Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 22: Phỏng đoán mục đích


Thứ yên tĩnh quỷ dị như hàn băng chậm rãi lan ra từ đầu dây bên kia.

Ngay khi nàng định chuẩn bị hỏi đối phương, bên kia đã truyền tới thanh âm

lạnh lùng trầm thấp. “Đừng quên chuyện đã hứa, chín rưỡi sáng mai.”

Giọng nói này là… Nàng còn chưa kịp phản ứng, đối phương vừa nói xong đã cúp

điện thoại, nghe bên tai truyền đến tiếng tút tút, nàng chợt nhớ ra chủ nhân

giọng nói kia là ai.

Chắc chắn là Doãn Lạc Hàn sợ ngày mai nàng thất hứa, cố ý gọi điện đến nhắc

nhở nàng, nhớ đến việc hắn cường thế bức bách ở nhà hàng, như sớm đoán được mọi

ý nghĩ của nàng, trong lòng sẽ không ngừng bốc hỏa.

“Cạch” một tiếng, cố sức khép lại di động, mơ hồ, nàng dường như có dự cảm

xấu, tên kia tìm nàng tuyệt đối không có chuyện gì tốt.

Trước mắt thoáng chốc rạng ngời, nói không chừng vì hắn phong lưu quá, lại sợ

vị hôn thê Chỉ Dao biết, nên mới đi tìm nàng bàn bạc cách giấu diếm đi.

Mỗi lần đọc báo là lại thấy tin tức tổng tài tập đoàn Đường Thịnh Doãn Lạc

hàn ăn chơi trác tiáng chình ình ngay trang đầu, Chỉ Dao sao lại có thể coi

trọng tên ăn chơi thành tính này?

Xem ra chỉ có một đáp án, hôm nay để ý ở nhà hàng, tên kia đóng kịch quá đạt,

đeo bộ mặt nạ ôn nhu săn sóc che đi gương mặt thật lãnh khốc lạnh lùng, Chỉ Dao

ngây thơ đơn thuần căn bản không phải là đối thủ của hắn, dễ dàng đem Chỉ Dao

nắm trong lòng bàn tay, cuối cùng hoàn toàn tin tưởng tất cả lí do bào chữa của

hắn.

Nàng khinh thường nhếch môi, nếu ngày mai hắn muốn nàng giúp giấu diếm mấy

tin tức kia trước mặt Chỉ Dao, nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Nghĩ như vậy, tảng đá trong lòng được buông xuống, tắt điện, thoải mái bước

ra phòng bếp. Tâm trí nàng lúc này hoàn toàn quên mất chuyện kinh khủng sáng

nay, một lòng chĩ nghĩ đến việc ngày mai phải ứng đối như thế nào với tên cuồng

vọng tự đại kia.

****

Ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao chọc trời trước mắt, Mân Huyên thấp giọng thở dài,

nhẹ nắm chặt tay, âm thầm trấn an chính mình, Doãn Lạc Hàn là nhân vật khó chơi,

trưa hôm qua ở nhà hàng nàng đã lĩnh giáo qua, hôm nay gặp mặt, nàng nhất định

phải dùng hết tinh thần quyết không để chuyện trưa qua lặp lại.

Đã quá giờ đi làm, đám người thưa thớt, nhưng sự xuất hiện của nàng vẫn thu

hút không ít ánh mắt chú ý trong đại sảnh.

Tuy chỉ như một sinh viên bình thường mặc áo sơ mi cùng quần bò, vô hình

chung lại toát ra loại khí chất đặc biệt không giống bình thường. Dáng người cao

ráo cân xứng, mái tóc hơi rám nắng cùng làn da bạch ngọc không tỳ vết càng thêm

chói mắt, chiếc quần bò ôm sát đôi chân thon dài, đôi môi hồng phấn mím lại kiên

định. Nhưng thứ hấp dẫn ánh mắt người khác nhất lại là đôi mắt như nước toát lên

vẻ cơ trí tự tin.

Mân Huyên không để ý ánh mắt kinh diễm kia, giờ phút này, đầu óc nàng chỉ

nghĩ đến việc đối phó Doãn Lạc Hàn thế nào. Nàng đi thẳng tới trước mặt lễ tân,

lịch sự hỏi: “Tiểu thư, tôi muốn gặp Doãn Lạc Hàn một chút.”

Lời vừa nói ra, tất cả ánh mắt kinh ngạc chợt biến mất, bốn phía vang lên

tiếng cười nhạt, thì ra cô gái bề ngoài thanh lãnh cũng đến tìm tổng tài Doãn

Lạc Hàn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.