Bình An Trọng Sinh

Chương 148: Đối với anh hứng thú khá lớn


Buồn bực của Đường Sâm không kéo dài quá lâu, lúc bắt đầu ăn cơm, anh ta lại tiếp tục múa mép, đặc biệt khi nghe nói Bình An muốn mua khu đất ở

Đông An thôn thì lập tức xung phong nhận việc, muốn giúp cô hẹn gặp

trưởng thôn và bí thư.

“Trưởng thôn Đông An không phải tay vừa đâu. Vì anh với ông ta đã có gặp nhau mấy lần, chứ nếu người không quen mà hẹn ông ta là ông ta cũng

không gặp. Cái khó là quan hệ giữa trưởng thôn và bí thư không được tốt

lắm, nếu một trong hai người không đồng ý thì hết cách đấy.” Trước đây

lúc Phượng Hoàng bắt đầu khởi công, Đường Sâm đã gặp qua mấy lần bí thư

và trưởng thôn Đông An nên rất hiểu rõ tình hình nội bộ của họ, “Bất quá bọn họ cũng có chút nể tình đối với anh, nếu em rảnh, anh sẽ giúp em

hẹn bọn họ.”

Bình An đang định giao chuyện đăng ký công ty cho công ty dịch vụ làm,

cô có thể đặt hết tâm trí vào chuyện thu mua đất, nghe được Đường Sâm

muốn giúp cô hẹn trưởng thôn và bí thư Đông An thôn, cô đương nhiên cao

hứng, “Vậy phải làm phiền anh rồi.”

Đường Sâm cười y như nghé, “Không phiền, có thể giúp được Bình An là vinh hạnh của anh.”

Nghiêm Túc và Nhâm Tần Phi không biết đang nhỏ giọng nói gì, nghe Đường

Sâm nói thế liền cười như không cười giương mắt quét qua, người này gọi

Bình An, Bình An đến nghiện rồi thì phải.

Bình An mặt mày vui vẻ, trước kia đã từng gặp Đường Sâm mà không biết là anh ta đáng yêu hài hước đến thế. Chắc là đang lúc làm việc thì anh ta

nghiêm túc cẩn thận, còn bây giờ ra mặt với cương vị là bạn học cũ của

Nghiêm Túc nên mới bộc lộ ra cá tính vốn có của mình, “Hai ngày nay em

cũng định hẹn với trưởng thôn, nhưng gọi điện thoại mấy lần cũng không

ai nghe máy.”

“Ông ta thường không nhận mấy số điện thoại lạ đâu. Lúc trước anh cũng

phải xông vào tận nhà mới gặp mặt được đó.” Đường Sâm làm lơ ánh nhìn

đầy sát khí của Nghiêm Túc, tò mò hỏi, “Bình An, chẳng lẽ em đến làm ở

Phương thị rồi à? Mấy chuyện mua đất lớn như thế sao lại để cho cô bé

xinh đẹp như em đi làm chứ.”

“Em muốn mua, em cũng không làm ở Phương thị.” Bình An liếc Nghiêm Túc một cái, cũng không giải thích nhiều với Đường Sâm.

Đường Sâm sửng sốt một chút, anh tưởng Bình An đi làm ở Phương thị, lại

đúng lúc phụ trách hạng mục là mảnh đất kia, không nghĩ tới chuyện cô

muốn mua riêng.

Ngón tay thon dài của Nghiêm Túc gõ nhẹ trên mặt bàn, “Đường Sâm, bỗng nhiên tớ thấy trợ lý như cậu hình như quá rảnh rồi.”

“Rảnh?” Đường Sâm thiếu điều nhảy dựng lên kháng nghị, “Tớ làm trâu làm

ngựa cho cậu hết ngày này qua ngày khác, tớ sắp biến thành siêu nhân mà

cậu còn dám nói tớ rảnh sao. Cậu mau mau bồi thường tuổi xuân cho tớ,

một lão già mươi tuổi như tớ đến giờ vẫn chưa có ngươi yêu, nếu không

phải là cậu nghiền ép, tớ đã có vợ từ đời tám kiếp nào rồi.”

Nói xong, vừa hâm mộ vừa ghen ghét nhìn về phía Bình An, “Cậu ôm được mỹ nhân về thì cũng nên để cho tớ sống được những ngày vui vẻ với chứ.”

