Bất Ái Thành Hôn

Chương 37: Gặp lại Trình Tường


Ngày hôm sau, Lâm Lệ bởi vì chuyện đêm qua nên cảm thấy

vô cùng xấu hổ, cho nên cô dậy thật sớm, thừa dịp chu Hàn ra ngoài tập thể dục

buổi sáng liền thu dọn đồ, lái xe nhanh chóng tới công ty.

Theo thói quen, cô khởi động máy tính, mở hòm thư kiểm tra qua một lần, xác nhận

xem có email khẩn cần xử lý ngay không, sau đó lại nhìn qua lịch trình hôm nay

của Chu Hàn, nhìn sơ qua, cầm tài liệu tối qua Chu Hàn đưa cô photo ra hơn mười

bản, chuẩn bị để phát cho những chủ quản các chi nhánh trong cuộc

họp.

Đợi làm xong tất cả công việc chuẩn bị, lúc này Lâm Lệ

mới cầm cốc trà vào phòng trà nước, rót cho mình một cốc trà, lúc ngồi lại vào

bàn, theo thói quen cô mở ra diễn đàn của thành phố, xem tin tức mới nhất của

thành phố hôm nay.

Trên diễn đàn đang có một tin tức rất nóng, vừa đăng đã

có trên vạn bình luận, mà điều thu hơn cả so với số người xem chính là tiêu đề

của tin tức đó: ‘Video khiêu dâm của phó thị trưởng Giang

Thành’.

Lâm Lệ tức giận, kích vào xem, bên trong là một đoạn

phim và vài tấm ảnh, đến khi nhìn rõ người trong bức ảnh, cô bỗng dưng sửng sốt

mở to mắt!

“Đang nhìn gì vậy?”

Lúc Lâm Lệ đang mở to mắt nhìn vào trên máy tính, Chu

Hàn bước vào, vẻ mặt sáng láng, cả người nhìn qua tâm tình rất

tốt.

Thấy Lâm Lệ không phản ứng, nhíu mày, anh đi qua, đứng ở

phía sau cô, vừa nói vừa nhìn vào màn hình máy vi tính “nhìn cái gì___” lời kia

vẫn chưa nói hết, âm thanh đột ngột bị tắc nghẽn.

Ánh mắt chu Hàn thẳng tắp nhìn màn hình máy tính, vẻ mặt

không khác là bao so với Lâm Lệ.

Bây giờ trên máy tính đang phát đoạn video trên diễn

đàn, đoạn phim quay cảnh yêu đương kia dài đến hơn ba phút, nhưng mà điều khiến

Lâm Lệ và Chu Hàn khiếp sợ như vậy không phải bởi đoạn phim khẩu vị quá nặng, mà

là nam nữ chính trong đoạn phim, đó rõ ràng chính là Tô Dịch Thừa với Lăng

Nhiễm. Nếu nói đoạn phim quá mờ, thì mấy bức ảnh phía dưới đoạn phim chụp rõ

khuôn mặt của hai người, Lăng Nhiễm được Tô Dịch Thừa ôm ngồi phía sau xe, sau

đó lại là cảnh họ ở trước cửa một khách sạn.

Bị chu Hàn gọi một cái, lúc này Lâm Lệ mới hồi tinh

thần, chẳng quan tâm Chu Hàn lúc này phản ứng thế nào, vội vàng lấy điện thoại

trong túi ra, không hề nghĩ ngợi liền gọi cho An Nhiên.

An Nhiên quả nhiên không hề hay biết cái gì, tuy nhiên

từ lời nói của cô ấy, Lâm Lệ nghe ra đêm qua Tô Dịch Thừa về rất trễ, cơn giận

trong lòng thoáng cái bị thiêu đốt lên, nhìn vào đoạn phim và ảnh chụp trên máy

tính, cô cảm thấy không đáng thay cho An Nhiên, đáng chết hơn nữa chính là An

Nhiên bây giờ đang mang thai, cô hiểu An Nhiên là người rất cố chấp trong tình

yêu, lúc trước chẳng phải cô ấy phải mất đến sáu năm trời mới bỏ được cuộc tình

với Mạc Phi đó sao, chẳng lẽ bây giờ lại muốn cô ấy dùng tiếp sáu năm để quên Tô

Dịch Thừa đi sao? Lâm Lệ thật không dám nghĩ.

