Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 274


“Mân Mân, em không cần phải xin lỗi tôi, tôi đã biết hết mọi chuyện từ đầu

tới cuối, là Lạc ép em.” Chính Vũ đặt chén cafe xuống, nói hết những việc mà hắn

đã điều tra được.

Khi hắn nhận được điện thoại nặc danh, đối phương là phụ nữ, nói Mân Mân luôn

lén lút cùng Lạc quan hệ, lúc ấy hắn không tin, cho rằng đối phương là có ý hại

nàng.

Mãi cho đến buổi tối hôm đó, hắn lại nhận được điện thoại của người phụ nữ

kia, đối phương nói là em họ của Mân Mân, muốn mời hắn xem trò hay, để hắn thấy

rõ Mân Mân là loại người gì.

Hắn vốn không định đi, kết quả ma xui quỷ thế nào hắn lại vẫn lái xe đi, đến

bãi đỗ xe, hắn nhìn thấy một người phụ nữ đanh đá đang đánh Mân Mân, hắn vừa

định xông lên cứu nàng, không ngờ là từ bãi đỗ xe một bóng người đã chạy tới làm

hắn chấn động.

Có lẽ là Lạc trùng hợp đi qua đây, hắn đã tự an ủi chính mình như vậy, nhưng

khi hắn thấy Lạc cứu Mân Mân, dang tay che chở ôm lấy nàng, ánh mắt và ngữ khí

lại ôn nhu đến vậy, hi vọng cuối cùng của hắn cũng biến mất. Sau đó, hắn lại

nghe thấy Lạc cảnh cáo Lăng Chính Đào không được tiết lộ chuyện này, hắn mới

hoàn toàn hiểu được, thì ra Lạc và Mân Mân đã sớm ở bên nhau…

Sau cùng lại bị Mân Mân thoáng nhìn thấy, hắn rất nhanh đã trốn đi, ra khỏi

bãi đỗ xe, trong đầu hắn chỉ còn lại hoàn toàn là hình ảnh Lạc nhẹ nhàng lo lắng

ôm lấy Mân Mân, suốt một đêm không ngủ, hắn tự nói với chính mình, có lẽ Mân Mân

gạt hắn cũng chỉ là vì không muốn tổn thương hắn, nếu nàng muốn ở bên Lạc, hắn

sẽ thành toàn cho bọn họ. Dù sao yêu một người cũng không nhất định phải được ở

bên người đó, có khi chỉ cần thành toàn cho người ấy, nhìn người ấy hạnh phúc,

trong lòng cũng sẽ hạnh phúc.

Hắn liên tục tự nhắc nhở chính bản thân mình như vậy, sau đó lập tức đặt vé

máy bay trở về Hàn Quốc.

Chớp mắt hắn tiếp nhận sản nghiệp của gia đình, công việc bắt đầu trở nên lu

bù, nhưng bận rộn cả một ngày cũng không làm cho hắn nguôi ngoai được nỗi đau

khổ dày vò trong tận sâu tâm can.

Hắn không thể quên hắn đã đợi nàng suốt năm năm, cũng yêu nàng năm năm, hắn

càng không thể quên khi mới về nước tình cảnh lần đầu tiên gặp nàng trong xe

taxi, nàng vừa tỉnh ngủ, tóc còn đang rối bù, khi hắn gọi nàng là bà cô lôi

thôi, nàng thở phì phì lườm hắn, không chút yếu thế phản bác hắn……

Những chuyện đó đều đã khắc thật sâu trong lòng hắn…. Hắn đã sớm vẽ ra một

tương lai hạnh phúc ở bên nàng, làm cho nàng trở thành người phụ nữ hạnh phúc

nhất…. hắn không thể không có nàng!

