Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 52: Không thể tiếp nghe


Nàng nheo mắt nhìn nơi lão bá chỉ, đó là một nhà hàng cao cấp, nàng từng làm

thêm ở đó. Nơi đó quá sa hoa tiêu phí, người có thu nhập bình thường căn bản

không thể bước vào, lão bá ngay cả tiền ăn cơm cũng không có, sao lại có khả

nàng có tiền mời nàng vào trong đó.

Nàng quay đầu muốn uyển chuyển cự tuyệt ý tốt của lão bá, lại phát hiện lão

bá đã không còn bóng dáng. Lão bá này thật kỳ quái, có lẽ là bác ấy nói lời

khách sáo mà thôi.

Nàng ngồi xuống ghế đá một lần nữa, thả lỏng một lát ngắn ngủi, tâm trạng lại

quay về tối tăm buồn khổ, nhìn nhìn thời gian, nàng rời khỏi quảng trường náo

nhiệt, hướng bến xe bus đi đến.

Lăng trạch…

Mân Huyên mang theo hành lý đơn giản, quay người đóng cửa phòng ngủ, di động

trong túi đột nhiên vang lên. “If you ever feel ashamed, …. My love will get you

home…” (1)

Nhìn dòng chữ trên điện thoại, ngón tay cái theo bản năng muốn ấn tiếp nghe

điện, nhưng nàng do dự, ngón tay cứng ngắc.

Từ lần đầu tiên đi tập đoàn Đường Thịnh, sau mấy ngày nàng cố ý không nghe

điện của Chỉ Dao, đơn giản vì trong lòng hổ thẹn với bạn. Đêm đó với Doãn Lạc

Hàn, nàng vốn nghĩ chỉ là chuyện nho nhỏ ngoài ý muốn, muốn quên đi hoàn toàn,

vạn vạn thật không ngờ sự tình lại trở thành như bây giờ, nàng thật sự không

biết mình phải đối mặt với Chỉ Dao thế nào.

Di động không ngừng vang lên, hệt như âm thanh ma quỷ tra tấn thần kinh, nàng

kinh hoảng ấn vào điện thoại, tất cả mới trở nên yên lặng.

Cứ việc chỉ có hai va ly hành lí không nặng lắm, nhưng hiện tại nàng đang

phát sốt, toàn thân mệt mỏi, ứa mồ hôi, hai tay mới kéo một lúc, đã cảm thấy mệt

mỏi, khó nhọc, chỉ có thể kéo lê trên đất từng chút từng chút một.

Thật vất vả mới mang hai va ly đến phòng khách, dì đang ngồi trên sô pha lật

xem tạp chí, Ngải Phù đang gọt giũa móng tay, nghe thấy tiếng vang trên cầu

thang, hai người ngẩng đầu nhìn thấy Mân Huyên dẫn theo hành lí, coi như nàng

không hề tồn tại, lại ngạo mạn cúi đầu.

Biết dì không thích mình, nếu như trươc đấy, gặp tình huống như bây giờ, Man

Huyên sẽ lễ phép kêu dì một tiếng, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất chạy xuống cầu

thang, biến mất trước mắt dì, nhưng lần này không giống trước, nàng phải nói rõ

ràng.

“Dì, cháu đã thu thập hành lí đầy đủ, hôm nay sẽ dọn đi rồi.”

Dì không ngẩng đầu lên, tiếp tục làm việc đang làm, đôi môi đỏ chót chỉ thốt

ra ba chữ: “Đi thong thả!”

Mân Huyên cắn nhẹ môi. Nghe thấy tin mình dời đi, mặt dì không có chút kinh

ngạc, xem ra chú đã sớm nói cho dì chuyện nàng dời đi.

“Tốt nhất chị nên đi nhanh đi, bằng không lại trễ xe bus.” Ngải Phù buông

giũa móng tay, giọng nói hàm chứa châm biếm.

Nghe thấy nàng phải rời khỏi, Ngải Phù cùng dì còn keo kiệt đến mức không

thèm nói một câu từ biệt giả dối, lúc này đây, nàng hoàn toàn thất vọng về ba

người nhà chú. Nếu bọn họ chán ghét nhìn thấy mình như vậy, hiện tại nàng cũng

dọn ra ngoài, về sau cũng không gặp lại.

Ngoại trừ ba ba còn trong ngục, gia đình chú là người thân duy nhất trên đời

của nàng. Ở nơi này ba năm, yêu cầu của nàng cũng không nhiều, cùng lắm là hy

vọng bọn họ cho nàng một ít tình thân mà thôi.

Không biết có phải do bị cảm hay không, nước mắt không thể khống chế mà chảy

xuống, nàng sụt sịt mũi, xốc lên hành lý, cố nén đau thương trong lòng, đi bước

một ra Lăng trạch.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.