Biết Vị Ký

Chương 20: Giành chỗ nằm


Vào cửa hông,

xuyên qua một cái ngõ nhỏ thật dài, lại đi qua hai cánh cửa đến một cai

sân giống như thường thấy ở tứ hợp viện. Có hơn mười nữ tử đang đứng

trong viện nghe một phụ nhân chừng năm mươi tuổi nói gì đó. Thấy các

nàng tiến vào, phụ nhân kia ngừng lại, tiến lên đón, nhìn nhìn bọn họ

một lát rồi cười nói với Mai quản sự ‘vừa vặn, thêm mấy người này nữa là đủ mười sáu nữ tử, tám người một phòng, an bài các nàng ở trong hai

phòng Lan, Cúc, Mai quản sự xem có thỏa đáng không?”

Mai quản sự

vẫn không ngừng bước, vừa đi vừa gật đầu “đi, cứ vậy mà làm đi” rồi quay sang nói với đám Lâm Tiểu Trúc “đây là Nhuyễn giáo tập, sau này các

ngươi sẽ theo nàng học quy củ”

Nguyễn giáo tập mặc một thân áo

nâu váy dài, mắt nhỏ dài, gò má hơi cao, cằm ngay ngắn, vừa nhìn đã biết là người nghiêm khắc. Nghe Mai quản sự giới thiệu, nàng liền thu hồi

tươi cười, quay sang đánh giá đám con gái, ánh mắt như lưỡi đao khiến

mọi người bối rối hẳn lên. Cảm thấy hài lòng với hiệu quả, nàng gật đầu

nói với Mai quản sự “giao cho ta đi”

Mai quản sự dừng bước, ý bảo mọi người tiếp tục đi.

Nguyễn giáo tập đem các nàng đến chỗ các nữ tử đang đứng trong sân, vỗ vỗ tay

làm cho mọi người tập trung, tùy ý chia làm hai hàng rồi nói “nhóm đến

trước ở phòng bên trái, nhóm mới tới ở pòng bên phải. Bây giờ đi vào

đi,chọn chỗ nằm, sau một nén hương lại tập trung ở chỗ này, mỗi người

lĩnh hai bộ quần áo, sau đó tắm rửa gội đầu, quần áo các ngươi đang mặc

trên người toàn bộ bỏ vào mộc dũng trong nhà tắm đi, xong xuôi hết thì

đến đây lĩnh cơm chiều” nói xong nghiêm khắc liếc mắt nhìn một vòng “đều nghe rõ rồi chứ?”

“Dạ” cả đám đổng loạt đáp lại

Nhuyễn giáo tập nhíu mày, vung tay lên “vào phòng đi thôi” rồi xoay người đi tới chỗ Mai quản sự.

Bị Nhuyễn giáo tập ra oai phủ đầu, mọi người đều có chút câu nệ, ngay ngắn đi vào phòng, không có lấn ép tranh giàn.

“Ta gọi là Tô Tiểu Thư, ngươi tên là gì?” nữ tử đi trước Lâm Tiểu Trúc bỗng nhiên quay đầu lại chào hỏi nàng. Khuôn mặt tròn tròn, hai mắt tròn

tròn, khi cười rộ lên còn có hai lúm đồng tiền, bộ dáng nhìn rất ngọt

ngào. Nhìn đôi con ngươi trong suốt như nước, Lâm Tiểu Trúc rất có hảo

cảm, tươi cười đáp lại “ta là Lâm Tiểu Trúc”

Khi nói chuyện, mọi

người đã vào phòng. Đây là một gian phòng khá rộng nhưng chỉ có một tấm

ván dài bắt ép vào vách tường làm thành cái giường chung. Tám người đồng loạt ùa tới.

“Ta ngủ nơi này.”

“Đây là vị trí của ta” đám con gái vừa vào cửa liền không có quy củ, tranh giành ầm ĩ.

Lâm Tiểu Trúc nhíu mày nhìn những người này. Kiếp trước được giáo dưỡng tốt cho nên nàng thực không muốn cùng các tiểu cô nương này tranh giành chỗ nằm nhưng Tô Tiểu Thư tay chân lại rất lanh lẹ, dù đang nói chuyện với

Lâm Tiểu Trúc cũng nhanh chóng giành chỗ nằm cho mình. Không đợi mọi

người nhìn kỹ tình hình trong phòng, nàng đã trực tiếp mang hành lý đến

chỗ trong cùng nhất, ngồi lên còn cười hì hì vẫy tay với Lâm Tiểu Trúc,

chỉ vào chỗ cạnh nàng “Lâm Tiểu Trúc, chỗ này là của ngươi”

“Này , dựa vào cái gì a? Ngươi chiếm phần ngươi là được rồi, chỗ này là của

ta” một nữ tử cao gầy, nhướng mày trừng mắt với Tô Tiểu Thư rồi cũng

không đợi nàng lên tiếng đã lập tức đặt hành lý của mình lên chỗ nằm

kia.

“Ta giúp muội muội ta chiếm chỗ nằm, không được sao?” Tô Tiểu Thư cũng là người mạnh mẽ, không chịu thua mà cãi lại.

Hai người đôi co qua lại làm ầm ỹ cả lên. Lâm Tiểu Trúc nhìn lướt qua, thấy chỉ còn lại chỗ nằm ngay cửa, lại nhìn Ngô Thái Vân chỉ lo chiếm chỗ

tốt cho mình, không lên tiếng, trực tiếp đi tới chỗ Tô Tiểu Thư đã giành giúp nàng, cởi giày trèo lên, mở chăn ra rồi lại vỗ vỗ gối.

