Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 80: Không khí quái dị


“Không thành vấn đề.” Hắn vô tình quặt tay lái, liếc nhìn nàng đang thở phì

phì, tươi cười trên mặt càng rạng rỡ, “Thân hình của em thật khô quắt, không hấp

dẫn chút nào, nên ăn nhiều một chút, nếu không một trận gió thổi qua cũng…”

Tiểu tử này không nói được câu nào ra hồn, nháy mắt mặt nàng đỏ thành một

mảnh, “Đáng giận, Kim Chính Vũ, anh không được nói linh tinh, tôi giống như anh

nói như vậy, tôi đây là thon thả được không, hiện tại đầy cô còn trăm phương

ngàn kế muốn như tôi đâu.”

“Phải không?” Hắn nhìn nàng từ trên xuống dưới, con ngươi màu hổ phách xẹt

qua một tia bỡn cợt, “Sao mà tôi không thấy?”

“Tóm lại, tóm lại… Không cần anh lo…” Nàng ngoảnh mặt nhìn ra ngoài, căn bản

không thể bác bỏ Kim Chính Vũ tiểu tử này.

Bên tai lại truyền đến tiếng cười của Kim Chính Vũ, xe thể thao gần đến bãi

đỗ xe, đột nhiên giảm tốc dừng lại bên đường. “Mân Mân, em xuống xe trước, ở chỗ

này chờ tôi, tôi đi đỗ xe.”

“Ah, được.” Nàng theo lời xuống xe, nhìn theo Kim Chính Vũ đi xa, nàng lâm

vào mê mang, nàng phát hiện tuy mỗi lần bị Kim Chính Vũ làm tức giận đến chết

khiếp, nhưng kì thật nàng một chút cũng không để trong lòng, hoàn toàn tương

phản mỗi lần nàng buồn bực tâm tình đều là cảm giác thả lỏng chưa bao giờ có,

đến tột cùng là vì sao?

Gần mười một năm, nàng phải đeo cái danh con gái của kẻ giết người, vô luận

đi đến đâu đều bị người khác nhìn bằng ánh mắt chế ngạo, bởi vậy nàng học được

dùng kiên cường bảo vệ, cũng quen với việc yên lặng thừa nhận tất cả. Nàng không

lộ ra quá nhiều cảm xúc trước mặt người khác, bởi vì nàng càng để lộ cảm xúc,

bọn họ sẽ càng không kiêng nể gì mà cười nhạo nàng, kết quả bị thương vẫn là

chính mình.

Có thể hay không, vô hình, nàng đã sớm đem Kim Chính Vũ trở thành người bạn

có thể thổ lộ tình cảm, có thể không hề cố kị, trước mặt hắn lộ ra hỉ nộ ái ố

của bản thân?

Bả vai bị một người vỗ nhẹ, nàng hoảng sợ, khuôn mặt đẹp trai của Kim Chính

Vũ ánh vào mi mắt, “Nhập thần như vậy khẳng định là nghĩ đến tôi, em chắc là bị

vẻ đẹp trai của tôi hấp dẫn đi?”

“Không có.” Nàng buồn bực đáp lại, tiểu tử này quá tự kỉ, vẫn là không nói

cho hắn thì hơn, “Tôi đã đói bụng, chúng ta đi ăn chút gì đi.”

“Tôi biết nhà hàng Pháp đó đồ ăn rất được.” Kim Chính Vũ chỉ chỉ vào một nhà

hàng Pháp trước mặt, nàng còn chưa phản ứng, đã bị hắn lôi kéo về phía

trước.

Nàng chưa bao giờ bị người khác phái kéo tay, vốn muốn giằng ra, nhưng nhìn

thấy khuôn mặt cực tự nhiên của hắn, nàng hết băn khoăn, có lẽ hắn chính là nhất

thời tình thế cấp bách, nói sau chuyện lái xe thuê là nàng đổi ý trước, chuyện

này làm nàng có chút băn khoăn.

Nghĩ như vậy, nàng cũng không định rút tay ra.

Lông mi đen đậm bao trùm đôi mắt màu hổ phách, nắm bàn tay trái mềm mại kia,

cảm nhận ấm áp của nàng, lòng bàn tay hắn không hiểu sao chảy ra một tầng mồ

hôi.