Cho dù nàng không thích hắn, muốn ở bên Lạc, ít nhất hắn cũng muốn nghe

chính miệng nàng nói chứ không phải hèn nhát trốn về Hàn Quốc như thế này…

Cho nên, hắn đã trở lại, hắn muốn đánh cược lần cuối, cho dù hắn có thế sẽ bị

tổn thương, có thể sẽ rất đau, nhưng ít nhất hắn cũng đã cố gắng đến cùng, hắn

sẽ không hối hận…

Nhưng khi tối qua về nước hắn đọc tài liệu điều tra, hắn đã tức giận, thì ra

Mân Mân và Lạc không phải như hắn tưởng tượng, Mân Mân hoàn toàn là người bị

hại, là Lạc dùng thủ đoạn ép nàng… Mọi chuyện đều do Lạc sắp đặt…

Nàng mím môi không nói gì, cúi đầu, thì ra Chính Vũ đã biết tất cả, đột nhiên

cảm thấy xấu hổ vô cùng, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống. Chính Vũ chắc

chắn sẽ xem thường nàng, là do nàng, do nàng đã lừa gạt hắn và Chỉ Dao, bí mật

l*m t*nh nhân của Doãn Lạc Hàn……

“Tôi……”

“Em……”

Hai người đồng thời mở miệng, nàng cắn nhẹ môi “Cậu nói trước đi…”

Chính Vũ nắm chặt tay lại, gương mặt tuấn tú tràn ngập lửa giận “Mân Mân, lẽ

ra em nên nói cho tôi biết, tôi sẽ giải quyết……”

Nàng lắc lắc đầu, cười khổ một tiếng “Chính Vũ, những chuyện đã qua tôi không

muốn nghĩ thêm nữa, tóm lại, từ giờ trở đi tôi và hắn sẽ không có quan hệ gì

nữa, tôi đã quyết định sẽ rời xa hắn.”

“Em có kế hoạch gì rồi? Nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp em.” Hắn nóng vội cầm

chặt tay của nàng, không cẩn thận chạm vào chén cafe làm chén rơi vỡ xuống đất,

cũng may café đã uống hết, bồi bàn nhanh chóng tới dọn dẹp.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Chính Vũ, lắc đầu cự tuyệt .“Cậu đã giúp tôi quá

nhiều rồi, tôi không muốn nợ cậu thêm nữa, chuyện này tôi đã có cách giải

quyết.”

“Mân Mân, tôi và em mà còn khách khí như vậy sao? Em nói sẽ rời xa Lạc, vậy

em định ở đâu? Biệt thự của tôi còn trống rất nhiều, em tới chỗ tôi đi.”

Hắn khẩu khí cường ngạnh đầy khí phách, nàng nao nao, chợt nhận ra hắn đã

không còn là Kim Chính Vũ tính tình trẻ con của ngày trước. Xem ra thương trường

đã dần dần gọt dũa hắn, khiến hắn ngày càng giống một doanh nhân thành đạt khí

chất trầm ổn.

Nàng do dự vài giây, cuối cùng vẫn là cự tuyệt hắn “Không, Chính Vũ, cám ơn ý

tốt của cậu, tôi đã có nơi muốn tới, cam đoan hắn sẽ không thể tìm thấy

tôi.”

“Mân Mân, em lúc nào cũng cố chấp như vậy.” Chính Vũ thở dài, giống như hết

cách với nàng “Tôi cũng không ép em tới nhà tôi ở, nhưng em nói cho tôi biết,

em định đi đâu? Đây là điều kiện duy nhất của tôi.”

Nàng xoay xoay chén cafe, cúi đầu nói “Tôi sẽ đến ở nhà cha nuôi.”

Chính Vũ nhướn mày, trên mặt đầy thần sắc ngạc nhiên “Không phải trừ chú ra,

em không có người thân nào khác sao? Từ lúc nào em đã nhận cha nuôi vậy?”

“Ừm… vừa nhận mấy tháng trước, ông ấy cũng rất yêu thương tôi, đã đề nghị tôi

đến chăm sóc ông ấy.” Nàng lập lờ, Chính Vũ kế thừa sản nghiệp ở Hàn Quốc, chắc

hẳn cũng sẽ mau trở về Hàn Quốc, cho nên nàng cũng không muốn nói cho Chính Vũ

biết kì thật cha nuôi của nàng chính là cậu của hắn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.