Nhưng chuyện này đã tung rộng rãi lên trên mạng rồi, cho

dù bây giờ cô không nói, lúc đó tự nhiên cũng có người nói cho cô ấy biết, cô ấy

biết chuyện này chỉ là vấn đề thời gian, thay vì để cho An Nhiên là người biết

cuối cùng, Lâm Lệ thà chọn bây giờ để cho cô biết, bên kia điện thoại, An Nhiên

im lặng rất lâu, cuối cùng cô ấy chỉ nói cô tin tưởng Tô Dịch Thừa. Lâm Lệ cảm

thấy không yên, nói muốn qua đó với cô ấy, nhưng An Nhiên khăng khăng rằng mình

không sao, từ chối thẳng.

Sau khi cúp điện thoại, lúc này Lâm Lệ mới chú ý đến Chu

Hàn đang đứng sau lưng mình, xoay người nhìn, chỉ thấy ánh mắt anh dính chặt vào

những bức ảnh trên màn hình, sắc mặt âm lãnh đáng sợ.

Giờ Lâm Lệ mới nhớ ra người đàn bà trong ảnh là mẹ của

tiểu Bân, Lăng Nhiễm, cũng chính là vợ trước của anh. Nhớ lại khoảng thời gian ở

chung lúc trước, cô có thể cảm giác được mặc dù đã chia tay với Lăng Nhiễm,

nhưng trong lòng Chu Hàn vẫn chưa dứt được cuộc tình ấy.

“Anh__” Lâm Lệ nhìn anh, do dự suy nghĩ nên mở miệng nói

gì, “ anh ___” nhưng mở miệng mới thấy, mình căn bản không biết nên nói gì,

không nên nói gì cả.

Chu Hàn hồi phục tinh thần, nhìn cô một cái, sau đó

không nói gì, trực tiếp cầm cặp công văn đi vào phòng làm

việc.

Lâm Lệ quay đầu lại, nhìn màn hình thêm một lúc, cuối

cùng vẫn tắt trang web đi. Lại ngoảnh đầu nhìn cửa phòng làm việc của chu Hàn,

sau đó đứng dậy đi đến phòng trà nước pha cho anh ly cà phê.

Đưa tay gõ cửa “cốc….cốc….cốc…!”

Mãi cũng không nghe Chu Hàn đáp lại, cô liền trực tiếp

đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Chu Hàn ngồi phía sau bàn làm việc, chiếc cặp công văn

đặt trên bàn, giống như chưa hề được động đến.

Trong lòng Lâm Lệ buông tiếng thở dài, bưng cà phê bước

vào, đặt ly cà phê trước mặt anh, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó, không hề động

đậy. Chậm rãi mở miệng, nói: “ Những lời anh nói với tôi anh đều quên hết sao,

làm tôi còn tưởng anh làm giỏi lắm, nhưng nhìn anh bây giờ, thậm chí còn không

bằng cả tôi!”

Chu Hàn vẫn không phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm phía

trước, không có tiêu cự.

Thấy anh không đáp lại, Lâm Lệ lại nói: “Tôi trả lại cho

anh những lời anh nói lúc trước, không nên lấy sai lầm của kẻ khác đi trừng phạt

mình, như vậy quá ngu xuẩn!”

Chu Hàn quay đầu nhìn cô, mặt không chút thay đổi nói:

“Tôi không cần cô dạy”. Nói xong, liền lấy tài liệu ra khỏi cặp công

văn.

Lâm Lệ nhún nhún vai, chỉ nói: “Không dứt được, không

thể quên được, bất cứ chuyện gì của cô ta cũng có thể tác động đến tâm trạng của

anh, vậy anh cũng phải xem xem, người kia có đáng giá để anh làm thế không!” Nói

xong, Lâm Lệ cũng không có ý ở lại lâu, xoay người chuẩn bị muốn đi ra ngoài,

lúc đi tới cửa lại nghe thấy Chu Hàn ở phía sau hỏi: “Trình Tường của cô đáng

giá không?”

