phải tìm được vật kia!" Tử Thất Thất vô cùng nghiêm túc nói xong, chân mà y không khỏi hơi nhíu lên.

"Tốt!" Vũ Chi Húc đáp ứng.

Hai người một trước một sau đi ra khỏi phòng ngủ, sau đó liền bắt đầu hà nh động.

Vật quan trọng gì đó, sẽ phải đặt ở nơi bí mật nhất, mà Mặc gia nơi bí mật nhất, phải là địa lao, nhưng là địa lao Đệ Nhất Tầng, tầng thứ hai, tầng thứ ba, cô đều đi và o, cũng không có thấy vật kia, toà n bộ đều là xây dựng đẻ nhốt người, như vậy Mặc Tử Hà n sẽ đem vật nà y để ở nơi đâu đây? Nơi nà o mới phải chỗ an toà n nhất đây?

Tử Thất Thất trong óc xoay rất nhiều vấn đề, trước hết đi tới thư phòng lầu hai.

Trong thư phòng, cô tra xét một cái giá sách cùng vách tường, cũng không có phát hiện có cơ quan cùng ám cách, cuối cùng cô lại ngồi ở bà n đọc sách bên trong, tra xét trong máy vi tính có hay không có tư liệu, nhưng là cuối cùng vẫn là không tìm được bất kỳ đầu mối. Quả nhiên, dựa và o loại nà y tìm kiếm mù quáng là căn bản tìm không thấy, đò quan trọng như vậy là m sao cô có thể tim ra đây?

"Rốt cuộc để ở nơi đâu rồi hả?" Cô phiền muộn nói, ngẩng đầu lên, xem trần nhà phòng sách.

Người cảnh sát kia tìm mười hai năm cũng không tìm được đồ, cô sẽ dễ dà ng tìm được như vậy sao? Nhưng cô nhất định phải tìm được vật kia mới được, nên là m cái gì mới phải? Nên là m cái gì cho phải đây?

......

Phòng khách lầu một.

Vũ Chi Húc ngồi ở trong phòng của mình, mặc dù Tử Thất Thất nói để cho hắn tìm lầu một, nhưng hắn nhiều năm kinh nghiệm như vậy, tuyệt đối lại không tìm được, hơn nữa vật gì đó quan trọng như vậy, nên chỉ có Mặc Tử Hà n biết để ở nơi đâu rồi, hơn nữa sợ rằng...... Cũng không nhất định sẽ để ở trong căn biệt thự nà y.

Vậy nếu như không ở căn biệt nà y, còn có nơi nà o là an toà n nhất đây?

"Thật sự là phiền toái...... Động não chuyện như vậy một chút cũng không thích hợp với mình!" Hắn lầm bầm lầu bầu nói xong, sau đó thở dà i thật sâu.

Chỉ là , so với tìm kiếm mù quáng như vậy, còn không bằng tới trước một cắt cỏ tinh thần, vừa đúng hắn trước kia coi như là người của Chung Khuê, Mặc Tử Hà n nhất định sẽ hoà i nghi hắn, sau đó sẽ lo lắng cho mình gì đó, cuối cùng khi hắn đi xác định đồ không có vứt, để cho hắn dẫn hắn đi tìm con Chíp.

Mặc dù cơ hội mong manh, nhưng lại phải chủ ý không tồi, hơn nữa coi như bị phát hiện rồi, có vẻ như...... Cũng sẽ không có nguy hiểm gì chứ?

"Ừ, cứ là m như thế! Thật không hỗ là ta, phương pháp xử lí thông minh như vậy chỉ có ta có thể nghĩ đến chứ? Ha ha ha!" Hắn vui vẻ cười, sau đó lập tức từ giườg đứng lên, bắt đầu hà nh động, dĩ nhiên không thể là m quá rõ rà ng, như vậy sẽ bị phơi bà y.

※※※

Tập đoà n King.

Phòng là m việc tầng cao nhất.

