Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 127: Không chỗ để đi


Những sợi tóc màu nâu vàng che khuất hai tròng mắt, ngón tay thon dài cầm lấy khăn giấy được gấp chỉnh tề chà lau miệng từng chút một, bờ môi mơ hồ lộ ra mấy

phần chua sót.

“Mân Mân, ăn no sao? Chúng ta đi thôi.”

“Kim Chính Vũ….” Nàng yên lặng nhìn hắn không đứng dậy, nàng không thể phán

đoán hắn làm sao vậy. Kim Chính Vũ khác thường như thế, ánh mắt chứa tuyệt vọng

không thể giấu diếm.

Chẳng lẽ thật là chính mình quên cái gì sao? Nàng lại tự hỏi, trước đây nàng

không bị mất trí nhớ, não bộ cũng chưa từng bị thương.

“Buổi chiều không phải em muốn đi cửa hàng bánh ngọt sao? Tôi lái xe đưa em

đi.”

Hắn một phen kéo nàng chạy ra nhà ăn, nàng mẫn cảm bắt giữ đến khuôn mặt nhìn

nghiêng với đường cong lưu sướng của hắn như được bao phủ một lớp màn che u ám,

hình như hắn có rất nhiều lời muốn nói cùng nàng, nhưng cuối cùng nàng lại không

nghe đến cái gì cả.

Trong khoảnh khắc đi xuống cầu thang của nhà ăn, nàng đột nhiên cải biến chủ

ý, lôi kéo hắn dừng lại, “Kim Chính Vũ, hôm nay tôi sẽ không đi cửa hàng bánh

ngọt. Chúng ta tìm một quán cà phê, cậu kể hết mọi chuyện quá khứ cho tôi biết

đi. Nếu thật sự là trước đây tôi từng nói gì đó với cậu nhưng không thực hiện,

xin cậu nhắc nhở tôi một chút, tôi nghĩ tôi sẽ chậm rãi nhớ lại.”

Hắn chậm rãi quay người lại, trên mặt lộ ra nụ cười vô tội, “Nào có nói

chuyện xưa gì đâu? Em suy nghĩ nhiều quá rồi.”

“Không phải cậu nói tôi quên gì đó sao? Tôi nghĩ nếu cậu khẳng định như vậy,

tôi….”

Nhất thời nàng cũng bị hắn làm hồ đồ, rốt cuộc trước đây đã từng xảy ra

chuyện gì nhỉ.

Một tay hắn chặn môi nàng, ngăn nàng nói tiếp, “Mân Mân, hãy quên đi, coi như

tôi cho tới bây giờ chưng từng nói cái gì.”

“Không được! Kim Chính Vũ, cậu nhất định phải nói cho tôi chân tướng sự việc,

cứ kiểu nói một nửa giấu một nửa thế này, tôi thật sự sắp nổi điên. Cậu nói cho

tôi biết đi.” Nàng túm lấy ống tay áo của hắn, ánh mắt kiên định không cho hắn

hoài nghi.

Hắn do dự một lúc, mi mắt hơi nâng lên, “Em thật muốn biết sao?”

“Ưm.” Nàng khẳng định gật đầu.

Tiếng chuông di động vang lên, hắn mở di động vẫn nắm trong tay, nghiêng

người, lúc tiếp nghe sắc mặt có chút ngưng trọng, nghe thấy cuộc nói chuyện là

về công việc, nói một hồi lâu, hắn mới cúp máy.

Hắn hơi chau mày, khẽ nói một tiếng, “Mân Huyên, chuyện kia chắc là không kịp

nói vào hôm nay, ngày khác đi. Buổi chiều công ty còn có một hội nghị cần tôi

tham gia.”

“Được rồi, vậy ngày khác, nhớ rõ anh phải nói hết mọi chuyện với tôi.” Nàng

chậm rãi buông hắn ra, trên mặt rốt cục cũng nở nụ cười, “Vậy cậu đi trước đi,

tôi sẽ về một mình.”

Hắn nhẹ nhàng gật đầu, bước nhanh ra xe thể thao màu đỏ, nàng kéo chặt ba lô

trên lưng xoay người, nghe thấy phía sau hắn lớn tiếng kêu tên mình, vội vàng

quay đầu lại.

“Mân Mân, đêm nay có thể tôi bận đến bảy giờ gì đó, em có thể đến khách sạn

quốc tế Diệc Phàm đón tôi sao?”

Thân hình hắn đưa lưng về phía mặt trời, cách hắn chỉ có vài chục bước, nàng

lại thấy không rõ mặt hắn, trái tim không hiểu sao co rút đau đớn một chút.