Trong phòng có tám chỗ nằm, hiện giờ chỉ còn một chỗ ngay cạnh cửa. Hàng ngày mọi người ra ra vào vào đều đi ngang qua, hơn nữa vừa mở cửa là có thể

nhìn thấy, mùa đông thì bị gió lạnh thổi thẳng vào, là chỗ nằm kém nhất

phòng. Nàng ngủ ở trong này cũng không có gì, nàng không ngủ cũng sẽ có

người khác ngủ, không thể so ai quý giá hơn ai. Nhưng Tô Tiểu Thư đã

giúp nàng chiếm chỗ nằm, e là hôm nay còn phải tranh cãi ầm ỹ nữa. Dù nữ hài tử đó có từ thâm sơn đi ra hay không, tâm tính chất phác hay không

nhưng kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu cũng là bình thường. Hôm nay mà nhường

nhịn, sau này nàng sẽ còn chịu thiệt dài dài. Tính nàng cũng không phải

yếu mềm, nếu sau này cũng sẽ phải cùng người ầm ỹ, chi bằng ngay từ đầu

thiết lập trật tự cho mọi người biết rõ.

“Này , ngươi làm gì? Đây là chỗ nằm của ta, ngươi xuống dưới cho ta’ nữ tử kia thấy Lâm Tiểu

Trúc trực tiếp trèo lên giường thì quýnh lên, vươn tay túm lấy nàng.

Trong đám con gái, Lâm Tiểu Trúc nhỏ nhất, gầy nhất nên dễ bị khi dễ

nha. Hơn nữa lúc ở cửa nàngđã nghe được, Lâm Tiểu Trúc và Tô Tiểu Thư

chỉ là mới gặp nhau mà thôi, chẳng có giao tình gì, dù Tô Tiểu Thư có

giúp nàng ta cãi thì cũng không sao

Lâm Tiểu Trúc bị nắm tay đến

đau, vốn không muốn làm lớn chuyện cũng phải nổi giận, nàng nhìn chằm

chằm người con gái kia “suy” bật cười một tiếng, thanh âm thanh thúy

vang dội “thứ nhất, đây là chỗ nằm tỷ tỷ ta chiếm cho ta, ngươi nói nàng chiếm cho mình thì không tính, vậy ta chiếm cho ta thì có tính không?

Ngươi cũng không có để thứ gì trên này. Thứ hai, ngươi cũng có ở trên

giường, dựa vào cái gì mà nói ta giành chỗ của ngươi? Hôm nay bảo ta

nhường chỗ nằm, có phải ngày sau sẽ bắt ta múc nước cho ngươi rửa chân?

Ngươi cho ngươi là ai?ngươi cảm thấy địa vị của ngươi cao hơn người khác sao? Vậy nói Nhuyễn giáo tập xếp cho ngươi một căn phòng riêng đi, cần

gì ở cùng một chỗ với chúng ta”

Nói xong còn quay đầu nhìn mọi người, tươi cười lộ ra hai răng khểnh đáng yêu “các vị tỷ tỷ, các ngươi nói đúng không?”

Mọi người không lên tiếng cũng không ai có ý giúp, chỉ ngồi xem náo nhiệt.

Lúc này nghe Lâm Tiểu Trúc nói vậy, trong lòng suy nghĩ một chúng, cảm

thấy lời nàng nói rất có đạo lý. Người con gái cao gầy này quá mức bá

đạo, tự cho là đúng, hôm nay khi dệ Lâm Tiểu Trúc, ngày sau có thể sẽ

tới phiên mình. Nàng cho rằng mình là thiên kim tiểu thư sao, liền buồn

bực lên tiếng “đúng vậy”

Lý Linh Nhi ở nhà được cưng chiều quen

rồi, tính cách lại mạnh mẽ, mọi việc đều tranh phần hơn, vừa rồi giành

chỗ nằm cũng chỉ xuất phát từ bản năng mà thôi. Thấy mọi người đều giúp

Lâm Tiểu Trúc lại bao quanh mình toàn là những gương mặt xa lạ, khí thế

cũng giảm đi nhiều nhưng chết vẫn còn mạnh miệng, trừng mắt nói với Lâm

Tiểu Trúc “ngươi mới khi dễ người, hai người các ngươi khi dễ một mình

ta”

Lâm Tiểu Trúc cười lạnh một tiếng: “Ngươi cho mọi người đều

bị mù điếc hay là ngốc hết rồi? ở trước mặt mọi người lại dám nói đen

thành trắng” mỗi một câu đều kéo mọi người đứng về phía nàng ‘nếu ngươi

không phục, vậy chúng ta mời Nhuyễn giáo tập tới phân xử, xem mọi người

khi dễ ngươi hay là ngươi không phân phải trái”

“Đúng vậy”

“Chưa thấy ai không biết xấu hổ như vậy”

Lý Linh Nhi thấy mọi người đều lên tiếng chỉ trích mình, ngẫm lại không

còn cha mẹ và các ca ca vẫn luôn bênh vực nàng ở bên cạnh, nước mắt liền rơi, chỉ vào Lâm Tiểu Trúc, run rẩy nói “ngươi nói vậy, chỗ nằm này là

ta thấy trước tiên, ngươi lên sau, dựa vào cái gì liền thành của ngươi?

Ngươi mới không nói lý lẽ, ngươi cùng nàng khi dễ ta”

“Xảy ra chuyện gì?’ ngoài cửa vang lên thanh âm nghiêm khắc của Nuyễn giáo tập

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.