Lâm Lệ dừng bước, tay nắm chặt nắm cửa, nắm thật chắc,

cũng không quay đầu lại.

“Nói cho tôi biết, Trình Tường đáng giá cho cô không

buông được, không quên được, tùy ý tác động đến tâm tình cô sao?” Chu Hàn ở phía

sau đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Lệ, hỏi giống như muốn gây sự

vậy.

Cũng không biết hai người đứng như vậy bao lâu, lúc sau

lại nghe thấy Lâm Lệ mở miệng, nói: “Trình Tường không đáng giá để tôi làm vậy,

Lăng Nhiễm cũng không đáng cho anh làm như vậy” giọng nói của cô rất nhẹ, rất

nhẹ, nhẹ đến mức làm cho người ta phải thương xót cho cô.

Chu Hàn không còn gì để nói nữa, chỉ ngây ngốc nhìn cô

mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Lệ trở lại chỗ vị trí, ngồi yên một lúc lâu, nhìn về

máy tính, cái gì cũng không làm, chẳng qua ngơ ngác nhìn, cho đến khi trợ lý Từ

đi lên, bởi vì quản lý của các ngành đều đã tới phòng họp đông đủ, vẫn không

thấy Chu Hàn xuất hiện, cho nên anh vội vàng chạy đến đây hỏi xem sáng nay có

họp nữa không, lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, đứng dậy muốn chạy vào hỏi

Chu Hàn, cô vừa mới định đứng dậy thì đã thấy anh cầm tài liệu và giấy tờ đi ra

khỏi phòng làm việc, dừng mắt ở nơi cô một lát, cuối cùng lại lướt qua cô nhìn

trợ lý Từ ở đằng sau, nói: “Cuộc họp vẫn diễn ra bình thường”

Trợ lý Từ gật đầu, xoay người dẫn đầu đi về phía phòng

họp.

Chu Hàn đi đến, lúc đi qua Lâm Lệ nói: “Tài liệu ngày

hôm qua cho cô, đã photo chưa?”

Lâm Lệ gật đầu, đưa ra tập tài liệu đã photo từ trước

trên mặt bàn.

Chu Hàn liếc nhìn tài liệu trong tay cô, gật đầu nói:

“Phát những tài liệu này cho bọn họ đi”. Vừa nói, xoay người đi vào phòng hội

nghị, người này và người ở trong phòng làm việc ban nãy tựa như hai con người

khác nhau vậy, giống như chưa từng xảy ra cái gì.

“Chờ chút!” thấy anh muốn đi, Lâm Lệ sải bước đuổi theo,

nói: “Buổi sáng nay tôi muốn xin nghỉ!”

Chu Hàn cau mày, lạnh giọng hỏi: “Lý

do?”

“An nhiên đang mang thai, tôi không an tâm về cô ấy, nên

muốn sang xem cô ấy thế nào”. Lâm Lệ thẳng thắn nói, cô đã từng trải qua, biết

chuyện này gây đau đớn cho một người phụ nữ thế nào, mặc dù ngoài miệng nói

không có chuyện gì, nhưng trong lòng tuyệt đối không thể nào không sao

được.

Chu Hàn cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng gật đầu, đưa

tay nhận lấy tài liệu trên tay cô, sau đó xoay người đi thẳng đến phòng hội

nghị.

Lâm Lệ sửa sang lại tài liệu trên bàn xong, sau đó vội

vã cầm lấy túi xách đi ra công ty, đến gara để xe, nhanh chóng lái xe đến nhà

của An Nhiên.

Lúc đến nhà của An Nhiên, là thím Trương ra mở cửa, bởi

vì không yên lòng, vào cửa Lâm Lệ cũng không vội vã đi vào, lôi kéo tay thím

Trương lại hỏi: “Thím Trương, An Nhiên không sao chứ?”

