Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 261: Do dự không dứt


Ý thức chậm rãi khôi phục, đúng vậy…. nàng rõ ràng đang đố kỵ. Từ đố kỵ này

vốn dĩ không có trong từ điển của nàng, trải qua mười một năm, nàng mỗi ngày đều

phải giãy dụa sinh tồn, Chỉ Dao sống an nhàn sung sướng nàng cũng không đố kỵ,

nàng cho rằng con đường của mình cần nhờ chính mình đi, nhưng là hiện tại nghe

nói Chỉ Dao sắp kết hôn, nàng lại đố kỵ, đây là vì cái

gì?

Nàng yêu thương Doãn Lạc Hàn sao? Yêu thương cái kẻ lãnh

khốc vô tình ma quỷ kia sao? Suy nghĩ như vậy, trong lòng nàng bỗng nhiên chấn

động vô cùng…

Chuyện sau đó nàng không nhớ rõ nữa, chỉ biết mình lung

tung đáp lời Chỉ Dao vài câu, cả người vô cùng lo sợ nghi hoặc mê man, đột nhiên

tiếng chuông di động vang lớn, kéo suy nghĩ của nàng lại.

Nàng lấy túi

kéo khóa ra nhìn đến màn hình di động hiện ra dãy số của Doãn Lạc Hàn, ngẩng đầu

nhìn thời gian, thì ra đã là chạng vạng, hắn hiện tại nhất định là đã về nhà tìm

không thấy nàng nên vội gọi điện.

“Mân Mân, điện thoại của ai vậy? Sao

cậu không tiếp?” Chỉ Dao dừng thao thao bất tuyệt, nhìn Mân Huyên đang nhìn chằm

chằm vào di động ngẩn người.

“À…… Không có việc gì……” Nàng nói quanh co

tắt điện thoại “Là số lạ, chắc là nhầm máy.”

Nàng vừa dứt lời, di động

lại vang, Chỉ Dao mở to đôi mắt trong veo như nước, như là nhìn ra Mân Huyên

thần sắc mất tự nhiên “Là điện thoại của Kim Chính Vũ sao? Các cậu cãi nhau sao?

Mình nghe Lạc ca ca nói Kim Chính Vũ về Hàn Quốc kế thừa sản nghiệp của cha, khả

năng sẽ không quay về Trung Quốc.”

Chỉ Dao nghĩ là Chính Vũ gọi tới, nàng

cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ có thể hàm hồ cười cười, càng cười càng thấy

trái tim buốt giá, lại một lần nữa kiên quyết ấn nút tắt.

Thấy nàng không

nghe, Chỉ Dao nghĩ nàng khó mở miệng, vội vàng giúp nàng đưa ra chủ ý “Mân Mân,

nếu cậu thật sự muốn cùng Kim Chính Vũ nói chuyện, cậu trực tiếp đi Hàn Quốc tìm

hắn đi, mọi chuyện đem nói rõ ràng……”

Chỉ Dao vừa nói được một nửa, điện

thoại trong tay nàng lại reo vang, lần này tiếng chuông cảm giác khẩn cấp như là

đối phương đang rất nóng ruột lo lắng, có thể tưởng tượng ra hắn bị nàng từ chối

điện thoại khẳng định căm tức không thôi, lại chẳng có tính nhẫn nại một lần lại

một lần gọi lại.

Mân Huyên thở dài, gắt gao nắm di động đứng lên “Chỉ

Dao, mình đi tiếp điện thoại.”

“Ừ, mau đi đi, đem nói rõ ràng, tránh cho

các cậu hiểu lầm càng ngày càng sâu.” Chỉ Dao tựa vào sofa, miệng ăn trái nho,

hướng về phía nàng khoát tay áo.

Nàng bước nhanh chạy ra ngoài cửa, tìm

chỗ không có người hầu tiếp điện thoại, giống như nàng tưởng tượng, nàng còn

chưa lên tiếng đã nghe giọng hắn hàm chứa nồng đậm lửa giận.

“Chết tiệt,

em hiện tại ở nơi nào? Vì sao bây giờ mới tiếp điện thoại? Em không phải đã đồng

ý với anh, bất luận đi nơi nào đều phải nói cho anh biết sao?”

