Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 49: Kỳ hạn một năm


“Em cảm thấy thời gian quá ngắn?” Khuôn mặt tuấn tú nhưng âm trầm của hắn

trong nháy mắt đã tới gần nàng, giọng điệu nhẹ nhàng quâng bơ lại mang theo kiên

quyết: “Thời gian thêm vào đến một năm.”

Nàng kinh ngạc trừng lớn mắt, bị sự cường ngạnh bá đạo của hắn làm cho thất

kinh: “Không được! Tôi không…”

Phút chốc hắn nâng cằm nàng lên, đôi mắt thâm u hơi hơi nheo lại: “Hợp đồng

viết rất rõ ràng, điều đầu tiên khi l*m t*nh nhân là phải nhu thuận dịu ngoan,

mà không phải một mặt phản bác tôi, em vừa xúc phạm tôi, hẳn là phải bị trừng

phạt.”

“Hắt xì…” Nàng che miệng, đứng lúc xua tay tránh cho hắn đụng vào, lui ra sau

mấy bước, “Anh không nên dựa vào tôi gần quá, hôm nay tôi bị cảm, phát sốt, nếu

không sẽ lây bệnh cho anh.”

“Bệnh của em tới thật đúng lúc.” Hắn khẽ mở bạc môi, đôi mắt lợi hại bắn

thẳng vào nàng, có một loại quyết đoán nhìn thấu lòng người.

Nàng hơi nhìn đi chỗ khác, hấp hấp mũi, dùng khăn tay lau nước mắt không

ngừng chảy ra. Nàng cố ý ngâm nước lạnh vì tránh né hắn đụng vào, tuy rằng không

phải kế lâu dài, nhưng đây là phương páp duy nhất nàng có thể nghĩ đến trước

mắt.

“Em đang phát sốt, cho nên muốn tôi cách xa một chút phải không?” Hắn hừ nhẹ

một tiếng, môi gợi lên một chút tươi cười ái muội, “Tôi nghĩ tôi không ngại chăm

sóc một bệnh nhân…”

Phút chốc, bả vai nàng bị hắn xoay lại, tiếp đó bị hắn đầy ngã vào sô pha.

Một loạt hành vi như vậy của hắn nháy mắt quấy rầy trận tuyến đầu tiên của nàng,

nàng theo bản năng lùi dần về sau, liên tục xua tay. “Không, không cần, tôi chỉ

bị cảm mạo nhẹ thôi, sau này chú ý nghỉ ngơi thì không sao. Anh không cần tới

gần, bệnh của tôi sẽ lây…”

“Hiện tại em là người phụ nữ của tôi, tôi hắn là phải chăm sóc em thật tốt,

sao lại để em tiếp tục khó chịu.” Hơi thở nguy hiểm của hắn đột nhiên tới gần,

bàn tay to lớn dần dời đến cúc áo trước ngực nàng.

“Anh muốn làm gì?” Nàng th* d*c vì kinh ngạc, vội vàng bắt lấy tay hắn, dùng

sức muốn đẩy ra, không ngờ lại bị đối phương kéo lại đây, giam vào lồng

ngực.

“Hiện tại em là vật sở hữu của tôi, lúc này đây đương nhiên tôi phải kiểm

nghiệm một chút trình độ làm vừa lòng tôi của em.” Hắn tà tứ cười, dễ dàng đẩy

ra nàng, cực kỳ thuần thục cởi bỏ cúc áo của nàng, da thịt trắng nõn như sữa

chợt bại lộ trong không khí.

“Nơi này là văn phòng của anh, anh, anh không cần làm như vậy…” Nàng hoàn

toàn phát hoảng, tuy rằng biết l*m t*nh phụ là phải làm những gì, nhưng nàng

chưa bao giờ nghĩ đến hành vi lớn mật của hắn còn vượt xa so với tưởng tượng của

nàng, dám làm chuyện vượt rào trong văn phòng.

Cốc cốc cốc…. Mấy tiếng đập cửa có quy luật đúng lúc vang lên, hắn dừng tay,

trầm giọng hỏi. “Chuyện gì?”

“Tổng tài, đã đến giờ, ngài nên xuất phát.”

Là thanh âm của cô gái kia, nàng như thấy được cứu tinh, dùng hết toàn lực

giãy khỏi lòng hắn, lùi đến nơi cách xa hắn nhất, dùng hai tay hốt hoàng che

chắn trước ngực.

Hắn cười lạnh một tiếng, chậm rãi đứng lên, con ngươi tối đen như mực lóe lên

tia sáng lạnh lẽo. “Tốt nhất em đừng nghĩ tiếp tục đùa giỡn, những thứ tôi muốn

có được , bất luận kẻ nào cũng đừng tưởng ngăn cản tôi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.