Thím Trương bị cô hỏi giống như lọt vào sương mù, hoàn

toàn không biết xảy ra chuyện gì, gãi đầu, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Phu nhân không

có xảy ra chuyện gì a, phu nhân sẽ có chuyện gì?”

Lúc này Lâm Lệ mới yên tâm, cúi đầu tự nói với bản thân

mình: “Không có chuyện gì là tốt rồi, không có chuyện gì là tốt rồi.” Nói xong

đi vào trong nhà.

Đợi Lâm Lệ tiến vào, cô mới phát hiện thì ra là Tô Dịch

Thừa đã trở lại, hiện đang làm bữa sáng cho An Nhiên, mà An Nhiên thì đang ngồi

trên quầy ba nhìn vào phòng bếp vẻ mặt hạnh phúc thỏa mãn, thấy Tô Dịch Thừa vì

mình mà bận rộn, nụ cười trên mặt ẩn chứa biết bao nhiêu là tốt đẹp. Giờ Lâm Lệ

mới thật sự tin tưởng cô ấy không xảy ra chuyện gì, mình đã lo lắng thừa

rồi.

Lâm Lệ vẫn còn ngồi trong nhà An Nhiên một lúc lâu, An

Nhiên nói với Lâm Lệ rằng Tô Dịch Thừa đã giải thích mọi chuyện, mà cô ấy tin

tưởng lời giải thích của Tô Dịch Thừa là sự thực. Nếu An Nhiên đã khăng khăng

thế thì cô cũng không nói gì cả, cô lo lắng chẳng qua là vì không muốn người bạn

thân nhất của mình bị tổn thương, chứ không hề muốn chia rẽ bọn

họ.

Cuối cùng là Tô Dịch Thừa tiễn cô ra cửa, đứng ở cửa Lâm

Lệ vẫn không yên tâm cảnh cáo Tô Dịch Thừa, bất kể anh ta là thị trưởng hay là

bí thư, cô cũng chỉ xem trọng người bạn này, nếu anh ta khiến An Nhiên tổn

thương, bất kể anh ta là ai cô nhất định sẽ không bỏ qua.

Mặc dù đây chỉ là mấy câu nói để dọa người mà thôi,

nhưng An Nhiên vẫn hiểu tấm chân tình này của Lâm Lệ.

Đứng ở trong thang máy, Lâm Lệ giơ tay lên xem đồng hồ,

nghĩ xem rốt cuộc nên quay lại công ty hay tranh thủ lười nhác đi về nhà tiếp

tục ngủ.

“Đinh___!” thang máy mở ra, Lâm Lệ cầm túi xách từ trong

đi ra, không chú ý đến phía trước, cảm thấy phía trước có bóng người xuất hiện,

sau đó chỉ cảm thấy bả vai đau nhức, cả người suýt chút đứng không vững, như

muốn ngã lộn ra phía sau, may sao cô nhanh tay vịn vào bờ tường mới đứng vững

lại được, không để bản thân ngã xuống.

Mà người vừa xuất hiện cũng ý thức được mình va phải

người khác, đứng trong thang máy xoay người lại vừa bấm nút thang máy vừa nói

với Lâm lệ: “Thật xin lỗi, tôi có___” giọng nói đột nhiên im bặt, cả không gian

dường như trở nên yên tĩnh vô cùng.

Lâm Lệ nhìn người đàn ông đang đứng trong thang máy, một

lúc lâu lấy lại tinh thần, xoay người trực tiếp rời đi.

Mà người đứng trong thang máy cũng phục hồi tinh thần

khi vội vã muốn chạy ra ngoài, thì thang máy đã khép lại, chầm chậm đi lên. Anh

ta hấp tấp ấn nút, đợi thang máy quay lại tầng một, Lâm Lệ đã ra tới cổng rồi,

người đàn ông đợi cánh cửa thang máy mở ra, gấp rút từ bên trong chạy ra, nói

với theo hình bóng Lâm Lệ: “Lâm Lệ!”

Lâm Lệ dừng lại, cả người cứng nhắc, chậm rãi xoay

người, nhìn người đàn ông cách mình mấy bước chân, người đàn ông này không phải

ai khác, chính là Trình Tường!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.