Bất Ái Thành Hôn

Chương 40: Giai điệu tuyệt vời


Cả căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh, yên ắng chỉ còn

lại tiếng hô hấp của hai người, bầu không khí đột nhiên mập

mờ.

Chu Hàn chăm chú vào người phụ nữ trước mặt, thật lâu

mới chậm rãi mở miệng: “cô say rồi!”

Lâm Lệ nhìn anh, nở nụ cười, tửu lượng của cô không cao,

khi uống rượu đừng nói là rượu đỏ, ngay cả bia cũng chỉ có thể uống tới hai chén

là cùng, không thể nhiều hơn được, nhưng hôm nay cô càng uống càng tỉnh

táo.

Lắc đầu nói: “không hề, tôi còn tỉnh hơn so với bình

thường” bởi vì ngày xưa cô sống quá mơ hồ, mới có thể yêu đơn phương tới mười

năm, nhưng giờ đây nên tỉnh lại rồi, con người không có quyền cứ mơ hồ mãi được,

ít nhất là vì ba mẹ cô, cô nên sống tốt, mà không phải để ba mẹ cách xa mình

ngàn dặm còn phải lo lắng cho cô nữa.

Chu Hàn vẫn nhìn cô, ánh mắt sắc bén như một thanh đao

nhọn, có thể đâm thủng bất cứ tấm áo giáp bảo vệ nào trên cõi đời

này.

Vừa mới nói mình không say, bây giờ Lâm Lệ đột nhiên cảm

thấy cả người nóng lên, nhiệt độ trên mặt từng chút từng chút tăng lên, sắc đỏ

sắp lan đầy khuôn mặt nhỏ nhắn rồi.

Đưa tay kéo kéo cổ áo sơ mi, muốn cho mình hít thở dễ

dàng hơn, thoái mái chút ít. Cô là vô ý, hoàn toàn hành động theo bản năng,

nhưng những thứ này lại là sự hấp dẫn chết người đối với một người đàn ông, đặc

biệt là người đàn ông bình thường cấm dục bao năm nay.

Chu Hàn quay đầu đi, dùng sự tự chủ và lạnh lùng không

còn nhiều lắm ra lệnh hai mắt của anh không thể nhìn loạn, đứng dậy, hai cánh

tay hai bên hông nắm thật chặt, lạnh giọng nói: “Cô say rồi, tôi sẽ không để xảy

ra quan hệ với một người không tỉnh táo, diễn giả làm thật vẫn là chờ cô tỉnh

rượu hãy nói!” dứt lời, Chu Hàn xoay người muốn rời đi.

Anh biết tâm tình cô không tốt, muốn mượn lần say rượu

này để quên đi những chuyện không muốn nhớ, nhưng anh lại không muốn thấy sáng

ngày mai sau khi tỉnh dậy cô thấy người nằm bên cạnh mình mà hối hận. Mặc dù anh

không phải quân tử nhưng cũng không đến mức là tiểu nhân.

“Tôi không say, tôi rất tỉnh táo!” Lâm Lệ tức giận hướng

về bóng lưng của anh hét lên. “Chu Hàn! Anh không dám sao?”

Chu Hàn dừng bước, hai nắm tay sít chặt, cố gắng áp chế

k*ch th*ch muốn động kia.

Ngay lúc lý trí Chu Hàn còn đang đấu tranh với d*c v*ng

thì Lâm Lệ từ phía sau đột nhiên bước lên, vọt tới trước mặt anh, sau đó đưa tay

kéo cổ anh xuống, chủ động dâng lên đôi môi mình.

Chu Hàn không kịp phản ứng, chỉ có thể trợn mắt nhìn

khuôn mặt phóng đại của Lâm Lệ, mà bây giờ đang nhắm mắt chuyên tâm hôn

mình.

Môi cô vẫn giống như trong trí nhớ của anh, rất mềm mại

lại mang chút ngọt ngào. Nhưng lần này không hề giống những lần trước, hai lần

trước là bởi anh đánh lén nên phản ứng của cô luôn ngây ngô mà kháng cự, như cô

thiếu nữ chưa hiểu chuyện, mang theo chút ngốc nghếch đáng yêu. Nhưng cô bây

giờ, cái lưỡi mềm ấm áp cạy mở hàm răng anh trực tiếp chui vào trong khoang

miệng, quấn lấy đầu lưỡi anh dây dưa nhảy múa, không còn vẻ đờ đẫn ngượng ngùng

kia, giờ phút này cô nhiệt tình mà bạo dạn.

Lúc Chu Hàn còn đang giật mình, Lâm Lệ buông cánh tay

vừa mới ôm anh, rời khỏi môi anh, đỏ mặt, đôi môi kia bởi vì nụ hôn nóng bỏng mà

óng ánh hồng nhuận.