Bình An che miệng cười, thật sự có chút thông cảm với Đường Sâm. Nghiêm

Túc là BOSS của Nghiêm thị, làm trợ lý của anh chắc chắn không thể rảnh

rỗi nổi rồi.

“Vậy thì thử đổi chức vụ nhé?” Nghiêm Túc dễ dãi thương lượng.

“Chức vụ mới?” Mắt Đường Sâm sáng lên, cười hì hì hỏi.

“Công ty muốn phát triển sang Châu Phi... đang rất thiếu hụt nhân tài.” Nghiêm Túc thản nhiên cười nói.

“Tớ vẫn thích ở lại bên cạnh cậu hơn.” Đường Sâm lập tức trả lời. Thật

ra thì anh ta cũng không phải đang thật sự oán trách gì, anh ta và

Nghiêm Túc là bạn học thời trung học, gia đình cũng có công ty. Nhưng

anh ta không có hứng thú tranh quyền đoạt lợi ở công ty gia tộc, dứt

khoát đi theo Nghiêm Túc cố gắng đoạt lại quyền lớn ở Nghiêm thị. Mặc dù công việc khá áp lực, nhưng anh cảm thấy rất k*ch th*ch, ít nhất tốt

hơn rất nhiều so với công ty nhà mình.

Nhâm Tần Phi nhịn không được bật cười, “Cậu nói kiểu này thật sự làm cho người ta hiểu lầm đó.”

Nghiêm Túc cong cong khóe miệng, nói với Nhâm Tần Phi, “Gần đây bận không? Có chuyện muốn nhờ cậu.”

“Cậu mà cũng cần tớ giúp á?” Nhâm Tần Phi kinh ngạc hỏi.

“Bộ tớ không thể có chuyện gì nhờ cậu được à.” Nghiêm Túc uống một ngụm trà, giọng bình thản hỏi.

“Chuyện gì?” Nhâm Tần Phi hỏi, Nghiêm Túc mở miệng nhờ thì chắc hẳn không phải là chuyện nhỏ rồi.

Nghiêm Túc nói sơ qua chuyện Bình An muốn đăng ký công ty, “... Đến lúc

đó tư liệu sẽ đưa đến công ty cậu, nhờ cậu tự tay đi làm thủ tục, tớ tin tưởng cậu hơn.”

Nhâm Tần Phi kinh ngạc, chỉ đơn giản là đăng ký công ty, cần tới anh tự

tay đi làm sao? Bất cứ nhân viên công ty dịch vụ nào cũng có thể làm

được mà.

Đường Sâm trợn tròn mắt, “Bình An, em muốn làm nữ doanh nhân thành đạt

đấy à? Vừa mua đất vừa mở công ty, chẳng lẽ muốn mở công ty địa ốc sao?

Anh thấy chỉ cần em nói với Nghiêm Túc là muốn công ty của cậu ấy, chắc

chắn cậu ấy sẽ chẳng thèm suy nghĩ gì mà bê cả công ty tặng cho em luôn, cần gì phiền toái vậy. À, hay là em sợ tương lai người nào đó thay lòng đổi dạ nên mới lập nghiệp để cho bảo đảm? Điểm này tốt, anh trai ủng hộ em.”

Nghe lời này của Đường Sâm, Bình An thiếu chút nữa không nhịn được bật

cười, Đường Sâm đang nói giỡn, đồng thời cũng đang tìm ngược đãi mà.

Vốn dĩ cô còn khá câu nệ khi gặp mặt hai người bạn của Nghiêm Túc, dù

sao đây cũng coi như là lần chính thức công khai quan hệ của bọn họ,

nhưng nhờ những câu đùa giỡn của Đường Sâm mà cảm giác câu nệ và xa lạ

của cô dần dần biến mất, lại sinh ra một loại cảm giác thân thiết đối

với bọn họ.

“Nếu công ty của anh ấy có thể cho em, vậy có phải cũng đồng nghĩa... là sẽ đem anh cho em luôn? Trợ lý Đường, em đối với anh cũng khá hứng thú

đấy.” Bình An híp mắt cười nhìn Đường Sâm, ánh mắt tràn đầy hăng hái.