Theo đạo lí mà nói, hắn từng kết giao vô số bạn gái, cảm giác thẹn thùng có

chút không yên tâm này không nên xuất hiện, nhưng chỉ cần nghĩ đến, đây là lần

đầu tiên mình nắm tay nàng, hắn liền không thể không chế được cảm xúc, hắn chờ

đợi ngày này ước chừng đã được một ngàn tám trăm hai mươi chín ngày.

Vừa bước vào nhà hàng, bên tai liền vang lên tiếng violon tao nhã, Kim Chính

Vũ hình như là khách quen của nơi này, bồi bàn liếc mắt một cái liền nhận ra

hắn.

“Kim tiên sinh, chỗ ngồi đặc biệt của ngài đã chuẩn bị tốt lắm.”

Kim Chính Vũ lịch sự gật gật đầu, kéo Mân Huyên đi đến bàn gần cửa sổ, từ nơi

này nhìn ra ngoài, có thể nhìn thấy cảnh phố xá phồn hoa, nếu đến là ban đêm

khẳng định sẽ đẹp không sao tả xiết.

Chọn xong thức ăn, bồi bàn lui xuống, Mân Huyên mở ba lô, lấy ra một tập tiền

để lên bàn , trước mặt hắn:”Thật có lỗi, Kim Chính Vũ, buổi tối tôi không thể

tiếp tục làm lái xe thuê cho anh. Số tiền này trả lại cho anh.”

Khuỷu tay tựa lên bàn, hắn nhìn chằm chằm nàng, “Từ ngày đó buổi tối dừng xe

tiếp cú điện thoại đó, em liền là lạ. Nói cho tôi biết, đã xảy ra chuyện

Bạn đang đọc truyện Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

gì?”

“Không có gì, chính là cảm thấy không quá muốn làm.” Mân Huyên cố nặn ra một

nụ cười, che đậy vẻ mất tự nhiên trên mặt.

“Số tiền này em cứ cầm trước.” Hắn lại đem tập tiền đẩy về phía nàng, thoải

mái nói, “Nếu tôi thuê em đảm đương làm lái xe lâm thời của tôi, hơn nữa tôi cảm

thấy chúng ta ở chung rất vui vẻ, nên tôi cũng tìm em tính. Tôi thanh toán tiền

lương một tuần, em chỉ làm ngày đầu tiên, như vậy đi, về sau chờ em có rảnh, em

lại lái xe cho tôi, như vậy có thể chứ?”

Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, nàng hoàn toàn không nghĩ hắn sẽ nói như vậy,

không biết vì sao, thanh âm của hắn nghe vào tai lại có vài phần buồn bã, như là

một loại sợ hãi cực độ cự tuyệt ưu thương.

Đây là Kim Chính Vũ bất cần đời sao? Nàng không biết nói thế nào, kinh ngạc

nhìn hắn, mãi đến khi bít tết của bọn họ được mang ra, không khí quái dị mới bị

đánh vỡ.

Mân Huyên cầm lấy dao nĩa, bắt đầu cắt thịt bò, lại cảm giác được ánh mắt ý

vị sâu xa của Kim Chính Vũ vẫn dừng trên người mình, hắn nhìn ra cái gì sao?

Không, không có khả năng, hắn cùng lắm mới chỉ gặp mặt mình mấy lần mà thôi,

không có khả năng nhìn ra cảm xúc của nàng.

Vài phút sau, nàng không thể tiếp tục chịu loại tra tấn này, đơn giản ngẩng

đầu, “Được rồi, được rồi, anh không cần cứ nhìn chằm chằm tôi, tôi đồng ý với

anh còn không được sao?”

“Thật sự? Không đổi ý?” Đôi mắt màu hổ phách sáng bừng, khóe môi hắn giơ lên

nụ cười chiến thắng, “Một lời đã định.”

“Biết, biết, biết rồi.” Nàng cố gắng không lườm hắn, nhìn thấy vẻ đắc ý không

hề che dấu trên mặt hắn, không khỏi có chút hối hận, mình có phải hay không bị

vẻ đáng thương của hắn lừa?

Tiểu tử này tuyệt đối là lừa gạt, đáng giận, hắn như sớm biết nàng sẽ mềm

lòng đồng ý, nàng căm giận cắt tảng thịt bò, bỏ vào miệng nhấm nuốt, bỗng dưng

nghe thấy giọng nói vui vẻ của hắn.

“Mân Mân, ánh mắt vừa nãy em nhìn tôi, có phải hay không có cảm giác tim đập

mạnh. Điều này chứng tỏ nội tâm của em vẫn là để ý tới tôi, em bắt đầu thích

tôi…”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.