Thấy mất đi ấm áp cùng ngọt ngào kia, Chu Hàn theo bản

năng bất mãn mà nhíu mày.

“Tôi nói tôi không say không phải sao” cặp mắt to của

Lâm Lệ nhìn chằm chằm Chu Hàn, môi đỏ mọng khẽ lẩm bẩm, bộ dáng như đứa bé còn

chưa lớn lên, mang vẻ quật cường đáng yêu.

Chu Hàn nhìn cô, khóe miệng nhịn không được gợi lên nụ

cười, nói: “Lúc bình thường cô không say cũng không phải bộ dạng

này.”

Lâm Lệ nhìn chằm chằm anh, tức giận trừng mắt, ánh mắt

như chỉ trích anh ngoan cố, rõ ràng cô đã nhấn mạnh với anh rất nhiều lần cô

không say, nhưng sao anh cứ khăng khăng nói cô say, người uống rượu say còn có

thể lôi kéo anh hôn như vậy sao? (VL: *thực ra là

có*)

Chu Hàn cũng nhìn chằm chằm cô, trong lòng âm thầm quyết

định, nếu cô còn nhìn vào anh thêm một phút nữa, anh sẽ bất kể bây giờ lí trí cô

tỉnh táo hay là hồ đồ, anh sẽ làm ‘ngay tại chỗ’ cho cô!

Chẳng qua còn không đợi Chu Hàn ở trong lòng thầm đếm

xong một phút, Lâm Lệ lại một lần như vậy ôm lấy cổ anh, nhón mũi chân muốn

cưỡng ép anh, dùng lực còn mạnh hơn vừa rồi, m*t lấy lưỡi của anh, cố ý nhẹ

nhàng cắn lên đầu lưỡi anh, sau đó, môi cô còn dán lên môi anh nói: “Tôi nói tôi

không uống say!” dứt lời, cánh tay vốn ôm lấy bả vai anh bất tri bất giác thế

nhưng đã kéo áo sơ mi anh khỏi cái quần âu từ lúc nào, sau đó cánh tay nhỏ bé

lần vào trong áo sơ mi, lòng bàn tay mềm nhũn nhẹ nhàng chà xát qua lại trên

lưng anh.

Nếu Chu Hàn còn có thể nhẫn, còn có thể duy trì lí trí

tỉnh táo thì có lẽ anh không phải là đàn ông bình thường nữa rồi, chỉ nghe thấy

tiếng anh rủa thầm: “Shit!” Sau đó cũng chẳng quan tâm cái gì lí trí, cái gì tự

chủ, hai bàn tay vẫn đang nắm chặt bên cạnh chợt giơ lên, giữ chặt gáy cô, há

miệng đoạt lại quyền chủ động, chiếc lưỡi linh hoạt quấn quýt lấy cô, bá đạo và

mạnh mẽ xâm nhập vào khoang miệng cô, chiếm đoạt thành trì.

Lâm Lệ hé miệng phối hợp cùng anh, nhưng phải nói là độ

phối hợp của Lâm Lệ cực cao cũng không chịu nổi loại nhiệt tình mạnh như vũ bão

kia của Chu Hàn, cho nên thời điểm Chu Hàn buông cô ra cô gần như không thở nổi,

cánh tay vốn ở trên lưng anh chơi đùa đã sớm thu hồi, giờ này yếu đuối để trước

ngực Chu Hàn, chống đỡ không để cho mình tuột xuống mặt đất, bởi hai chân cô

hiện tại thật sự không còn chút sức lực nào.

Chu Hàn cúi đầu nhìn người trong ngực, một tay dùng sức

vòng qua cánh tay cô nhấc người cô lên, cái trán chống lên trán cô, nhìn vào ánh

mắt cô nói: “Hỏi cô lần cuối cùng, có biết mình đang làm gì hay không?” Anh

không muốn vì chút khó chịu nhất thời mà cô làm chuyện khiến mình hối hận, mặc

dù anh biết nếu như mình không giải quyết ngay bây giờ, căng thẳng đau đớn giữa

hai chân sẽ khiến anh sống không bằng chết, nhưng anh có nguyên tắc của anh, bọn

họ có thể không yêu mà lên giường, nhưng phải là anh tình tôi nguyện, một chút

miễn cưỡng anh cũng sẽ dừng lại.

Lâm Lệ còn đang thở nhẹ, nhìn anh, hai người kề rất gần,

khoảng cách rất gần, chỉ khoảng một milimet, cô có thể mình trong mắt của anh,

hô hấp của anh đang phả ra trước chóp mũi mình, cô cảm giác được giờ phút này

anh căng thẳng, hô hấp hơi thô, khí thở ra lại càng nóng bỏng như muốn thiêu đốt

người.

