Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 137: Thần bí khó lường


“Nhưng bây giờ anh nhìn vẻ mặt buồn bực khó chịu của cậu, cậu sẽ không còn

giống như trước đây chỉ trốn ở góc phòng nhìn lén cô ấy một hai lần liền thỏa

mãn đi.”

Nói tới đây, Quý Dương tạm dừng một chút, Kim Chính Vũ không nói chuyện, ném

cho hắn một ánh mắt hàm ý “Anh làm sao mà biết được?”

“Kim Chính Vũ, thế này không giống với cậu.” Quý Dương nhận lấy ly rượu mà

bartender (*) đưa tới, xoa xoa cái cằm trơn bóng, vẻ mặt nghiên cứu, “Theo đạo

lý mà nói, cậu đã có chín mươi chín bạn gái, cũng nên biết rõ lòng phụ nữ thích

gì. Sao mà đến bây giờ, vẫn cái kiểu không biết làm thế nào với cô nàng mất mặt

như vậy?”

“Này! Quý Dương, anh nói ai mất mặt hả?” Kim Chính Vũ quay đầu tức giận trừng

mắt nhìn hắn một cái, rồi lại ủ rũ cuối xuống, “Ngày đó cô ấy hỏi trong quá khứ

em và cô ấy đến tột cùng có chuyện gì, em nói với cô ấy ngày khác sẽ nói cho cô

ấy. Nhưng mà không biết cô ấy sao rồi, mấy ngày liên tiếp cũng không đi học, di

động gọi mãi mà không tiếp.”

“Ừm…. Kim Chính Vũ, hay là người ta hờn dỗi với cậu rồi.” Quý Dương xoa cằm,

có chút đăm chiêu bật ra một câu, “Mấy cô bạn gái của cậu có bị cô nàng nhìn

thấy không?”

“Đương nhiên là có rồi! Dù sao chỉ là để lấy con số mà thôi, cũng không phải

yêu thích thật lòng.” Kim Chính Vũ không giấu diếm trả lời, phút chốc như nhớ ra

cái gì, “Ý của anh nói, cô ấy giận dỗi với em, bởi vì cô ấy nhìn thấy bên cạnh

em có người đàn bà khác?”

Quý Dương nhịn cười thở dài, vỗ vỗ cánh tay Kim Chính Vũ, “Xú tiểu tử, rôt

cục cậu cũng biết thay đổi.”

“Ha ha… Thì ra là như vậy.” Bộ dạng mặt nhăn mày nhó của Kim Chính Vũ biến

mất trong nháy mắt, hắn búng tay thật mạnh, đột nhiên có chủ ý, “Bây giờ em phải

đi tìm Chỉ Dao, cô ấy chắc là biết đang ở nơi nào…”

“Chỉ Dao? Cậu tìm Chỉ Dao làm cái gì?” Lúc này Doãn Lạc Hàn vừa mới đi tới,

nói xen vào, “Hiện tại đã sắp tám giờ, cô ấy đã bắt đầu ngủ dưỡng nhan rồi.”

“Chính Vũ, tiểu tử nhà cậu rất nóng vội.” Quý Dương nhấp một ngụm rượu, nhẹ

nhàng cười lên tiếng, “Bây giờ là thời khắc mấu chốt, muốn trở thành người nắm

quyền trong tình yêu, cậu phải kiên nhẫn chờ đợi, nói không chừng ngày mai cô

nàng kia sẽ không nhịn được mà liên hệ với cậu trước đấy.”

“Hai người đang nói về cô nào thế?” Doãn Lạc Hàn hỏi không chút để ý, rất ít

khi thấy Chính Vũ lo lắng, quan tâm một cô gái như vậy.

Quý Dương một tay quàng lên vai Doãn Lạc Hàn, cười cợt trả lời trước, “Còn có

ai, đương nhiên là cô gái mỗi lần cậu chàng về nước phải đi nhìn suốt mấy năm

nay.”

Doãn Lạc Hàn nhướn mi quay đầu nhìn Kim Chính Vũ, chuyện Kim Chính Vũ trong

lòng vẫn vướng bận một cô gái, hắn cũng biết ít nhiều, chẳng qua mỗi lần về nước

Chính Vũ đều thần thần bí bí, hắn và Quý Dương ép hỏi nhiều lần, Chính Vũ luôn

nói năng thận trọng. Cho tới bây giờ bọn họ ngay cả chuyện người ta tên gọi là

gì, bộ dạng thế nào, ở nơi nào, mấy tư liệu cơ bản đó cũng mù tịt không biết gì

cả.