Nàng cầm

di động cách tai một đoạn, thiếu chút nữa bị tiếng hắn rống giận điếc tai, hít

vào một hơi mới lên tiếng “Thật có lỗi, tôi vừa rồi không tiện tiếp điện thoại,

tôi hiện tại ở nhà Chỉ Dao”

Microphone truyền đến một tiếng thở dài, hắn

trầm thấp tiếng nói chậm rãi mở miệng “Em đột nhiên tới đó làm gì? Em hiện tại

lập tức đi ra, anh lái xe đi đón em.”

“Không cần, tôi tự mình trở về.”

Nàng vội vàng từ chối, người này điên rồi chắc mà đề nghị như vậy? Hắn nghĩ Chỉ

Dao và người nhà cậu ấy đều là người mù không nhìn thấy xe hắn hay

sao?

“Không cần cò kè mặc cả, anh muốn nhìn thấy em. Anh đậu xe ở đường

Giải Phóng, phố Chữ Thập, cho em 10 phút.” Hắn nói xong, không đợi nàng đáp đã

cúp điện thoại.

Nàng khép lại điện thoại di động, bắt đầu đi về phòng

khách, tên kia luôn độc tài chuyên chế như vậy, nhưng dù sao câu “Anh muốn nhìn

thấy em” nghe cũng rất ấm áp… nàng bất giác mỉm cười ngọt ngào.

Đến phòng

khách cáo biệt Chỉ Dao, nàng vội vàng đi ra khỏi biệt thự Giản gia, xuyên qua

một ngã tư, lại qua một con đường dành riêng cho người đi bộ, xa xa liền nhìn

đến một chiếc xe thể thao Lamborghini ở bên đường.

Nàng xem đồng hồ, vừa

kịp 10 phút, không kém một giây, cũng không nhiều một giây.

Xe thể thao

lẳng lặng đậu ở chỗ này, nàng bước đến gần, ánh mắt nhìn chăm chú vào thân hình

trong xe, tai đột nhiên không còn nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt của đường phố

xung quanh nữa, chỉ còn nghe rõ mồn một tiếng tim đập mãnh liệt trong ngực, rất

lộn xộn, không hề theo tiết tấu nào cả.

Nàng mở cửa xe ngồi vào, trong xe

hơi tối, tầm mắt nhất thời không thể thích ứng, chỉ có thể nghe được tiếng nhạc

trong xe.

Nàng còn chưa kịp nói chuyện, thân hình cao lớn đột nhiên phủ

tới gần ôm lấy bả vai của nàng, kéo nàng vào lòng hắn, ôm chặt lấy nàng, tiếng

nói ấm áp mà trầm thấp “Về nhà không nhìn thấy em, gọi điện thoại em lại không

tiếp, anh đã tưởng em đã bỏ đi……. Sẽ không ở bên anh nữa…… Anh đã rất

sợ……”

Hắn nhẹ giọng thở dài bên tai nàng, không hiểu sao có cảm giác đau

lòng, nàng tựa vào ngực hắn, nghe được tim hắn cường hữu đập, không khỏi thấp

giọng giải thích “Không đâu, tôi nói rồi, tôi sẽ không đi.”

Giọng của

nàng yếu ớt mà vô lực……. Những lời trái lương tâm vừa rồi đều là dối gạt hắn,

nhưng nàng có thể nói gì ngoài những lời ấy đây?

Nàng không thể không đi,

nàng không thể không lo lắng đến Chỉ Dao. Vừa mới ở nhà Chỉ Dao, Chỉ Dao cao

hứng phấn chấn lôi kéo nàng đàm luận hôn sự, có thể nhìn ra được Chỉ Dao một

lòng muốn gả cho hắn, mà bạn tốt như nàng chẳng lẽ lại phá hoại sao?

Nếu

bọn họ kết hôn, như vậy nàng chính là kẻ thứ ba bị phỉ nhổ, từ trước đến giờ

nàng vẫn đều rất để tâm đến chuyện này, nàng kiêu ngạo không muốn mình trở thành

kẻ thứ ba.

“Anh tin lời em.” Hắn khẽ cười một tiếng, khuôn mặt tuấn tú

gần sát hai má của nàng, nhẹ nhàng cọ xát da thịt mềm mại của nàng “Chỉ cần em

không rời bỏ anh, em nói cái gì anh đều sẽ tin.”

Tiếng cười của hắn tựa

hồ mang theo mê hoặc mị lực khiến nàng hô hấp nháy mắt đình trệ. Trời ạ, cảm

giác khác thường này lại tới nữa, hơn nữa so với mọi lần đều trở nên mãnh liệt

hơn, như nước chảy len lỏi đến nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng, len vào

tim….. rất ngọt ngào ấm áp……

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.