Đường Sâm như bị sét phang trúng, hoảng sợ nhìn chằm chằm Bình An, cảm

giác được mình đang bị hãm hại, “Bình An, đừng, đừng nói đùa, anh có tài đức gì chứ.”

Đùa đấy à? Cái gã Nghiêm Túc hẹp hòi này quan tâm Bình An đến mức độ

nào, anh ta thân là trợ lý của gã đương nhiên nhìn ra được, nếu gã vô

duyên vô cớ mà ăn dấm với anh ta, anh ta không bị điều đến cái xó xỉnh

Châu Phi chó ăn đá gà ăn sỏi đó mới là lạ.

“Anh là trợ lý siêu nhân, khắp thành phố G cũng không tìm đâu ra trợ lý vừa đẹp trai vừa lợi hại như anh đâu.” Bình An cười nói.

“BOSS, bà xã cậu chòng ghẹo tớ ngay trước mặt cậu kìa.” Đường Sâm lập

tức chuyển mắt tới trên người Nghiêm Túc, sẵn đó dùng ánh mắt trong sáng nói cho gã đàn ông nham hiểm này biết rằng tâm tư của anh đối với vị

tổng tài tương lai này tuyệt đối ngay thẳng.

Nghiêm Túc dùng động tác tao nhã, nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi nhấp

một ngụm trà, khóe mắt khẽ nhếch, lãnh đạm quét Đường Sâm một cái, thanh âm trầm trầm, “Bà xã tớ quả thật đang thiếu một trợ lý làm trâu làm

ngựa.”

Bình An lập tức cảm thấy quẫn bách vì tự khiêng đá nện vào chân, bà xã... Nghe thôi đã cảm thấy rất mất tự nhiên.

Nhâm Tần Phi cười to lên, thương cảm vỗ vỗ bả vai Đường Sâm, “Cậu không thắng nổi cậu ấy đâu, chịu thua đi.”

“Trở lại chuyện chính thôi.” Nghiêm Túc hơi mỉm cười nói, “Bình An định

mở công ty đại diện mỹ phẩm, chủ yếu là nhập khẩu, thủ tục có thể có

chút phiền toái...”

“Cần tài liệu gì thì gửi mail cho tớ, tớ gửi lại thông tin bằng đường

bưu điện, chuẩn bị xong thì gọi tớ, tớ chắc chắn sẽ dùng hết khả năng để hoàn thành.” Nhâm Tần Phi cũng không nhịn được bắt đầu nói đùa.

Gương mặt Bình An đỏ hồng, vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh thoải mái, “Vậy cám ơn anh trước, anh Nhâm.”

Nhâm Tần Phi vội nói đừng khách sáo.

Nghiêm Túc cười nhẹ không nói. Dụng ý hôm nay mang Bình An giới thiệu

cho bạn học của anh không phải chỉ là muốn cho Nhâm Tần Phi giúp cô xử

lý các thủ tục đăng ký công ty không thôi, mà vì trong xã hội hiện nay,

bất cứ chuyện gì cũng dính dáng đến thế lực hậu thuẫn sau lưng. Mặc dù

Bình An là con gái của Phương Hữu Lợi, nhưng dù sao cô cũng còn trẻ, lại là lần đầu bước chân ra xã hội, chưa chắc đã muốn mượn danh nghĩa của

Phương Hữu Lợi trên thương trường để thiếu nợ nhân tình. Trong khi đó,

quan hệ nhân tế của Nhâm Tần Phi với Cục Công Thương và các cơ quan

chính phủ khá tốt, có anh ta tự tay giúp thì trong tương lai người khác

cũng sẽ có mấy phần cả nể và tình cảm đối với công ty của Bình An.

Mãi cho đến tám giờ rưỡi, bọn họ mới ra khỏi quán ăn Quảng Đông. Đường

Sâm vốn tưởng Bình An vì vẫn còn là sinh viên nên chắc chắn tâm tư đơn

thuần, ai ngờ giao đấu mấy hiệp mới vỡ lẽ thì ra là tính tình ghê gớm

mưu lược cũng lây được, nên hết dám tùy tiện trêu chọc cô.

Nghiêm Túc đưa Bình An về nhà. Nếu không phải thấy mặt mày cô đã thể

hiện vẻ ủ rũ, hôm nay cô đi bộ khá nhiều nên chắc chắn đã mệt lắm rồi,

thì anh cũng không nỡ đưa cô về sớm thế.