Mặc Tử Hà n ngồi ở bà n là m việc, có chút lòng không yên nhìn văn kiện trong tay, năm năm nà y hắn mỗi ngà y đều ngâm mình ở phòng là m việc, không ngừng công việc, không ngừng công việc, vẫn là lần đầu tiên, hắn nghĩ phải nhanh lên một chút kết thúc công việc, sau đó tan việc về nhà .

"Linh Linh linh...... Linh Linh linh......"

Di động đặt ở trên bà n là m việc đột nhiên vang lên, hắn vươn tay đưa điện thoại di động cầm lên, chuyển được đặt ở bên tai.

『Điện hạ! 』 trong điện thoại di động truyền đến âm thanh Hổ Phách.

"Chuyện gì?" Mặc Tử Hà n lạnh lùng hỏi.

『 Tôi cảm thấy được Vũ Chi Húc giống như có chút không đúng lắm! 』

"Có ý tứ gì?"

『 Hà nh vi của hắn rất kỳ quái, hình như là đang tìm thứ gì đó! 』

"Tìm? Hắn đang tìm cái gì?"

『Tôi cũng không rõ rà ng, nhưng là bộ dáng của hắn rất cổ quái! 』

"Ta hiểu biết rõ rồi, ngươi tiếp tục theo dõi hắn, xem hắn rốt cuộc đang tìm cái gì!"

『 Dạ! 』

"Đúng rồi, phu nhân đâu?"

『 Phu nhân từ xế chiều vẫn ở trong thư phòng! 』

"Thư phòng?"

『 Dạ! 』

"Đang là m gì? Đọc sách sao?" Mặc Tử Hà n nghi ngờ khẽ cau mà y.

『 Không, đang ngẩn người, như là đang suy nghĩ gì chuyện! 』

Ngẩn người?

Nghĩ chuyện?

Mặc Tử Hà n chân mà y lại một lần sâu hơn, sau đó lạnh lùng nói: "Hôm nay phu nhân cùng Vũ Chi Húc đã gặp mặt sao?"

『 Gặp qua! 』

"Lúc nà o thì?"

『 Buổi trưa, bữa trưa sau! 』

"Tốt, ta hiểu biết rõ rồi! Ngươi chỉ cần là m xong chức trách của ngươi, những thứ khác đều không cần để ý tới!" Mặc Tử Hà n hạ lệnh.

『 Dạ! 』

Mặc Tử Hà n đem điện thoại cắt đứt, sau đó cau mà y trầm tư.

Tử Thất Thất cùng Vũ Chi Húc đã gặp mặt, sau khi gặp mặt cô đi thư phòng, vẫn ngẩn người, mà Vũ Chi Húc là xuất hiện hà nh động kỳ quái. Thật là là m cho người trêu cợt không ra. Lấy năng lực Vũ Chi Húc nếu như muốn ở Mặc gia điều tra cái gì, cũng sẽ không bị người phát hiện mới đúng, chẳng lẽ là hắn cố ý? Cố ý muốn bứt dây động rừng sao? Hay là mấy năm không thấy, năng lực của hắn yếu bớt?

Rốt cuộc hắn đang tìm cái gì đây?

Tử Thất Thất lại cùng hắn nói những gì đây?

Chẳng lẽ là hai người bọn họ dự mưu cái gì sao? Chẳng lẽ Tử Thất Thất trở lại bên cạnh hắn, là có mục gì sao?

Trong nháy mắt hỗn loạn. suy nghĩ hướng phương diện tưởng tượng bất hảo.

"..... Anh nhất định phải là m cho em, không cần hoà i nghi em, lại cà ng không muốn chán ghét em...... Có thể không?"

Bên tai chợt nghĩ đến Tử Thất Thất nói qua những lời nà y, trong nháy mắt, chân mà y hắn nhíu chặt từ từ giãn ra.

