Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 92: Tay chân luống cuống


Hắn đột nhiên mở mắt, miệng hơi cười, “Tôi nói giỡn mà em cũng tin, quần áo là

tôi bảo nữ giúp việc giúp em thay. Dáng người của em khô quắt thế kia, tôi không

có hứng thú nhìn xem.”

Biết lần này hắn lại trêu chọc chính mình, nàng không tức giận, buông

mi mắt, chui vào chăn hít sâu một hơi. Tối hôm qua đến cuối cùng một khắc, nàng

nghĩ sẽ không ai tới cứu nàng, âm thầm tính toán, thân thể nếu bị lão già đó đạp

hư, nàng sẽ lựa chọn rời khỏi thế giới đầy dơ bẩn này.

Kết quả Kim Chính Vũ cứu nàng, nếu không có hắn, nàng có thể đã không

còn trên đời này.

Nhưng mà hiện tại, nàng cảm thấy chính mình sai lầm rồi, Doãn Lạc Hàn

không phải muốn thế sao? Nhìn thấy nàng chật vật, coi nàng như hàng hóa đưa cho

kẻ khác, hắn chính là muốn đánh nhau với nàng, chỉ cần nàng ngã xuống, hắn chắc

chắn sẽ cười to, vì hắn thắng.

Không, hắn càng như vậy, chính nàng càng phải kiên cường, hắn càng muốn

nhìn thấy nàng ngã xuống, nàng lại càng không có hắn thực hiện được.

Nàng muốn sống, nàng muốn sống thật vui vẻ, nàng muốn dùng ý trí cùng

trí tuệ, còn phải cố gắng, dành được sự tôn trọng cùng đồng ý của mọi người

trong xã hội, như vậy hiện tại sự nghiệp chính là lợi thế duy nhất có thể giúp

nàng xoay chuyển thế cục.

Nàng sẽ không ôm mộng tưởng gì nữa với Doãn Lạc Hàn, nếu lần đầu tiên

tin tưởng hắn, là do nàng ngu xuẩn, như vậy mà nàng còn tin tưởng hắn lần thứ

hai, chính là ngu muội, nàng sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.

Nghĩ như vậy, toàn thân nháy mắt lại tích tụ lực lượng, lơ đãng ngẩng

đầu, bắt gặp ánh mắt Kim Chính Vũ đang nhìn chằm chằm mình, nàng hơi cảm kích

nhìn lại hắn.

“Kim Chính Vũ, cảm ơn anh, có anh làm bạn thật tốt.”

Hắn nhún nhún vai, trong mắt lộ vẻ ôn nhu, “Tôi nghĩ gặp tình huống đó,

phàm là đàn ông đều sẽ làm như vậy.”

Bị hắn nhìn như vậy làm cho nàng có chút xấu hổ, nàng quay đầu nhìn bức

rèm cửa sổ màu trắng, thuận miệng hỏi: “Hiện tại mấy giờ?”

Hắn không chút để ý nâng lên đồng hồ, hướng nàng bĩu bĩu môi, ý bảo

nàng đi qua xem, nàng ngồi ở mép giường vẻ mặt đề phòng nhìn hắn, hừ lạnh một

tiếng.

Hắn cười nhẹ vài tiếng, đôi môi cong lên một đường cong duyên

dáng.

Với thị lực siêu tốt, nàng liếc mắt liền thấy kim đồng hồ mặt trên, ánh

mắt nhất thời trừng trừng, mười một giờ bốn mươi phút, đã mười một giờ bốn mươi

phút rồi!

Nàng luống cuống tay chân xốc lên chăn nhảy xuống giường, loanh quanh

trong căn phòng to lớn tìm quần áo của mình.

“Quần áo của tôi chạy đi đâu rồi? Buổi chiều còn phải đi cửa hàng bánh

làm thêm đâu, ngày hôm qua quản lí nói qua với tôi, hôm nay tôi muốn sớm một

chút đi qua rửa sạch nhà kho…”

Nàng tìm quần áo xung quanh nhưng miệng cũng không chịu thua kém, cuối

cùng ngay cả toilet cũng tìm khắp qua, không thu hoạch được gì, vì thế, vội vàng

hỏi Kim Chính Vũ đang dùng vẻ mặt đắc ý nhìn nàng.

“Kim Chính Vũ, quần áo của tôi đâu?”

