Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 206


“Cho em” Hắn mỉm cười cong lên khóe môi, giơ cánh tay rảnh đưa túi trả lại

cho nàng.

Nàng lòng còn sợ hãi, vội vàng tiếp nhận, tiểu tử này thật đúng là đặc biệt,

muốn tặng nàng quà cũng không nên dùng loại phương pháp này đi.

“Của tôi thực hiện đặc biệt đi.” Hắn giơ lên kiên nghị “Như vậy về sau chỉ

cần em dùng bao da này, tự nhiên sẽ nhớ tới tôi.”

Đây là cái lý luận cổ quái gì vậy, nàng bỗng nhiên buồn cười, bất quá nói

thật, hiện tại nhìn cái túi này, thật sự có cảm giác quý trọng, không chỉ vì nó

quý báu, mà đúng như lời hắn nói, nhìn mà cảm thấy vui vẻ.

Đôi mắt hắn hiện lên một chút bỡn cợt “Lăng Mân Huyên tiểu thư, mau ăn bữa

sáng, tầm mười phút sau là đến cửa tạp chí.”

“Được.” Nàng cười tít mắt, cúi đầu bắt đầu ăn bữa sáng, hiện tại cách giờ đi

làm còn có một khắc, mười phút đương nhiên là không thể tốt hơn.

Kim Chính Vũ chăm chú lái xe, một lát sau, hắn quay khuôn mặt tuấn tú sang

nhìn nàng, triển lộ ra nụ cười hoàn mỹ “Mân Mân, hôm nay là ngày đầu tiên chúng

ta kết giao, buổi tối chúng ta đi ăn chúc mừng.”

“Ừm…” Miệng nàng đang ăn,

chỉ có thể hàm hồ đáp ứng, đơn giản là sắp đến tạp chí, nàng phải ăn chiếc

sandwich cho nhanh.

“Vậy là em đồng ý rồi. Đúng giờ tôi sẽ ở dưới lầu chờ em.” Hắn vui vẻ nói, xe

thể thao lập tức dừng lại trước cửa tạp chí.

Nàng dùng khăn tay lau miệng, cầm lấy ba lô cùng cái túi Gucci, nhanh chóng

xuống xe, bước đến bậc thang phía trên cùng, quay lại, hắn vẫn đang nhìn nàng,

vội vàng hướng hắn khoát tay áo “Chính Vũ, cám ơn cậu, tôi đi vào đây. Cậu cũng

đi làm sớm đi.”

“Ừ, Mân Mân, cẩn thận một chút.” Kim Chính Vũ chuyển tay lái

xe thể thao, rẽ một đường rất đẹp, chẳng mấy chốc đã đi.

Tiểu tử này ngoài miệng nói không vội, bây giờ rõ ràng đang vội vã đi làm.

Nàng không khỏi bật cười, có lẽ cùng Kim Chính Vũ kết giao là hoàn toàn mới bắt

đầu, xoay người đi vào đại sảnh, vài người đang chờ thang máy, Kỉ Tích Vân cũng

đã ở trong đó, nàng cất bước đi đến.

Kỉ Tích Vân nhìn nàng ám muội chớp mắt “Mân Huyên, tôi nhìn thấy rồi. Cô đi

làm còn có người đặc biệt đưa đón, hơn nữa lại là xe thể thao hàng hiệu kia. Nam

nhân kia nhìn qua thật khiến cho người ta ch** n**c miếng.”

Thì ra đã bị nhìn thấy, nhưng mà so sánh là ch** n**c miếng hình như có hơi

khoa trương. Mân Huyên tươi cười, cúi đầu nhìn mũi chân, không nói chuyện.

“Nhìn bộ dáng của cô kìa, mau mau khai thật, hắn là ai? Bạn trai?” Kỉ Tích

Vân hưng phấn, lôi kéo nàng, dồn dập hỏi.

Mân Huyên cười ngẩng đầu, nhìn thấy cửa thang máy đã mở, vài người đã đi vào,

nàng đẩy Kỉ Tích Vân “Tích Vân, thang máy mở rồi, để chút nữa nói.”

“A… cô không nói thì tôi quên mất, chúng ta mau vào thôi.” Kỉ Tích Vân nhảy

dựng lên, nhanh chóng lôi nàng đi vào.

Đến văn phòng, Kỉ Tích Vân phụ trách bản khối gần nhất chính mang khí thế

ngất trời, vừa mới vào văn phòng, vài đồng nghiệp liền tiến tới, nàng một đầu

chui vào công tác, sẽ không nhắc lại chuyện kia.

Mân Huyên mừng rỡ thoải mái, nàng bỏ đồ xuống, lập tức đứng dậy đi vào phòng

Phùng Tĩnh Như. Hiện tại nàng đã thành thói quen, mỗi ngày đi làm việc đầu tiên

chính là vào trong đó báo danh.

“Cô hôm qua quả nhiên đã làm được. Bìa mặt mới ra hiệu quả vượt trội xuất

sắc. Buổi chiều đi họp, nhiếp ảnh gia vẫn không ngớt lời khen, phải biết rằng

hắn luôn luôn tự cao tự đại, trong tạp chí có rất ít người được hắn xem trọng,

cô lại là trường hợp đặc biệt. Hiện tại Chủ biên cùng Trưởng phòng đều đã thông

qua lần hội nghị này biết được năng lực của cô.”

Đi vào, nàng há hốc mồm, những lời Phùng Tĩnh Như đã nói thật quá đỗi bất

ngờ, không thể tin được nhiếp ảnh gia lại đánh giá mình cao như vậy.

Nàng cười nhẹ, khiêm tốn nói “Không có gì, chuyện ngày hôm qua đều là việc

tôi phải làm.”

“Ừm, cô biết là tốt rồi.” Phùng Tĩnh Như vẻ mặt nghiêm nghị “Hiện tại cô

chính là đã có thành tích nho nhỏ, tôi hi vọng cô đừng lấy đó để kiêu căng, vô

luận là phê bình hay tán dương, đều phải có lấy tâm bình mà đối đãi.”

“Cám ơn Phùng tiểu thư, tôi biết tôi còn rất nhiều điều phải học, tôi sẽ tiếp

tục cố gắng hơn nữa.” Mân Huyên kiên định nói, nàng biết Phùng Tĩnh Như nói

những lời này đều là muốn khuyên mình, trên thương trường gió có thể đổi hướng

trong nháy mắt, điều cốt yếu là phải điều chỉnh tốt tâm tính.”

“Kì này tạp chí tranh minh họa, cô đi kiểm tra tư liệu một chút xem có vấn đề

hay không, nếu có, cô đi tìm tạo hình mỹ thuật Tiểu Đỗ hoặc trợ lý hình ảnh……

Còn có nơi này…… nơi này………….”

Phùng Tĩnh Như liên tiếp đưa ra tư liệu, có hàng mẫu, còn có cả hình ảnh.

Nàng nói rất nhanh, Mân Huyên cẩn thận lắng nghe, còn thật sự nhớ kĩ cần làm

công tác cùng chú ý hạng mục công việc.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.