"A......" Hắn cười khẽ, sau đó lầm bầm lầu bầu nói, "Như là đã đáp ứng em, cũng sẽ không hoà i nghi em. Tử Thất Thất...... Anh tin tưởng em!"

Hắn kiên định nói xong, khóe miệng từ từ khẽ cười, sau đó hai mắt rũ xuống, tiếp tục xem văn kiện trong tay.

※※※

Gần tối.

Tử Thất Thất ngồi trong thư phòng một buổi chiều, mà khi cô đi ra, thái độ vẫn là bình thường, không có lộ ra nửa điểm bà y tỏ. Ngược lại, Vũ Chi Húc cũng là là m rất nhiều chuyện lộ tẩy.

Bữa ăn tối.

Thật dà i trên bà n ăn, toà n bộ thà nh viên ngồi ở trước bà n, trên mặt của mỗi người đều lộ ra vẻ gia đình hòa thuận hạnh phúc, nhưng là Mặc Tử Hà n trong nháy mắt, dùng ánh mắt đặc thù liếc mắt nhìn Tử Thất Thất đang mỉm cười.

Trong chớp nhoáng nà y, Tử Thất Thất cũng không có phát hiện, nhưng là Vũ Chi Húc lại nhìn rất rõ rà ng.

"Mẹ, ngà y mai chúng ta đi khu vui chơi có được hay không? Con vẫn luôn muốn cùng mẹ một lần cùng đi khu vui chơi vui đùa một chút, chúng ta cùng đi chứ!" Mặc Thiên Ái đột nhiên mở miệng nói, đầy mặt nụ cười vui vẻ nhìn cô.

"Tốt!" Tử Thất Thất lập tức đáp ứng.

"Khu vui chơi?" Mặc Thiên Tân đột nhiên mở miệng, vừa gắp thức ăn cho Tuyết Lê, vừa nói, "So với khu vui chơi, con cà ng muốn đi vườn thú!"

"Con cũng vậy!" Mặc Thiên Ân cũng đi theo mở miệng, lãnh đạm mà nói, "So với khu vui chơi cùng vườn thú, con cà ng muốn đi vườn cây!"

Nghe được bọn hắn mà nói, Tử Thất Thất đổ mồ hôi!

Rất rõ rà ng bọn họ là tranh cãi lẫn nhau!

"Các con thì không thể nhường em gái một chút sao? Nếu không như vậy đi, đi xong khu vui chơi, sau đó đi vườn thú, cuối cùng đi vườn cây, như vậy có thể đi?" Cô hơi có chút tức giận hạ quyết định.

"Ai nha, mẹ!" Mặc Thiên Ái gương mặt vui vẻ, hoà n toà n không có tức giận mà nói, "Mẹ không phải để ý bọn họ á..., chúng ta hai người đi là tốt hơn, sẽ để cho mẹ con chúng ta tiến một chút tình cảm tốt!"

"Ách...... Nà y...... Được rồi!" Tử Thất Thất chần chờ trả lời. Cô đã hoà n toà n theo không kịp tiết tấu ba tiểu quỷ nà y rồi.

"Không được!"

Thanh âm Mặc Tử Hà n vô cùng kiên định cự tuyệt.

"Tại sao?" Mặc Thiên Ái cau mà y nhìn hắn, vẻ mặt hờn dỗi.

"Bởi vì ngà y mai là chủ nhật, mẹ các con phải theo giúp ba suốt cả một ngà y, cho nên các con nà y ba tiểu quỷ...... Mau tìm nơi khác chơi đi!’’

Trong nháy mắt, ba tia sáng tức giận cùng nhau trừng hướng tới hắn, cũng đồng thời truyền đến ba âm thanh gầm thét:

"Khu vui chơi mát mẻ, con muốn cùng mẹ cùng đi!"

"Vườn thú mát mẻ, con muốn cùng mẹ cùng đi!"

"Vườn cây mát nẻ, con muốn cùng mẹ cùng đi!"

Mặc Tử Hà n đổ mồ hôi!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.