Ba người đang nói chuyện, thân thể Kim Chính Vũ đột nhiên cứng đờ, di động

hắn vẫn nắm trong tay đột nhiên chấn động vài lần, lập tức mở tin nhắn ra đọc

cẩn thận, một lát sau, khép lại di động, hắn thư thái ngây ngô nở nụ cười.

“Xem ra là tin nhắn của cô gái kia.” Quý Dương quay đầu cùng Doãn Lạc Hàn

nhìn nhau cười.

“Chính Vũ, cậu thật là không suy nghĩ, vẫn cất giấu cô gái kia không cho các

anh thấy. Bao giờ có rảnh cũng giới thiệu mọi người, ngừơi ta rốt cục trông như

thế nào, có thể làm “anh chàng đẹp trai” của chúng ta mê mẩn suốt năm năm, thật

đúng là không đơn giản đâu.”

“Đương nhiên là không thành vấn đề. Nói đi, khi nào thì?” Tâm tình bây giờ

của Kim Chính Vũ phải nói như có ánh thái dương chiếu rọi, tin chắc người khác

nói cái gì hắn cũng không cần phải nghĩ ngợi mà đồng ý ngay tức khắc.

“Nếu không, mấy ngày nữa là party của Lạc và Chỉ Giao, cậu mang cô ấy lại

đây, thế nào?” Quý Dương nháy mắt nhìn Doãn Lạc Hàn, đối phương vô tình nhún

nhún vai.

“Tùy thời hoan nghênh.”

Hắn cũng rất hiếu kì cô gái có thể làm Kim Chính Vũ thích nhiều năm như vậy

là thần thánh phương nào.

~~~~~~~****~~~~~~

Buổi chiều Tiểu Nhu lấy thuốc lại đây, Mân Huyên không uống, nàng biết nếu

uống thuốc này sẽ làm người ta buồn ngủ, nhưng nàng lại không muốn uống thuốc

sớm như ngày hôm qua, sau đó hơn mười giờ đã tỉnh lại. Nhìn thấy Doãn Lạc Hàn

kia, hiện tại nàng đã không còn cảm giác sợ hãi, chính là nàng không muốn nhìn

thấy hắn, nàng chán ghét hắn.

Nàng định lúc trời chạng vạng thì uống, như vậy tác dụng của thuốc sẽ thúc

đẩy nàng ngủ thẳng đến hừng đông. Kết quả, thực sự là như thế, nàng vừa cảm giác

tỉnh lại, đã là ngày hôm sau, nàng quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, làm một cái

hít sâu.

Tránh cánh tay bị thương mà quay đầu lại, hoảng sợ, Doãn Lạc Hàn lại ngủ bên

cạnh nàng, hơn nữa không biết hắn tỉnh lại từ khi nào, lúc này đang dùng vẻ mặt

thần bí khó lường nhìn vào nàng.

Người này sao lại như thế, không phải còn nói nàng không có tư cách ngủ cùng

hắn sao? Bây giờ còn liên tiếp nuốt lời, mỗi đêm đều chạy lên giường nàng, nàng

nhớ rõ tối hôm qua đã khóa trái cửa, da mặt hắn cũng thật là dày. Nàng trừng mắt

nhìn, tức giận lại xoay người sang chỗ khác.

Phía sang vang lên tiếng hắn rời giường, tiếng bước chân dần dần tiến đến cửa

phòng ngủ, tiếp sau đó đột nhiên lại vòng trở về, tiếng nói của hắn trầm thấp mà

bá đạo, “Nghe nói hôm nay em muốn đi học, tôi không cho phép, mấy ngày em nghỉ

ngơi ở biệt thự, tôi đã giúp em xin nghỉ hai ngày cuối tuần.”

Hắn cũng biết hôm nay nàng muốn đi học? Là Tiểu Nhu nói cho hắn đi. Mân Huyên

vẫn không nhúc nhích tiếp tục nằm, khẽ nâng cằm, hiện tại trừ phi cần kíp, nếu

không nàng cũng lười nói thêm một lời với hắn.

Nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng động cơ ô tô, nàng lẳng lặng nằm một lúc,

ngồi dậy, nhìn băng vải trên cánh tay. Tiểu Nhu nói cánh tay bị nứt một vết nhỏ,

hôm trước vừa tỉnh lại còn có chút đau, trải qua hai ngày điều dưỡng, hiện tại

hết đau hoàn toàn.

Còn có rất nhiều chuyện đang chờ nàng đi làm, thí dụ như công việc ở tạp chí,

sáng ngày kia, nàng phải đi làm đúng giờ, mà phía trường học nàng cũng muốn xin

phép trước.

~~~~~****~~~~~~

(*) Người pha chế rượu

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.