Doãn Lạc Hàn còn chưa trở về, dù sao cũng không có việc gì, nàng nghĩ ngợi

một lát, lớn tiếng trả lời: “Được, tôi sẽ tới đón cậu đúng giờ.”

Ánh mặt trời chói lên, nàng rốt cục thấy rõ hắn mỉm cười rất đẹp, vẫy tay với

nàng, hai tay mở cửa xe, một bước nhảy lợi hại, thân ảnh cao lớn của hắn đã

chuẩn xác ngồi vào trong xe.

Nàng lùi về sau vài bước, rẽ vào một góc đường, tâm tình cũng vui vẻ hẳn lên,

thời gian còn sớm, cũng không cần phải bắt xe bus, cứ đi tản bộ như thế này cũng

rất ổn.

Nàng theo ngã tư một đường đi đến cửa hàng bánh ngọt, hồn nhiên không phát

hiện đằng sau có một chiếc Chevrolet màu đen bám theo.

Đến cửa hàng bánh ngọt, đẩy cánh cửa thủy tinh ra, quản lý như hồn ma đứng

đằng sau cửa, nàng hoảng sợ: “Quản lý, bác làm sao vậy?”

Quản lý vẻ mặt kinh ngạc nhìn nàng, “Mân Huyên, sao cháu lại tới đây, buổi

sáng có người gọi điện thoại nói cháu từ hôm nay trở đi không đi làm, vừa vặn

buổi sáng bác đã thuê người khác rồi.”

“Quản lý, ý của bác là nói công việc của cháu đã có người khác làm rồi?” Nàng

không thể tin vào lỗ tai của mình, ai tự chủ trương giúp nàng xin nghỉ, Kim

Chính Vũ hay là Chỉ Dao? Không có khả năng, cả hai người bọn họ đều không có lý

do gì giúp nàng làm quyết định này.

“Một người tên là từ Bang, anh ta nói nếu cháu hỏi đến, liền nói ra tên này,

cháu sẽ biết.”

“Từ Bang?” Nàng hoàn toàn ngây ngẩn cả người, tên này trực tiếp đại diện cho

Doãn Lạc Hàn.

“Quản lý, hôm nay cháu lau nơi này ba lần, bác xem còn muốn rửa sạch thế

nào?” Một cô gái cầm lau chịu khó chạy tới, xem ra đối phương là người làm vệ

sinh mới được thuê đến.

“Góc nơi đó vô cùng bầy bừa, cháu dọn dẹp một chút, còn có nơi đó…” Quản lý

lấy tay chỉ các góc, giao cho cô gái mới tới.

Nàng ngơ ngác lùi về sau từng bước, cúi đầu chạy ra khỏi cửa hàng bánh ngọt,

nghĩ đế về sau không bao giờ có thể tới nơi này làm việc, tất cả đều do Doãn Lạc

Hàn giở trò quỷ. Sao hắn có thể làm như vậy? Dựa vào cái gì? Hắn làm như vậy

chẳng phải là bắt nàng thất nghiệp, từ giờ trở đi bắt đầu lấy không khí ăn

sao?

Nàng phẫn nộ lấy ra điện thoại di động, mười một con số mới nhấn được một

nửa, ngón tay cũng không ấn nổi nữa. Nàng hỏi, hắn chắc chắn sẽ thừa nhận, lúc

đó thì làm thế nào tiếp? Mọi thứ của nàng đều do hắn nắm trong tay, có thể bóp

chết nàng dễ dàng như b*p ch*t một con kiến.

Nàng cầm di động, mờ mịt đứng trên đường cái, nhìn cảnh tượng mọi người vội

vàng qua đường, bước chân của ai cũng rất kiên định, bọn họ đều đang cố gắng dốc

sức vì cuộc sống của mình, còn nàng thì sao?

Tuy nói tiền lương chỗ cửa hàng bánh ít, nhưng vẫn là một công việc ổn định,

nhưng hiện tại ngay cả việc đó cũng không còn, lúc này nàng cảm thấy như một đứa

trẻ không chỗ để đi, cảm thấy lửa giận phừng phừng.

Tất cả đều do kẻ ma quỷ kia ban tặng, nàng hận hắn, thật thật hận. Làm sao có

thể thoát khỏi hắn đây? Đây là vấn đề gần đây nàng thường xuyên tự hỏi.

Công việc đã mất, hiện tại chỉ có thể về nhà, nảng ngửa mặt lên trời thở dài,

cả người không còn chút sức lực nào, bước từng bước một gian nan hướng về

nhà.

Nhà? Đúng vậy, bất tri bất giác, nàng đã coi căn phòng thuê tạm thời kia trở

thành nhà của mình, nếu không có Doãn Lạc Hàn, nếu nàng không phải tình phụ của

hắn, nàng thật muốn ở nơi đó mãi mãi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.