Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 285


Xe thể thao vừa mới bắt đầu lăn bánh, Chỉ Dao đã níu tay Doãn Lạc Hàn, vui vẻ

đến mức gương mặt cũng nổi một tầng hồng hồng “Lạc ca ca, Lạc ca ca, hôm trước

em nhìn thấy một chiếc váy cưới đẹp lắm lắm lắm, do một nhà thiết kế nổi tiếng

người Pháp thiết kế đó, em muốn mặc chiếc đó trong lễ kết hôn của bọn mình, có

được không anh?”

“Ừm…… Chỉ Dao, chuyện này em quyết định là được.” Doãn Lạc Hàn căn bản không

để ý đến chuyện này, toàn bộ tâm tư hắn vẫn dồn hết cho người ngồi phía sau mà

hắn đang quan sát trên kính chiếu hậu.

“Vậy do em quyết định nha.” Chỉ Dao vui vẻ cười tươi như hoa “Lạc ca ca, em

biết anh thích mặc âu phục màu đen, hôm trước em thấy một bộ âu phục đẹp lắm

nha, đảm bảo anh mặc vào sẽ rất đẹp trai, phong độ……”

Nàng cúi đầu, im lặng ngồi đằng sau, cố gắng biến mình thành người vô hình.

Trước mặt Chỉ Dao, hắn không thể làm gì nàng, cho nên trước mắt nàng vẫn là an

toàn.

Nhưng dù nàng không muốn, câu chuyện của Chỉ Dao và Doãn Lạc Hàn vẫn lọt vào

tai nàng, ngực từng đợt hít thở không thông khó chịu, nàng ngẩng đầu nhìn mặt

trời chói chang bên ngoài. Có lẽ do trời quá nắng nóng nên nàng mới tức ngực như

vậy, vừa mới vào đầu tháng 5 thôi mà sao nàng đã cảm thấy cái nóng khó chịu oi ả

đến như vậy chứ…..

Nàng tự lý giải những cảm giác cổ quái trong lòng mình như vậy. Chỉ Dao vẫn

còn đang hưng phấn nhắc đến chuyện hôn lễ, nàng vô tình nhìn lên, thấy ngay hắn

sâu thẳm đôi mắt thẳng tắp nhìn nàng trong kính chiếu hậu.

Tim của nàng bất chợt đập rất nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng

cuống quít chuyển tầm mắt, nhìn chằm chằm xuống đầu gối. Tại sao hắn lại đưa Chỉ

Dao đi thi? Nàng đã chạy trốn hắn như vậy, hắn khẳng định sẽ cảm thấy rất tức

giận, nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng….

Nàng suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra, không đến một phút đồng hồ, một

tin nhắn đã được gửi đi.

Sau một lúc lâu, xe thể thao tiến vào trường học, nàng theo như thường lệ

chia tay Chỉ Dao tiến tới dãy nhà nàng thi, mới vừa đi được bảy, tám bước đã

nghe thấy tiếng nói trầm thấp từ sau lưng vọng lên “Anh ở bên ngoài chờ

em……”

Lưng nàng bỗng cứng ngắc, cảm giác được một ánh mắt sắc bén từ phía sau đang

phóng lại phía nàng, nàng nắm chặt tay, cố gắng tiến vào khu vực thi nhanh nhất

có thể. Nàng sẽ không lại rơi vào lòng bàn tay hắn……

Nhìn thân hình cao gầy biến mất, hắn không khỏi cười khẽ. Hắn đoán không sai,

quả nhiên hôm nay đã bắt được người con gái chạy trốn một ngày hai đêm của

hắn…

Hắn ngồi vào xe thể thao, thấy chói chang quá liền kéo kính xe lên, mở điều

hòa, đợi tiểu nha đầu của hắn thi xong ngồi vào trong xe đã mát rồi, nhất định

sẽ cảm thấy thoải mái.

Đúng lúc này, di động vang lên, hắn quét ánh mắt qua màn hình. Là Quý Dương,

không cần nhấc máy hắn cũng đã biết tiểu tử này khẳng định là đã về rồi.