“Tối hôm qua em phun đầy người, chẳng lẽ tôi còn đem quần áo em giữ lại

làm kỉ niệm? Tối qua tôi ném vào thùng rác rồi.”

Hắn miễn cường dựa vào thành giường, nhìn nàng như đầu ruồi bọ đi qua

đi lại trong phòng, cảm giác cực kì thú vị.

“Sao anh có thể lãng phí như vậy, anh có thể mang quần áo của tôi đi

giặt lại, làm gì phải ném đi.” Nàng lớn tiếng kháng nghị, chạy đến một bên mở tủ

quần áo ra, “Anh có nhiều bạn gái như vậy, còn ở nơi này qua đêm, tủ quần áo

chắc phải có quần áo nữ.”

“Ai, Lăng Mân Huyên, em nghe ai nói tôi nơi này có con gái qua đêm.”

Phía sau vang lên giọng hắn bất mãn cùng nồng đậm mùi thuốc súng.

“Cái đấy còn phải hỏi sao? Buổi sáng ngày đó chính tai tôi nghe được.”

Nàng một bên trả lời, một bên tìm kiếm khắp tủ quần áo đầy hàng hiệu, kết quả

ngay cả một bộ áo nữ cũng không có.

“Tìm được rồi sao?” Hắn tăng giọng. Nàng bĩu bĩu môi, xoay người nhìn

hắn, trên khuôn mặt tuấn tú hàm chứa nghiêm túc, “Sáng nào em nghe thấy tôi trên

giường có con gái?”

“Chính là buổi sáng mấy ngày trước, tôi gọi điện thoại cho anh, sau

đó….” Nàng đan hai tay vào nhau, không nói thêm gì nữa, nàng rõ ràng nghe thấy

giọng nữ, không có khả năng nghe lầm.

Tính tình tiểu tử này thật là kì quái, có lúc như đàn bà con gái giấu

giấu diếm diếm năm sinh tháng đẻ, lại rất hay để ý, hắn thật sự là đầu thai sai

lầm rồi, đời này hắn nên là con gái mới đúng.

“Sáng ngày đó?” Hắn híp mắt lại cẩn thận hồi tưởng, trong mắt lộ vẻ mê

hoặc, “Cô gái nào nhỉ, sao chính tôi cũng không biết?”

“Tốt lắm, anh không cần phải giải thích với tôi, có thể là tôi nhớ lầm

đi.”

Nàng xảo diệu cho hắn một đường lui, tiểu tử này rõ ràng giả bộ hồ đồ,

nhưng nể mặt hắn cứu nàng, nàng liền để lại cho hắn chút mặt mũi cũng

tốt.

Khấu khấu khấu… Tiếng gõ cửa đánh gãy bọn họ, là giọng của một nữ giúp

việc, “Thiếu gia, quần áo cậu đặt đã đưa đến.”

Nàng không tiếng động nhìn hắn một cái, không dám tiến đến mở cửa, hắn

xuống giường, mở cửa ra, nàng vội vàng lắc mình trốn vào phòng vệ

sinh.

Qua một phút đồng hồ, trong phòng an tĩnh lại, nàng thế mới dám đi ra,

nhìn thấy trong tay hắn có một bộ váy chiffon liền áo, “Bộ quần áo kia do tôi

ném đi, cái này coi như là bồi thường em, em mặc vào thử xem có hợp hay

không?”

“Cảm ơn.” Nàng cẩn thận tiếp nhận, chạy vào toilet thay vào, lúc đi ra

ngoài, hắn đã mặc một bộ âu phục ở nhà, đứng trước gương sửa sang lại mái tóc

màu nâu hạt dẻ.

Quá bận rộn làm thêm, mặc váy có chút không tiện lợi, đã lâu không mặc,

nàng chậm rãi đứng trước gương lớn, Kim Chính Vũ đang soi gương thấy nàng nhịn

không được huýt sáo, quay đầu đánh giá nàng.

“Bộ váy này rất hợp với em.”

Nàng nhìn bộ váy vừa vặn trên người, nghĩ thầm làm sao mà hắn biết kích

cỡ của nàng nhỉ.

“Nơi đó có một độ đồ dùng sạch sẽ để rửa mặt.” Hắn chỉ vào chiếc khay

mới được đặt trên ghế, mặt trên có bàn chải đánh răng cùng khăn mặt mới

tinh.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.