“Muốn đặt văn phòng ở đâu? Trong nội thành chứ?” Lúc dính đèn đỏ, anh dừng xe, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy gò má mềm mại của cô.

Vết chai ở ngón tay và lòng bàn anh truyền cảm giác tê dại đến đầu quả

tim cô, cô mở to mắt nhìn anh, “Chắc phải tìm trong nội thành rồi, lúc

nào rảnh phải đi tìm một chút.”

“Vừa hay Nghiêm thị có một cao ốc văn phòng đang cho thuê, hay là anh

dẫn em đến đó xem thử?” Nghiêm Túc dịu dàng hỏi, cao ốc văn phòng này

cách công ty anh rất gần, nhìn thấy cô cũng dễ một chút.

“Tốt quá.” Mắt Bình An sáng rực lên, như vậy cô khỏi mất công tìm thông

qua đại lý. Nhưng mà chuyện cô đăng ký công ty hình như đã làm phiền

Nghiêm Túc quá nhiều, cô ngượng ngùng, “Công ty này là của em, thế mà

hình như anh còn bận hơn cả em.”

Nghiêm Túc cười nói, “Anh cũng chỉ tiện tay làm thôi, sau này đều phải dựa vào em.”

Đèn xanh sáng lên, Nghiêm Túc lưu luyến thu tay lại, nổ máy xe tiếp tục chạy nhanh về phía trước.

Điện thoại của Bình An lúc này cũng vang lên, Trình Vận gọi.

Sau khi Bình An rời đi, Trình Vận và Hồng Mẫn Nhi cùng đi ăn cơm. Khi

biết Hồng Mẫn Nhi rất hứng thú gia nhập Làng giải trí, lại muốn đến

Hongkong để lập nghiệp, Trình Vận nghe mà cảm thấy đây quả thực là duyên phận, liền quyết định nhân chủ nhật này mà mang Hồng Mẫn Nhi cùng đi

đến Hongkong, muốn cho Lương Phàm nghe thử giọng của cô ấy.

Nghe xong lời Trình Vận, Bình An cảm thấy công sức khuyên răn của mình

quá thất bại, nhưng lại không thể nói gì hơn được nữa. Cô không phải là

Trình Vận, làm sao biết Trình Vận không hạnh phúc?

Có lúc, cho đi cũng là một loại hạnh phúc, cho dù không hề được hồi báo.

Trình Vận vì Lương Phàm mà giúp mang đến linh cảm cho anh ta, để cho sự

nghiệp của anh ta lại một lần nữa đạt tới đỉnh cao. Cô toàn tâm toàn ý

dâng tặng bằng tất cả hạnh phúc cùng mong đợi của mình, bằng tất cả

những kỷ niệm của mình, nhưng không ai có thể ngờ sau cùng cô lại nhận

được một sự hồi đáp tàn nhẫn.

Thật lâu về sau, mỗi lần Bình An nhớ đến hình ảnh chị ấy núp ở góc cầu

thang khóc bi thương và tủi phận thì cô luôn hận không thể xoay ngược

được thời gian, nếu được như vậy thì bằng bất cứ giá nào cô cũng sẽ ngăn cản việc Trình Vận tự tay mang Hồng Mẫn Nhi tới trước mặt Lương Phàm.

Nhưng có đôi khi, vận mệnh chính là như vậy, con người không thể làm chủ được.

Dừng máy, Bình An mới thở dài một tiếng.

Nghiêm Túc nhíu mày liếc nhìn cô một cái, “Sao thế?”

“Chị Vận muốn đi Hongkong.” Bình An rầu rĩ nói nhỏ.

“Lương Phàm sẽ cảm động.” Nghiêm Túc cũng không biết nên nói gì, bởi anh cảm thấy Bình An rất mẫn cảm và chấp nhất đối với chuyện của Trình Vận

và Lương Phàm, tựa như cô đã tự mình trải qua giống vậy.

Bình An cười cười. Cảm động đâu phải là yêu, cảm động chính là thứ mà

tình yêu không cần nhất, bởi một tình yêu chỉ vì cảm động mới ở chung

thì chưa bao giờ lâu dài cả.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.