“Lạc, tôi về rồi, cậu đang ở đâu vậy? Ôn thư kí nói mấy ngày nay chuyện công

ty cậu đều để hết sang một bên, tôi vừa đến đã phải giải quyết một đống công

việc giúp cậu. Xú tiểu tử, cậu rốt cục đang ở đâu hả?”

Microphone vang lên tiếng nói tức giận của Quý Dương. Hắn chắc hẳn đang bù

đầu với công việc. Doãn Lạc Hàn bật cười, xảo trá nói “Cậu còn chưa hết thời

gian công tác đã trốn về, coi như tôi phạt cậu, phải xử lý công chuyện một chút

là đúng rồi.”

“Lạc, sao giọng cậu kì lạ vậy, đang vui đó sao?” Quý Dương thanh âm toát ra

vài phần nghi hoặc “Ôn thư kí nói mấy ngày qua việc gì cậu cũng không chịu làm,

cứ nhốt mình một mình trong phòng làm việc……”

“Đó là chuyện của mấy hôm trước, thôi nhé, tôi còn đang có việc quan trọng

phải làm.” Hắn cúi đầu cười khẽ, khép lại điện thoại di động.

Hắn nhìn đồng hồ, còn hơn hai giờ nữa nàng mới thi xong. Hắn đã chuẩn bị kĩ

lưỡng mọi kế hoạch, đợi nàng và Chỉ Dao thi xong, hắn nhất định sẽ đem nàng về.

Hắn sẽ nói cho nàng biết, chỉ cần nàng trở lại bên hắn, hắn có thể đồng ý bất cứ

yêu cầu nào của nàng. Biết nàng trong lòng vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn với Chỉ

Dao, hắn sẽ giải quyết hôn sự bằng tốc độ nhanh nhất. Hắn không sợ phải nghe bố

mẹ Chỉ Dao chỉ trích, không sợ lão nhân kia nổi trận lôi đình, cũng không sợ

những áp lực dư luận. Chỉ cần có thể ở bên nàng, bất kể là chuyện gì hắn cũng

đều nguyện ý.

Bài thi đầu tiên rất nhanh đã xong, bài thi thứ hai vừa mới phát xuống, nàng

đã dùng tốc độ nhanh nhất để làm. Có lẽ là ông trời giúp cho nàng thuận buồm

xuôi gió, nàng chỉ tốn một nửa thời gian làm bài đã làm xong bài thi.

Nàng vội vàng nộp bài, nhanh chóng ra khỏi trường thi, liều mạng chạy như

điên, theo đường vòng chạy ra cửa phía Tây.

“Mân Mân!” Chính Vũ ló mặt ra từ trong xe thể thao vẫy nàng. Nàng vội vàng

chạy tới.

“Chính Vũ, thật ngại quá, làm phiền cậu rồi.” Nàng mở cửa xe, nhìn Chính Vũ

cảm kích nói. Nếu không phải muốn trốn tránh tên ma quỷ kia, nàng cũng không

muốn làm phiền Chính Vũ.

“Mân Mân, em không cần khách khí. Về sau nếu anh ta còn tiếp tục quấn quít

lấy em, em cứ nói cho tôi biết. Hôm trước tôi đã cảnh cáo anh ta, từ nay về sau

tôi và anh ta không còn quan hệ gì nữa.”

Gương mặt soái khí hiện lên thần sắc tức giận, nàng túm tay hắn “Chính Vũ,

cậu không cần như vậy, hai người dù sao cũng là……”

“Mân Mân, không nói về anh ta nữa được không?” Chính Vũ phát động động cơ ô

tô, trong ánh mắt hiện lên vài phần buồn bực. Chính Vũ vẫn thích nàng, lại biết

Doãn Lạc Hàn_người anh em tốt của hắn trói buộc nàng như vậy, hắn trong lòng

đương nhiên rất tức giận và đau khổ.

Nàng cắn môi, cúi đầu, nghe được Chính Vũ thở dài một chút, cầm tay nàng “Xin

lỗi, tôi không khống chế được mình.”

Nàng lắc lắc đầu cười khổ “Chính Vũ, cậu đáng lẽ không nên trở về, cậu về Hàn

Quốc đi, quên tôi đi, trên đời này có rất nhiều cô gái tốt, tôi không đáng……”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.