Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 43: Không phải kinh hỉ


Nữ nhân ngẩng đầu nhận ra hôm nay Doãn Lạc Hàn cực độ khác thường, đầu óc

ngu dốt cũng nhìn ra một ít manh mối không thích hợp, nhưng chỉ cần tưởng tượng

đến lúc làm hắn ngạc nhiên cùng vui mừng, nàng không khỏi đắc ý dào dạt. Nàng

hoàn toàn có thể nắm chắc, đến lúc đó hắn sẽ cảm động không thôi, nhờ đó mà địa

vị của nàng trong mắt hắn tăng lên, không chừng hắn sẽ cao hứng mà mua cho nàng

càng nhiều trang sức châu báu.

Trước mắt tựa hồ thấy được viễn cảnh tươi đẹp vô hạn, nữ nhân càng làm càn ôm

chặt thắt lưng hắn, không ngừng dùng b* ng*c đầy đặn ma sát ngực hắn.

Mặc dù cách mấy lớp vải vóc nhưng vẫn có thể cảm thấy thứ mềm mại kia rất

tròn trịa, không chịu nổi khiêu khích, hắn gầm nhẹ một tiếng, đẩy cửa vào phòng

tổng thống, cánh tay vung lên bỏ qua nữ nhân không an phận, nhân lúc đối phương

mất đi trọng tâm mà đẩy nàng ta xuống giường.

Hắn cởi phăng chiếc cà vạt đáng ghét, bỏ âu phục cùng quần áo trong trên

người, lộ ra vùng ngực rắn chắc rộng lớn, đè lên nữ nhân, đúng lúc này, vang lên

tiếng đập cửa dồn dập.

Hắn mắt điếc tai ngơ, bàn tay to theo vạt áo của nữ nhân dò xét vào, v**t v*

khuôn ngực tròn đầy sớm kiên đĩnh, ai ngờ tiếng gõ cửa không hề dừng lại, ngược

lại càng lúc càng gõ mạnh.

Hắn cắn răng thầm rủa, rời khỏi người nữ nhân, nửa người trên lõa lồ bước đến

cửa, kẻ gõ cửa tốt nhất phải có lý do chính đáng, nếu không hắn tuyệt đối sẽ làm

đối phương đẹp mặt.

Hắn kéo mạnh cửa, bên ngoài có một hàng bồi bàn trang phục chỉnh tề, vừa nhìn

thấy Doãn Lạc Hàn đều đồng loạt cúi người: “Tổng tài, sinh nhật vui vẻ!”

Một gã bồi bàn đã sớm chờ một bên đẩy một xe ăn nhỏ đi tới, mặt trên có một

chiếc bánh ngọt mười tầng, mọi người vỗ tay đồng loạt, bắt đầu hát bài chúc mừng

sinh nhật ấm áp.

“Ai cho các người làm như vậy?” Doãn Lạc Hàn lạnh lùng hỏi, tầm mắt đảo qua

từng khuôn mặt tươi cười một, khuôn mặt lạnh lùng đột nhiên điên cuồng làm người

ta sợ hãi.

Đối mặt với sắc mặt vừa nhìn đã không rét mà run kia, mọi người đều ngừng vỗ

tay, hai mặt nhìn nhau, không khí thân thiện tụt xuống mức thấp nhất.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân, thanh âm kiều mị nịnh nọt của nữ nhân

truyền đến: “Lạc, anh không vui sao? Đây là sinh nhật bất ngờ em tặng anh. Em

nghe được sinh nhật của anh, suy nghĩ đã lâu, mới nghĩ…”

Nghe đến đó, hắn đột nhiên xoay người, ánh mắt lãnh liệt trừng trừng nhìn nữ

nhân không hiểu chuyện gì, đối phương nuốt nước miếng, bị sự tức giận của hắn

dọa, ngây ngốc đứng một chỗ.

Vừa nãy hắn đưa lưng về phía nàng, nàng không thể thấy thấy vẻ mặt của hắn

khi nhận được kinh hỉ của nàng, hiện tại nàng hoàn toàn thấy rõ, hoàn toàn tương

phản với tưởng tượng của nàng, có thể nói, giờ phút này, cơn thịnh nộ trên mặt

hắn lớn hơn bất cứ lúc nào trước đây.

“Trường hợp này thật đúng là chết tiệt làm tôi kinh hỉ.” Hắn nghiến răng

nghiến lợi nói gằn từng chữ. Hắn trăm phương nghìn kế muốn quên ngày này, nhưng

đồ nữ nhân ngu xuẩn lại khơi ra vết thương trong lòng hắn

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.