Đợi thật lâu lại không nghe thấy câu trả lời của cô, Chu

Hàn dùng lực sít chặt, để hai người càng dán chặt vào nhau, trước ngực mềm mại

của cô dính vào lồng ngực cứng nhắc của anh, đối với anh mà nói vô tình lại là

loại hạnh hạ đau khổ, giọng nói càng trở nên trầm thấp, giống như nghiến răng

nghiến lợi mà nói: “Nói cho tôi biết, bây giờ cô đang làm gì!”

Lâm Lệ hít một hơi sâu, cả người trở nên hồi hộp, ngực

càng lúc càng phập phồng gay gắt, mặc dù đêm nay cô uống rất nhiều, nhưng lí trí

rất tỉnh táo, cô rõ ràng biết mình đang làm gì, người đàn ông cô đang ôm chặt là

ai, cũng biết dị vật nóng bỏng dán trước bụng là cái gì.

“Nói cho tôi biết!” nhìn chằm chằm cô, Chu Hàn cố chấp

phải nghe được đáp án.

Lâm Lệ hung hăng hít vào một hơi, nhìn Chu Hàn kiên định

nói: “Chu Hàn, yêu tôi đi!”

Gần như khi lời nói của Lâm Lệ vừa dứt, Chu Hàn mạnh mẽ

ôm thân thể Lâm Lệ rời khỏi mặt đất, sau đó bước nhanh về phòng

mình.

“A! —–” Động tác của anh quá nhanh, quá mãnh liệt làm

Lâm Lệ sợ hãi kêu liên tục, hai chân bởi vì không có điểm tựa, theo bản năng cô

chặt lấy cổ Chu Hàn, rât sợ anh ôm không nổi liền làm rơi

mình.

Chu Hàn một cú đá văng cửa phòng, sau đó tiện chân khép

cửa lại, động tác thô lỗ ầm một tiếng vang cả gian phòng.

Bên trong không bật đèn, đen nhánh một mảng, Chu Hàn

cũng chẳng quan tâm mở đèn, không chút dịu dàng ném Lâm Lệ lên giường, sau đó cả

thân mình liền đè lên người cô, dùng miệng trực tiếp chặn, lấp, bít miệng Lâm Lệ

còn chưa kịp kêu lên sợ hãi.

Trong bóng tối, Chu Hàn bắt đầu cởi áo sơ mi trên người

Lâm Lệ, động tác vừa bá đạo vừa thô lỗ, thế nhưng càng nóng lòng càng rối ren,

một lúc lâu đến cái nút áo nhỏ xíu cũng không cởi được, cuối cùng không thèm cởi

nữa, trực tiếp xé quần áo ném xuống giường, đôi môi nóng bỏng gấp gáp ấn xuống

cổ cô.

Quần áo bị xé rách của hai người đều rơi xuống mặt đất,

không khí trong phòng nháy mắt tăng lên đến vài độ, nóng bỏng đến đốt cháy cả

hai người.

Nụ hôn của Chu Hàn rất kịch liệt, khiến cho Lâm Lệ nhạy

cảm run rẩy lên..

Dán trên da thịt như tơ lụa của cô, Chu Hàn thấp giọng

bật cười: “Nhạy cảm như vậy!”

Lâm Lệ cắn chặt môi, bất mãn trêu chọc của anh, cố ý đưa

tay xuống phía dưới của anh tìm kiếm, sau đó quả nhiên nghe được âm thanh thở

gấp như dự đoán, khóe miệng Lâm Lệ có chút đắc ý, nhoẻn miệng cười, liếc xéo

anh, khiêu khích nói: “ Như nhau thôi!”

Chu Hàn vừa bực mình vừa buồn cười, âm thanh ám muội sát

bên tai cô nói: “Đừng trách tôi không cảnh cáo em, lát nữa cũng đừng la to muốn

dừng!”

Lâm Lệ đúng là ương ngạnh, một chút cũng không chịu

thiệt, nghe anh nói vậy, tự nhiên là không nhận thua mạnh miệng nói: “Yên tâm,

lát nữa anh cũng đừng mau chóng xong là tốt rồi!”

Chu Hàn trợn mắt, trừng phạt cắn lên bả vai cô, hung

hăng nói: “Em sẽ phải cầu xin tha thứ!” Cô bé này dám nghi ngờ năng lực của anh,

chẳng lẽ cô không biết đàn ông không thể chấp nhận phụ nữ nghi ngờ phương diện

kia anh ta không được sao!

“Tôi mới____” Lâm Lệ còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị

anh trực tiếp chặn miệng, không nhả nổi ra một chữ.

Bên trong gian phòng là một mảng kiều diễm, hòa âm của

tiếng người đàn ông thở gấp và tiếng r*n r* của phụ nữ, là giai điệu nguyên thủy

tuyệt vời nhất của con người.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.